Bà xuất thân nhà huân quý, quy củ giáo dưỡng cực nghiêm.

Nhìn người trước nhìn môn đệ, sau nhìn gia thế, cuối cùng mới tới phẩm hạnh dung mạo.

Mà những điều ấy ở tỷ tỷ, thứ nào cũng không lọt nổi mắt bà.

Kiếp trước ta ở Thôi gia năm năm, dù làm tốt đến đâu, trong mắt bà cũng chỉ miễn cưỡng đạt yêu cầu.

Có một lần bà bệnh đến không xuống nổi giường, ta canh trước giường hầu bệnh.

Thuốc phải để nguội đến vừa ấm mới dám dâng lên, cứ nửa khắc lại trở mình xoa lưng cho bà, chỉ sợ bà ngủ không yên.

Ba ngày ba đêm ta chưa từng chợp mắt, đầu gối quỳ đến tím bầm, đầu ngón tay bị bát t.h.u.ố.c nóng làm bỏng đỏ mấy chỗ, cũng không dám kêu một tiếng.

Bà tỉnh lại nhìn ta một cái, mặt không cảm xúc, chỉ nói.

“Thừa thãi.”

Về sau bệnh tình Thôi phu nhân chuyển biến tốt, lúc ngồi bên cửa sổ uống trà, bà bỗng mở miệng nói với ta.

“Con trai ta cho dù thượng công chúa cũng xứng.”

“Thế mà nó nhất thời hồ đồ, nhất quyết đón ngươi vào cửa.”

“Ta dốc lòng dạy dỗ nó hai mươi năm, vốn mong nó cưới một người môn đăng hộ đối, cuối cùng lại chỉ có được một người như ngươi.”

“Ta cứ ngồi đây mà nhìn.”

“Hôm nay nó đau ngươi tận xương, quý ngươi như mạng, nhưng năm năm sau, mười năm sau, hai mươi năm sau thì sao?”

“Các ngươi vốn không cùng một đường, miễn cưỡng đi chung, sớm muộn cũng phải tan.”

Bà đã nói đúng.

Chúng ta vừa khéo đi tới năm thứ năm.

Vậy bà sao có thể để mắt tới tỷ tỷ?

Thôi gia vừa ổn định phủ đệ đã vội mở yến khoản đãi cố giao ngày trước, lại mời rộng khắp các phu nhân tiểu thư trong kinh, mục đích là làm thân với các nhà quyền quý kinh thành.

Một tấm thiệp mời được đưa tới Tạ gia.

Ta và tỷ tỷ đều nằm trong danh sách được mời.

Ta được mời vì thân phận vị hôn thê của Ngũ hoàng t.ử.

Còn tỷ tỷ… hẳn Thôi phu nhân muốn nàng tự mình nhìn cho rõ, môn đệ Thôi gia rốt cuộc nàng có với tới nổi hay không.

Trong yến, ta cầm chén trà từ xa nhìn sang.

Thôi phu nhân đang kéo tay một vị tiểu thư, cười đến cong cả mắt, miệng thân thiết gọi Lý tam tiểu thư, đồng thời lại đẩy Thôi Tự về phía nàng ấy.

Ta liếc trộm tỷ tỷ một cái.

Nàng ngồi trong góc, hốc mắt đã đỏ, như thể bất cứ lúc nào cũng có thể rơi lệ.

Thôi Tự lại đầy vẻ mất kiên nhẫn, nhíu mày thấp giọng nói.

“Mẫu thân, con còn có việc, người cứ tiếp khách đi.”

Thôi phu nhân nào chịu thả hắn, cười tủm tỉm kéo lại.

“Con có việc gì?”

“Lý tam tiểu thư muốn biết quận Thanh Hà có món gì ngon, chỗ nào vui, con kể cho người ta nghe mấy câu thì sao?”

Nói xong bà liền đẩy vị Lý tiểu thư kia tới bên cạnh hắn.

Thôi Tự nhíu mày ứng phó vài câu.

Ai ngờ hai người từ phong thổ nhân tình nói sang thi từ văn chương, hắn từ chỗ qua loa ban đầu lại dần giãn mày, trong mắt nhiều thêm vài phần thưởng thức.

Tỷ tỷ ngồi xa nhìn cảnh ấy, cuối cùng không ngồi nổi nữa, giơ tay lau khóe mắt rồi đứng dậy rời tiệc.

Ta thu hồi ánh mắt, cúi đầu lấy từ trong tay áo ra một chiếc túi thơm thêu trúc xanh, đi đến bên cạnh Lục Ký Từ, cúi người buộc lên eo hắn.

Hắn cúi đầu nhìn, vành tai lại hơi đỏ.

“Đây là…”

“Bên trong có t.h.u.ố.c giải rượu.”

“Hôm nay điện hạ khó tránh phải uống rượu, ta cố ý chuẩn bị.”

Hắn mím môi, nghiêm túc nói.

“Đa tạ.”

Ta nói.

“Hôn kỳ của chúng ta đã gần, sau này điện hạ không cần lúc nào cũng nói chữ tạ.”

“Ngài cho ta, ta nhận; ta cho ngài, ngài cũng cứ nhận.”

“Phu thê vốn nên như vậy.”

Hắn khựng lại một thoáng, hai má nhuốm sắc đỏ, khẽ ho một tiếng, ánh mắt đảo đi nơi khác.

“Ta… chỗ ta có một chiếc áo choàng lớn, mẫu hậu vừa ban, ngày mai cho người đưa sang cho nàng.”

“Được, điện hạ.”

“…Còn mấy rương châu ngọc, để chỗ ta cũng vô dụng.”

Mắt ta lập tức sáng lên, ý cười gần như không giấu nổi.

“Điện hạ cho gì, ta cũng thích.”

Hắn đột nhiên cảnh giác nhìn ta.

“Nàng thích mấy rương châu ngọc kia thì có.”

Ta tiến gần hắn nửa bước, nghiêm túc nói.

“Bởi vì là điện hạ tặng nên ta mới thích.”

“Thứ ta thích trước hết là điện hạ, sau đó mới tới những món đồ kia.”

“Chúng lọt vào mắt ta cũng vì có liên quan tới điện hạ.”

Lục Ký Từ cả người như sắp bốc khói.

Ta thấy buồn cười, cố nén không cười hắn.

Người này thật sự không chịu nổi trêu chọc, chỉ một câu đã đỏ từ tai xuống tận cổ.

Ta đang định trêu thêm mấy câu thì chợt cảm thấy bên cạnh có một ánh mắt nặng nề ép tới.

Quay đầu nhìn sang, chẳng biết Thôi Tự đã rời khỏi bên cạnh Lý tam tiểu thư từ lúc nào.

Hắn đứng cạnh cột hành lang, sắc mặt đen đến mức như vắt ra mực, ánh mắt nhìn thẳng vào ta.

Ta trợn mắt lườm hắn một cái rồi quay đi, lười nhìn thêm.

Lục Ký Từ theo ánh mắt ta nghiêng đầu, thấy khuôn mặt Thôi Tự thì giữa mày khẽ nhíu.

Hắn đẩy chiếc đĩa trước mặt sang phía ta, bên trong là mấy hạt dưa vừa bóc xong.

Ta đi giải quyết, trên đường trở về đi ngang hòn giả sơn, nghe phía sau đá thấp thoáng truyền ra tiếng trò chuyện bị cố ý hạ thấp.

Vốn không muốn để ý, đang định vòng qua thì nghe tên mình xen giữa mấy lời vụn vặt, ta bèn dừng bước, nghiêng tai nghe thử.

“Một đích t.ử Thanh Hà Thôi thị tốt như vậy, nghe nói bị ma quỷ che mắt rồi, nhất quyết muốn cưới đại tiểu thư nhà một tiểu quan lục phẩm.”

Một giọng nói tặc lưỡi cảm thán.

“Nhưng ta nhìn sao lại không giống thế?”

“Vừa rồi Thôi công t.ử còn âm thầm dặn hạ nhân hâm ấm rượu ở bàn nhị tiểu thư, nói nhị tiểu thư uống lạnh sẽ đau bụng…”

Giọng tỷ tỷ bỗng vang lên.

7 - Khinh Tử - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia