Ý niệm ấy vừa chui vào đầu, ta không khỏi siết c.h.ặ.t t.a.y áo.

Xuống ruộng, cắt cỏ, gánh phân, cho lợn ăn, khổ gì ta cũng từng chịu.

Đọc sách dù khó, chẳng lẽ còn khó hơn một ngày làm việc đồng áng trong bụng đói sao?

Ta bỗng cũng muốn thử một lần.

Dù chỉ học được cách xem sổ sách, viết tên mình, sau này nếu có người đưa thoại bản đến trước mặt, ta cũng không cần giả vờ mình không hứng thú.

Nhưng ý nghĩ ấy vừa nảy ra, ta lại nhớ mình đến chữ đơn giản nhất cũng không biết.

Trưởng công chúa muốn thu nhận quý nữ thế gia.

Những cô nương ấy từ nhỏ đã được mời thầy dạy dỗ, cầm kỳ thi họa thứ gì cũng tinh thông.

Nếu ngồi cùng họ, e rằng người ta đã đọc xong một thiên văn chương, ta còn chưa nhận ra hết chữ trên giấy.

Mặt ta nóng bừng, vội cúi đầu, không dám để mẫu thân nhìn ra chút tâm tư nào.

Ngày dự tiệc, quý nhân khắp kinh thành tụ hội, Lâm Uyển Nhu cũng đưa theo một đôi song sinh tới.

Nàng và thế t.ử Bùi Cảnh Chiêu được mọi người vây quanh, ai nhìn thấy cũng phải khen một câu trời sinh một đôi.

Phụ thân mẫu thân chỉ mải trêu đùa ngoại tôn, sớm đã quên ta ở một bên.

Hoàng hậu là người đầu tiên để ý thấy ta đang ngồi một mình.

Người cười vẫy tay, giọng ôn hòa khen: “Trông tràn đầy sức sống, là một đứa trẻ có tinh thần.”

Trưởng công chúa cũng cười, nhìn ta nói: “Lại giống một gốc thanh tùng từng trải gió sương.”

Nghe lời hai người, đôi tay vốn chẳng biết đặt đâu của ta cuối cùng cũng thả lỏng.

Yến tiệc được nửa chừng, mẫu thân mới nhớ đến ta, dẫn cặp song sinh tới, bảo ta thân thiết với chúng, dẫu sao cũng là người một nhà.

Nhưng ta thật sự không thể sinh ra bao nhiêu thân thiết với hai đứa trẻ.

Chơi với chúng một lúc, ta bèn lấy cớ đi tịnh phòng mà rời đi.

Lúc trở về, trong vườn đã loạn thành một đoàn.

Tiểu cô nương trong cặp song sinh rơi xuống nước, may mà cứu kịp, lúc này đang úp mặt trong lòng Lâm Uyển Nhu khóc mãi không thôi.

Cậu bé đứng bên cạnh cũng khóc đầy mặt nước mắt.

Mẫu thân gấp giọng hỏi: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

“Ta chẳng phải bảo Hòa Nhi trông các con sao?”

“Hòa Nhi đi đâu rồi?”

“Sao Ninh Ninh lại rơi xuống nước?”

Cậu bé bị một chuỗi câu hỏi của bà dọa sợ, cúi đầu không dám nói.

Ánh mắt những người lớn xung quanh đều dồn lên nó, khiến nó càng thêm sợ hãi.

Nó nhìn thấy ta, bỗng òa khóc.

Nó giơ tay chỉ vào ta: “Là dì!”

“Rõ ràng chính Hòa Nhi dì đẩy Ninh Ninh xuống nước, là dì đẩy Ninh Ninh!”

Bốn phía tức khắc im phăng phắc.

Ta thậm chí còn chưa kịp mở miệng, cái tát của mẫu thân đã giáng mạnh lên mặt.

Tai ta ù đi, đợi đứng vững lại chỉ nghe bà nghiêm giọng mắng: “Ta vốn tưởng ngươi chỉ hẹp hòi, có oán với Uyển Nhi.”

“Không ngờ ngươi đến trẻ con cũng dám ra tay hãm hại!”

“Thật là lòng dạ sắt đá!”

Năm mười ba tuổi mất dưỡng mẫu, ta từng trốn trong chăn rơi nước mắt, nhớ vòng tay bà vương mùi cỏ xanh.

Năm hai mươi tuổi, nghe nói mẫu thân ruột vẫn còn sống, một nửa lòng ta vui mừng, một nửa lại sợ bà không chịu nhận ta.

Đến khoảnh khắc ấy, ta mới biết mẫu thân ruột cũng chỉ đến thế mà thôi.

Mắt ta nóng lên, chớp một cái, vậy mà lại bật cười.

“Vừa rồi ta vẫn luôn ở tịnh phòng.”

“Ninh Ninh vì sao rơi xuống nước, phu nhân cứ hỏi ma ma bên cạnh con bé, rồi hỏi thị nữ của ta, tự nhiên sẽ tra rõ.”

Không ngờ nghe xong, đám hạ nhân ấy đều hoảng hốt quỳ xuống, chẳng ai chịu lên tiếng.

Cả sảnh yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng thở.

Lúc này ta mới hiểu, bất kể phủ Quốc công hay Hầu phủ, đám người hầu nơi đây từ đầu đến cuối chưa từng có một ai là người của ta.

Yến tiệc đang yên lành chớp mắt biến thành trò cười.

Mẫu thân vừa đau vừa giận, Lâm Uyển Nhu ôm con khóc đến đứt ruột, Bùi Cảnh Chiêu nhìn ta như hận không thể xé sống.

Bùi Cảnh Hành đứng sau Lâm Uyển Nhu, trên mặt chỉ có lạnh lùng.

May mà lúc ta tứ cố vô thân, vẫn còn có người chịu nói một câu thật.

“Thật khéo, hôm nay bổn cung vẫn ngồi trong lương đình nghe khúc, chuyện xảy ra bên hồ, từ đầu đến cuối đều nhìn thấy rõ.”

Quý phi chỉ nói vài câu đã kể rõ đầu đuôi.

Thì ra hai đứa trẻ chơi đùa bên hồ, ca ca lỡ tay đẩy muội muội, lại sợ bị phạt nên mới đổ tội lên đầu ta.

Chân tướng được làm rõ, cậu bé càng khóc dữ hơn, Lâm Uyển Nhu chỉ lo đau lòng dỗ dành nó.

Mẫu thân hạ mắt, không còn dám nhìn thẳng vào ta.

Sau khi về phủ, bà đưa t.h.u.ố.c trị thương tới, đầy mặt hổ thẹn.

“Hòa Nhi, nếu con vẫn muốn về Thanh Châu, lần này nương nhất định sẽ sai người đưa con trở về.”

Trong mắt họ, ta ở lại đây chỉ sẽ gây thêm rắc rối, quấy cho cái nhà này không được yên.

Ta nhìn bà, nghiến răng lắc đầu.

Vừa mở miệng, cổ họng vẫn không khỏi nghẹn lại.

“Phu nhân, chỉ vì ta lớn lên ở thôn quê, người liền có thể nhận định ta thô lỗ độc ác sao?”

“Trong mắt người, có phải chỗ nào ta cũng không bằng Uyển Nhu?”

“Nhưng ta cũng thích xiêm y đẹp, cũng muốn dùng hương cao phấn dưỡng, cũng muốn học cầm kỳ thi họa, trở thành một cô nương hiểu lễ biết chữ, chuyện gì cũng biết.”

“Ta chỉ là trước kia từng nuôi lợn, cũng không có học vấn như nàng, chẳng lẽ đó là tội của ta?”

“Một cô nương lớn lên bằng nghề nuôi lợn, chẳng lẽ cả đời không thể làm chuyện gì khác?”

“Bây giờ ta không muốn đi nữa.”

“Ta muốn ở lại đọc sách.”

“Phu nhân, ta không muốn lại vì không biết chữ mà bị tất cả mọi người coi thường.”

“Phần vốn nên thuộc về ta, xin người trả lại cho ta.”

“Ta muốn vào học đường của phủ Công chúa, bắt đầu học từ nhận mặt chữ.”

“Ta cũng bằng lòng chịu phần khổ mà ca ca nói.”

“Ta muốn xem thử một đứa con gái nuôi lợn chẳng biết gì, rốt cuộc có thể đi được bao xa.”

Mẫu thân nghe hết những lời ta đã dồn nén trong lòng bấy lâu, sắc mặt khó coi, quay mặt đi.

Môi bà mấp máy mấy lần, dường như muốn biện giải cho mình, cuối cùng lại chẳng nói gì, chỉ thở dài thật lâu.

5 - Không Cần Nửa Phần Tình - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia