Cù Thanh Trình xua tay.
“Bây giờ anh không ăn.”
Tôi lập tức cụp đầu xuống.
Là anh không còn thích nữa...
Hay chỉ vì đây là đồ tôi đưa?
Anh nhìn tôi đầy bất lực:
“Tiểu Ca.”
“Chúng ta vừa mới ăn cơm xong. Anh ăn không nổi nữa.”
4747
Cù Thanh Trình đưa mắt quan sát căn phòng một lượt rồi rất tự nhiên lên tiếng:
“Tại sao em lại chọn kinh doanh siêu thị?”
Nếu là vài năm trước, chắc chắn tôi sẽ không dám trả lời câu hỏi này.
Con người là vậy.
Những khó khăn đang phải đối mặt luôn là điều khó mở lời nhất.
Chỉ đến khi vượt qua được, có được thành công rồi, mới có thể thản nhiên nhắc lại quãng thời gian khốn khó trước kia.
Trong tất cả mọi người...
Người tôi không muốn để biết hoàn cảnh của mình nhất chính là Cù Thanh Trình.
Dù tôi biết...
Có lẽ anh đã sớm hiểu rõ mọi chuyện.
Chỉ là anh luôn giữ gìn lòng tự trọng của tôi.
Vì thế nên chưa bao giờ nhắc đến.
48
Giờ đây, sau bao sóng gió, tôi đã không còn sợ nhắc lại những ngày tháng túng thiếu ấy nữa.
“Là vì... trước đây em lúc nào cũng không được ăn no. Cho dù có thể lấp đầy bụng thì cũng chẳng bao giờ được ăn món mình thật sự muốn.”
Những năm còn đi học...
Khoảng thời gian tôi sống tốt nhất chính là mấy năm ở bên anh.
Cứ như trên người anh có gắn ra-đa vậy.
Lúc nào anh cũng biết tôi muốn gì.
“Hồi đó em thèm đủ thứ. Cái gì cũng thèm.”
“Những con phố bán đồ ăn vặt mà người khác ăn đến phát ngán, với em lại thơm đến mức không bước nổi.”
“Nhưng đắt quá...Sao lại có thể đắt như thế chứ?”
“Em biết mình không có điều kiện nên chỉ có thể nhịn, không mua.”
“Sau này em nghĩ...Nếu mình có một siêu thị của riêng mình. Thì sau này sẽ được ăn bất cứ thứ gì mình muốn.”
49
Cù Thanh Trình không nói gì.
Chỉ cúi mắt xuống, chẳng biết đang nghĩ điều gì.
Tôi mím môi, khẽ nhắc anh:
“Nếu anh muốn ăn cùng em... thì em cũng rất hoan nghênh.”
Khóe môi Cù Thanh Trình khẽ cong lên.
“Hễ ai cũng có thể ăn cùng em sao?”
“Người khác muốn ăn thì phải trả tiền.”
“Thế còn anh?”
“Anh thì không cần.”
“Anh không cần? Tại sao anh lại không cần?”
Tôi buồn bực nghĩ...
Rõ ràng tôi đã thể hiện đến mức này rồi.
Sao Cù Thanh Trình cứ thích làm khó tôi thế chứ?
Không biết là tôi không nói nổi mấy lời sến súa à?
Tôi cúi đầu nghịch ngón tay, trong lòng có chút hờn dỗi, giọng cũng hơi gắt:
“Thì là không cần…Anh không muốn thì thôi.”
Cù Thanh Trình im lặng một lúc.
Sau đó, anh đưa tay giữ lấy hai má tôi, nghiêng đầu hôn xuống.
“Anh đâu có nói là không muốn.”
“Đồ keo kiệt.”
“Bỏ anh suốt từng ấy năm...Đến cả việc cho anh giận em một chút cũng không được sao?”
50
Trong suốt quá trình tập phục hồi chức năng...
Cù Thanh Trình vẫn luôn ở bên cạnh tôi.
Anh lúc gần lúc xa.
Có khi rất dịu dàng với tôi.
Có khi lại chẳng mấy để ý.
Lúc nói chuyện thì khi ôn hòa, nuông chiều.
Khi lại lạnh nhạt, xa cách.
Tôi cũng không biết phải diễn tả thế nào.
Chỉ cảm thấy mọi thứ cứ gượng gạo.
Có lẽ...
Anh vẫn còn giận tôi.
Ngược lại là tôi.
Dần dần lại tìm được cảm giác ở bên anh như ngày trước.
Tôi biết...
Cho dù anh có lạnh mặt thì cũng không kéo dài nổi quá ba phút.
Thế là tôi cứ bám lấy anh, làm nũng, giả vờ than đau tay, đau chân.
51
Nơi đầu tiên tôi lập nghiệp là tỉnh S.
Mặc dù đã quyết định chuyển về đây...
Bên đó tôi cũng đã tìm được người đáng tin để quản lý việc kinh doanh.
Nhưng dù sao tôi cũng không thể mặc kệ hoàn toàn.
Đúng lúc Cù Thanh Trình phải đến tỉnh S học tập.
Nghĩ đi nghĩ lại...
Tôi liền đi cùng anh.
Phía bệnh viện đã sắp xếp mọi thứ theo đoàn.
Ăn ở đều không phải lo.
Ban ngày giao lưu, học tập.
Buổi tối thì tự do.
Tôi đưa anh về căn nhà của mình.
52
Cù Thanh Trình ngồi trên ghế sofa.
Trước mặt là một chai nước ngọt vị cam.
Anh hỏi:
“Siêu thị dưới lầu...Cũng là của em à?”
“Làm sao anh biết?”
“Phong cách trang trí giống nhau.”
“Rốt cuộc em có bao nhiêu siêu thị vậy?”
Tôi nghĩ một lúc.
“Trong tỉnh này có hai siêu thị lớn. Tám siêu thị nhỏ.”
“Còn ở những nơi em sống thì bình thường em sẽ thuê luôn một mặt bằng dưới tầng để mở siêu thị.”
Cù Thanh Trình dùng ống hút khuấy nhẹ ly nước.
Khẽ hỏi:
“Em đã chịu nhiều khổ lắm phải không?”
53
Thật ra...
Tôi hoàn toàn có thể nói với anh:
“Mọi chuyện khá thuận lợi, em gặp được quý nhân nên cũng không phải chịu nhiều khổ.”
Tôi cũng có thể nói:
“Đúng vậy.”
“Có thời gian em liên tục suốt một tháng chỉ ngủ ba tiếng mỗi ngày.”
“Vừa buồn ngủ vừa mệt rã rời.”
Cả hai câu đều là sự thật.
Chỉ khác ở cách tôi lựa chọn kể.
Nhưng cuối cùng...
Tôi chẳng nói được lời nào.
Tôi giống như những đứa trẻ bị ngã.
Lúc không có ai để ý...
Chúng sẽ tự mình đứng dậy, thổi nhẹ lên vết trầy trong lòng bàn tay rồi tiếp tục bước đi.
Nhưng chỉ cần có người chạy tới hỏi:
“Ôi, sao con lại ngã thế? Có đau không?”
Thì ngay lập tức...
Cơn đau sẽ như tăng lên gấp bội.
Rồi nhăn mặt òa khóc.
Đằng nào Cù Thanh Trình cũng đã hỏi rồi...
Chắc là...
Anh cũng sẽ không để bụng nếu tôi khóc một chút đâu.
54
Tôi ôm c.h.ặ.t lấy anh.
Mặc kệ anh có đồng ý hay không, tôi cứ thế lau hết nước mắt lên chiếc áo sơ mi đắt tiền của anh.
Cù Thanh Trình khẽ vỗ lưng tôi, giọng nói dịu dàng.
“Anh đã nói từ lâu rồi. Em nên ở bên cạnh anh.”
Tôi sụt sịt, dụi mặt vào cổ anh.
“Anh đừng mắng em nữa. Sao bây giờ anh dữ thế, lúc nào cũng chê em?”
“Hửm?”
Anh ôm tôi, khe khẽ lắc lắc.
“Đồ không biết tốt xấu. Anh đã rất bao dung với em rồi.”
“Bao dung thêm một chút nữa đi.”
Một lúc lâu sau, anh bất lực thở dài.
“Được voi đòi tiên.”