07

Sau khi tỉnh ngủ, ta đang rửa mặt chải đầu thì Thu Nguyệt đến bẩm:

“Phu nhân, giao nhân kia làm ầm ĩ lắm, chê thùng tắm quá chật, nói muốn tướng quân xây cho nàng ta một hồ sen, để nàng ta bơi lội trong hồ. Nàng ta còn nói muốn dùng vỏ sò xây một thủy ốc cho mình ở.”

Ta nhíu mày:

“Yêu cầu cũng nhiều thật đấy. Tướng quân đâu?”

Thu Nguyệt đáp:

“Tướng quân vào cung yết kiến Hoàng thượng rồi, không biết lần này ngài ấy sẽ muốn ban thưởng gì.”

Không cần đoán cũng biết, chắc chắn sẽ giống kiếp trước, xin nước Ngự Hồ.

Sau khi trang điểm xong, ta dẫn Thu Nguyệt đến sương phòng sắp xếp cho Dung Yên ở.

Nàng ta cuộn người, ngâm mình trong thùng tắm.

Nghe thấy tiếng bước chân, nàng ta nhô đầu lên khỏi mặt nước.

Làn da trắng mịn như ngọc, đôi mắt long lanh ngấn nước nhìn ta, quả thực quốc sắc thiên hương, khiến người ta vừa nhìn đã sinh lòng thương xót.

“Chắc hẳn tỷ tỷ chính là tướng quân phu nhân? Ta tên Dung Yên, tướng quân hẳn đã nhắc đến ta với tỷ tỷ rồi.”

Dung Yên mỉm cười, giọng điệu mềm mại quyến rũ đến tận xương:

“Sau này, mong tỷ tỷ chiếu cố ta nhiều hơn.”

Nếu không phải kiếp trước ta từng giao đấu với nàng ta, từng chịu thiệt trong tay nàng ta, có lẽ ta cũng sẽ bị dáng vẻ yếu đuối vô hại này lừa gạt, cho rằng nàng ta chỉ là một giao nhân đơn thuần.

Ta đi vòng quanh thùng tắm, nhìn dáng người thướt tha của nàng ta, mỉm cười nói:

“Ta nghe nói giao nhân toàn thân đều là bảo vật. Cái đuôi cá này nếu đem hầm canh, chắc hẳn bổ dưỡng lắm. Không biết muội muội thích được hấp hay hầm canh?”

Sắc mặt Dung Yên đại biến, không còn vẻ bình thản như vừa rồi. Nàng ta âm thầm nghiến răng:

“Ngươi dám!”

Ta bước đến bên cạnh nàng ta, ngón tay quấn lấy mái tóc của nàng:

“Có gì mà ta không dám? Ta nghe nói tóc của giao nhân dùng làm dây đàn, tiếng đàn tạo ra sẽ êm tai nhất. Ba ngàn sợi tóc này của muội, ít nhất cũng làm được mười cây đàn nhỉ?”

Dứt lời, ngón tay ta dùng sức kéo, khiến đầu nàng ta ngửa ra sau. Nàng ta vừa tức vừa xấu hổ, giận dữ nói:

“Buông ta ra! Ngươi có biết đứa trẻ trong bụng ta là con của ai không?”

Ta khẽ hừ:

“Cho dù là con của tướng quân thì đã sao? Chẳng qua cũng chỉ là một con cá.”

“Ta nghe nói khi tiểu giao nhân vừa chào đời, nếu gieo vào cơ thể nó những mầm châu, đợi tiểu giao nhân lớn lên rồi mổ lấy giao châu trong cơ thể ra, một viên có thể bán được cả ngàn lượng vàng.”

“Đợi tiểu giao nhân trong bụng muội chào đời, ta gieo vào người nó cả ngàn, cả vạn mầm châu. Như vậy chẳng phải ta sẽ giàu đến mức phú khả địch quốc sao?”

“Ha ha ha, nghe cũng không tệ nhỉ.”

Ta bật cười lớn, tức đến mức người Dung Yên run lên.

Nàng ta đang định nổi giận thì bên ngoài cửa truyền đến một tràng tiếng bước chân vội vã.

Hẳn là Kỳ Lỗi từ hoàng cung trở về.

Dung Yên lập tức bật khóc:

“Tỷ tỷ, Yên Nhi biết sai rồi, xin tỷ tỷ nương tay, hu hu…”

Dung Yên giống hệt kiếp trước, vẫn diễn kịch giỏi như vậy.

Cánh cửa bị Kỳ Lỗi đẩy từ bên ngoài vào, hắn mang theo sát khí nhìn về phía trong phòng.

08

Trước khi Kỳ Lỗi đẩy cửa bước vào, ta đã lấy một chiếc lược gỗ từ trong tay áo ra.

Ở bên ngoài, hắn nghe tiếng Dung Yên, vốn tưởng ta đang bắt nạt nàng ta.

Nhưng khi đẩy cửa bước vào, thứ hắn nhìn thấy lại là cảnh ta đang đứng sau Dung Yên, cúi người dịu dàng chải tóc cho nàng ta.

Ta khẽ cười:

“Sao vậy? Ta kéo đau muội rồi à? Tỷ tỷ không cố ý đâu. Chỉ trách tóc muội lâu ngày chưa dùng bồ kết gội rửa, đã rối thành từng mớ rồi.”

Quả là một cảnh tượng hòa thuận biết bao.

Ngược lại, những giọt nước mắt còn đọng trên mặt Dung Yên lại trở nên không đúng lúc.

Thấy ta không hề bắt nạt Dung Yên, Kỳ Lỗi thu lại sát khí trên mặt, dịu giọng nói:

“Thấy hai người hòa thuận như vậy, bổn tướng quân cũng yên tâm rồi.”

Dung Yên không ngờ ta còn giả vờ đáng thương giỏi hơn nàng ta, nàng ta nuốt không trôi cục tức này, nước mắt lưng tròng, khóc lóc kể với Kỳ Lỗi:

“Tướng quân, vừa rồi tỷ tỷ dọa ta sợ c.h.ế.t khiếp. Tỷ ấy nói muốn lấy tóc của ta làm dây đàn, còn nói muốn lấy đuôi cá của ta hầm canh, hu hu…”

“Ta cũng không biết tỷ tỷ chỉ nói đùa hay là thật lòng. Yên Nhi sợ lắm, tối nay không dám ngủ một mình nữa.”

Nụ cười trên mặt Kỳ Lỗi cứng lại. Hắn chất vấn ta:

“Yên Phi, vừa rồi nàng có nói những lời đó với Yên Nhi không?”

Ta cố ý kinh ngạc nhìn Dung Yên, không vui nói:

“Dung Yên, ta có lòng tốt đối đãi với muội, sao muội có thể trước mặt tướng quân bôi nhọ ta?”

Kỳ Lỗi bị hai chúng ta làm cho hồ đồ, nhất thời không biết nên tin ai.

Dung Yên ấm ức nói:

“Tướng quân, ta không hề bôi nhọ tỷ tỷ. Những lời vừa rồi quả thật đều do chính miệng tỷ ấy nói.”

“Tỷ ấy còn nói, đợi ta sinh tiểu giao nhân ra, sẽ gieo cả ngàn, cả vạn mầm châu vào bụng nó, đợi nó lớn lên rồi mổ lấy giao châu bán lấy tiền.”

“Hu hu, tỷ tỷ thật sự quá độc ác. Tướng quân, ta sợ lắm…”

Dung Yên hết tiếng “tướng quân” này đến tiếng “tướng quân” khác, khóc đến mức lòng Kỳ Lỗi cũng mềm nhũn.

Hắn bước đến an ủi Dung Yên:

“Đừng sợ, có bổn tướng quân ở đây, không ai dám làm hại nàng. Ta sẽ bảo vệ nàng, cả đứa trẻ trong bụng nàng nữa.”

Ta bị Kỳ Lỗi làm cho buồn nôn.

Trong mắt hắn chỉ có Dung Yên, tựa như đã bị nàng ta mê hoặc, chẳng còn nhìn thấy bất kỳ ai khác.

Dung Yên cho rằng mình đã gỡ lại được một ván. Vẻ đắc ý nơi khóe môi nàng ta thoáng qua rồi biến mất. Nàng ta nhẹ nhàng vuốt bụng:

“Tướng quân còn chưa nói với tỷ tỷ rằng đứa trẻ trong bụng ta là cốt nhục của tướng quân nhỉ? Không biết tỷ tỷ có bằng lòng cùng ta chung hầu một phu quân không?”

Nàng ta cố ý nhấn mạnh bốn chữ cuối, hơi nhướng đuôi mắt nhìn ta.

Kỳ Lỗi chờ phản ứng của ta:

“Yên Phi, Yên Nhi tính tình hiền hòa, bổn tướng quân hy vọng hai người có thể chung sống hòa thuận…”

Ta nhẹ nhàng vuốt bụng dưới, ngắt lời hắn:

“Trùng hợp thật đấy, ta cũng m.a.n.g t.h.a.i rồi. Vừa hay có thể cùng muội muội dưỡng thai.”

Sắc mặt Kỳ Lỗi lập tức sa sầm:

“Yên Phi, chớ nói bậy. Bổn tướng quân ra ngoài chinh chiến đã một năm chưa trở về, sao nàng có thể mang thai?”

3 - Khói Son Nhiễm Mây Trời - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia