13.
Phụ thân đương nhiên không hỏi được gì từ Tam hoàng t.ử, chỉ nhận được một câu trả lời lập lờ nước đôi, nói rằng ngài không tiện khinh bạc danh tiết của cô nương nhà người ta.
Dù sao đây cũng là chuyện ta đã sớm bàn bạc với ngài, chính là muốn khiến tất cả mọi người không thể biết rõ rốt cuộc người ngài ấy thích là ta hay Thẩm Yên.
Có như vậy, Lý Phương Nhiên và Thẩm Yên mới lầm tưởng mình thật sự có cơ hội, một lòng một dạ bước vào bẫy.
Cứ như vậy, rất nhanh đã đến ngày ngắm hoa yến.
Bởi vì thái độ mập mờ của Tam hoàng t.ử, mẹ con Lý Phương Nhiên quả nhiên càng thêm đắc ý và ngang nhiên.
Sáng sớm, nàng ta đã dựa vào quyền quản gia, sai người bao vây kín sân viện của ta.
"Hôm nay kẻ nào dám để đại tiểu thư bước ra khỏi viện này một bước, đừng trách ta đ.á.n.h c.h.ế.t rồi ném nàng ta đến bãi tha ma!"
Lý Phương Nhiên đứng ngoài cửa viện, lạnh lùng nói.
Thẩm Yên đứng bên cạnh nàng, mặc một bộ váy áo màu hồng nhạt mới may, trên đầu cài đầy châu thoa, dung nhan được trang điểm rực rỡ.
"Tỷ tỷ, đời này tỷ vĩnh viễn đều sẽ thấp hơn ta một bậc, bị ta giẫm dưới chân."
"Tỷ có tranh được tấm thiệp mời cho mình thì có ích gì chứ? Cuối cùng chẳng phải vẫn tiện nghi cho muội muội ta sao?"
Ta mặt không đổi sắc nhìn các nàng: "Nếu Tam hoàng t.ử thật sự đem lòng yêu ta, ngươi cho rằng chỉ một buổi yến hội có thể thay đổi được gì sao?"
Lý Phương Nhiên cười lạnh: "Chuyện này không cần Dung tỷ nhi phải bận tâm, Yên nhi của chúng ta có thể cướp được trái tim của Trấn Quốc công thế t.ử, tự nhiên cũng có thể cướp được trái tim của Tam hoàng t.ử điện hạ!"
Nói rồi, nàng ta lại uy h.i.ế.p ta: "Ngươi có từng nghe một câu, gọi là người tốt không sống lâu chưa? Cũng giống như mẹ ruột của ngươi vậy!"
Giờ đây, nàng ta ngay cả che giấu cũng chẳng buồn che giấu nữa.
Ta căm tức nhìn Lý Phương Nhiên: "Ta chỉ từng nghe một câu, gọi là nhân quả báo ứng! Đừng trách ta không nhắc nhở các ngươi, các ngươi nhất định sẽ hối hận!"
14.
Ta lười chẳng buồn để ý đến các nàng nữa, trực tiếp trở về phòng.
Vừa ngồi xuống bên bàn, một bàn tay thon dài đã bưng chén trà đưa đến bên môi ta.
"Nói nhiều như vậy, khát nước rồi sao?"
Ta ngước mắt nhìn lên, vừa hay bắt gặp đôi mắt đào hoa đáng thương vô cùng của Từ Bách, chẳng khác nào một chú ch.ó lớn đang cầu xin chủ nhân vuốt ve.
Ta không nhịn được, cong môi bật cười.
Điều này càng khiến vẻ tủi thân của Từ Bách bộc phát dữ dội.
"Nàng có biết mấy ngày nay ta khổ sở đến mức nào không!"
"Nàng ta đút thứ gì cho ta ăn, ta cũng muốn nôn."
"Nàng ta làm nũng với ta, ta cũng muốn nôn."
"Chỉ cần ở bên cạnh nàng ta, ta không lúc nào không muốn nôn!"
"Dung nhi, ta khổ quá!"
Từ Bách đáng thương nắm lấy tay ta: "Nếu không phải nàng hết lần này đến lần khác nhấn mạnh không được làm hỏng đại sự của nàng, ta thật sự không thể nhẫn nhịn nổi, ngày nào trở về phủ, ta cũng phải tắm rửa kỳ cọ đến ba lần!"
"Ngay cả lăn lộn trong đống x.á.c c.h.ế.t ba ngày cũng chưa chắc đã khiến ta ghê tởm đến vậy!"
"Phụt", ta thật sự không nhịn được, bật cười ha hả.
Mấy ngày nay quả thật đã khiến Từ Bách chịu ấm ức, ngày nào hắn cũng phải cố nén khó chịu để dỗ dành Thẩm Yên vui vẻ.
"Hơn nữa," Từ Bách khẽ lay tay ta, có chút ghen tuông nói, "Tam hoàng t.ử điện hạ kia cũng chỉ đẹp hơn ta một chút xíu thôi!"
Hắn dùng ngón tay ra hiệu một khe nhỏ: "Nhưng tình cảnh của hắn nguy hiểm như vậy, căn bản không phải người có thể phó thác chung thân, nàng cũng không được thật sự để mắt đến hắn."
"Thật sự chỉ có một chút như vậy thôi sao?"
Ta cố ý trêu Từ Bách, khiến mặt hắn đỏ lên, không cam lòng mà kéo rộng khoảng cách giữa hai ngón tay thêm một chút.
"Nhiều nhất chỉ được như vậy thôi."
"Nếu ta thật sự để mắt đến hắn thì sao?"
"Vậy ta, vậy ta sẽ..."
"Ngươi sẽ thế nào?"
Từ Bách đột nhiên nghiêm túc nhìn chằm chằm ta, không còn vẻ đùa cợt nữa mà chỉ còn sự chân thành trong mắt: "Nếu hắn thật sự là người có thể đem lại hạnh phúc cho nàng, ta sẽ buông tay, nhưng ta sẽ ở bên cạnh nàng làm thị vệ, bởi vì ta không thể làm trái lời thề bảo vệ nàng suốt một đời một kiếp."
Ta sững người tại chỗ, nước mắt không kìm được mà chảy xuống hai bên má.
Tên ngốc này!
Ta có tài đức gì mà ông trời lại có thể để một người như vậy ở bên ta hai đời, yêu ta hai đời.
Hắn mới chính là tất cả may mắn của ta.
"Ngươi yên tâm, nếu ngươi không phụ ta, ta nhất định sẽ không phụ ngươi!"
15.
Sau khi cùng Từ Bách đùa giỡn cả buổi trưa, mọi chuyện cuối cùng cũng đi đến hồi kết.
Một ám vệ lắc mình bước vào, quỳ xuống đất bẩm báo: "Hai chân của nhị tiểu thư Thẩm gia đều đã bị Ngũ công chúa và Thất công chúa liên thủ đ.á.n.h gãy."
Ta hít sâu một hơi, từ lâu đã nghe nói Ngũ công chúa và Thất công chúa ỷ vào sự sủng ái của Thánh thượng mà ngang ngược, có phần tàn bạo, nhưng không ngờ lại đến mức này.
Từ Bách siết nhẹ tay ta, đợi đến khi sắc mặt ta bình ổn hơn mới nói với ám vệ: "Nói rõ ràng mọi chuyện."
Hóa ra trong kinh thành vẫn luôn có người đ.á.n.h cược xem người Tam hoàng t.ử điện hạ để mắt đến rốt cuộc là đại tiểu thư hay nhị tiểu thư Vĩnh Bình Hầu phủ.
Mãi đến khi Thẩm Yên xuất hiện tại ngắm hoa yến, Tam hoàng t.ử điện hạ còn đích thân dìu nàng đến chỗ ngồi, cuộc đ.á.n.h cược này mới hoàn toàn ngã ngũ.
"Sao có thể?"
Đó là nghi vấn trong lòng tất cả mọi người.
"Dựa vào đâu lại là nàng ta?"
Đó là sự không cam lòng của tất cả nữ t.ử có mặt.
Mà người không cam lòng nhất, tự nhiên là Ngũ công chúa và Thất công chúa, những người đã sớm đem lòng si mê Tam hoàng t.ử điện hạ.
"Ngũ tỷ, nếu tranh không lại tỷ thì cũng thôi, nhưng ta tuyệt đối không thể để một người què vượt mặt."
Sau khi nhìn thấy Tam hoàng t.ử điện hạ ân cần chu đáo với Thẩm Yên, hai vị công chúa cuối cùng cũng không thể nhẫn nhịn thêm.
Nhân lúc Thẩm Yên đi vệ sinh, các nàng trói nàng lại, rồi ném nàng cho hai con ch.ó săn Tây Vực mà Ngũ công chúa nuôi.
"Hiện trường vô cùng t.h.ả.m khốc, đến khi mọi người tìm thấy Thẩm Yên, trong miệng ch.ó săn vẫn còn ngậm mấy ngón tay của nàng."
Tay ta trong nháy mắt trở nên lạnh buốt.
Từ Bách lại dùng tay mình truyền hơi ấm sang cho ta: "Đừng sợ, Dung nhi, đây là tự nàng ta gieo gió gặt bão."
"Đừng nói nàng đã từng nhắc nhở các nàng, chỉ riêng những chuyện các nàng làm với nàng ở kiếp trước, còn cả với bá mẫu, ta đã chẳng cảm thấy những chuyện này có gì tàn nhẫn!"
"Ta từ lâu đã hận không thể khiến các nàng phải chịu cảnh thiên đao vạn quả."
Ta khẽ lắc đầu: "Ta không đồng tình với nàng ta, ta chỉ cảm thấy con người thật sự không thể làm chuyện ác, nếu không ắt sẽ có báo ứng!"