Kình Thiên Hạo rốt cuộc là ác ma hay là một thiên thần?
Lúc trước anh đối xử với cô tệ như thế vì anh chính là một ác ma. Thế nhưng tại sao bây giờ, anh lại dịu dàng an ủi làm cho cô cảm giác anh tựa như thiên sứ, một con người hai cá tính thực sự khiến cho cô mê hoặc rồi. Câu hỏi ở trong đầu cô cũng đã mấy ngày rồi nhưng vẫn chưa có đáp án rõ ràng.
Mặc khác sau khi nói chuyện với Lăng Khả Mi xong, cô suy nghĩ thật lâu. Đầu tiên là chịu đựng cho qua hai tháng này, đợi khi chuyện hợp tác giữa hai nhà ổn định rồi quyết định sau. Cô cũng đã quyết định trong hai tháng này tốt nhất là nên tránh xa Kình Thiên Hạo ra.
Vì vậy mấy ngày kế tiếp, khi đến thời gian ăn cơm tối cũng chính là lúc Kình Thiên Hạo về nhà, cô liền quấn quýt bên cạnh Cát Tân Na, ăn xong cơm tối cô vẫn tiếp tục bên cạnh bà nói chuyện phiếm. Còn nếu như ngày nào mà anh ở nhà không ra ngoài thì cô sẽ kéo Cát Tân Na đi dạo phố………..Tóm lại, tránh xa được ngày nào hay ngày đó.
Hôm nay cũng như thường ngày, vừa đến giờ ăn tối cô liền đến ngồi cạnh Cát Tân Na: “Bác gái, con muốn ngồi cạnh bác giúp bác gắp thức ăn.” Cô vừa nói, vừa cẩn thận quan sát ánh mắt Kình Thiên Hạo. Ánh mắt anh lạnh lùng hình như không được tốt, nhưng bà Cát lại cười rất vui vẻ: “Tốt tốt……chúng ta ăn cơm xong sẽ đi dạo một chút chỗ mà con vừa nói……”
Lúc này bà Cát chú ý tới Kình Thiên Hạo, thấy nét mặt con trai cực kỳ không vui, xem ra con trai bà chắc là mất hứng rồi mà lý do có lẽ là do bà làm mẹ suốt ngày lại giành hết thời gian cô dâu tương lai của nó. Bà biết mình làm vậy không được tốt lắm, nhưng biết sao được, bà thật sự thích con bé!
Chỉ là, dù gì cô cũng là vợ tương lai của con bà………..Nghĩ tới đây, bà liền nói với Tiền Mật Mật: “Đi dạo thì hôm nào đi cũng được. Bác nghĩ con nên dành thêm chút thời gian ở bên cạnh Thiên Hạo, dù sao các con cũng sắp kết hôn rồi, không lẽ đi theo bác hoài sao?”
“Con…………….”
Đang lúc cô không biết nói gì thì anh đã lên tiếng trước: “Không cần!”
Lời nói Kình Thiên Hạo thật không nể tình chút nào, điều này làm cho cảm thấy khó chịu vô cùng. Mặc dù cô không muốn ở một chỗ với anh nhưng đó là bản năng, đổi lại là người khác cũng như vậy thôi. Anh nên tỉnh táo suy nghĩ lại xem tại sao người ta lại không thích ở chung với anh, làm gì còn tỏ vẻ bản thân mình cũng không thích ở chung với ai?
Kình Thiên Chấn vừa đi đến kéo ghế ngồi xuống, thấy tình hình như vậy bèn l* m*ng nói: “Cô nếu không thích Thiên Hạo có thể suy nghĩ đến tôi, như thế nào?”
“Hả?” Tiền Mật Mật kinh ngạc nhìn Kình Thiên Chấn, không thốt nên lời. Cô dù sao thì hiện tại trên danh nghĩa cũng là vợ chưa cưới của Kình Thiên Hạo! Anh ta tại sao lại có thể đùa như vậy?
Kình Thiên Hạo khi nghe những lời này, đầu tiên là vẻ mặt trầm xuống, liếc nhìn Kình Thiên Chấn một cái rồi giơ lên nắm đ.ấ.m, đ.ấ.m vào mặt Kình Thiên Chấn “Mày nói cái gì?” Mấy ngày nay, tâm tình khó chịu đã tích lũy tới cực điểm, Kình Thiên Hạo vào lúc này đã thật sự phát hỏa.
“Làm cái gì?” Tình huống này khiến bà Cát hoảng sợ, vội vàng đưa tay kéo Kình Thiên Hạo ra, không chịu nỗi cảnh cốt nhục tương tàn.
Không ngờ Kình Thiên Chấn lại không nói xin lỗi, đưa tay lau khóe miệng, khiêu khích Kình Thiên Hạo: “Anh không phải là không muốn kết hôn sao? Anh không phải là không có chút tình cảm nào với Thẩm Mạn Trữ sao? Như vậy tôi nói những lời này không phải là vừa đúng giải vây cho anh sao, anh nên cảm tôi mới đúng chứ? Anh tức cái gì hả?”
Kình Thiên Hạo đang giơ lên đ.ấ.m thứ hai thì nghe Thiên Chấn nói, nắm đ.ấ.m liền dừng lại trên không, không hạ xuống. Kình Thiên Chấn nói cũng không sai, biểu hiện của anh chính xác là thế. Cuối cùng, anh rốt cuộc là đang giận cái gì? Chính anh cũng không hiểu. Kình Thiên Hạo nhìn chằm chằm Kình Thiên Chấn một lát rồi buông hắn ra, đứng lên đi ra ngoài.
“Con đi đâu vậy?” Bà Cát ở sau lưng hét to: “Con chưa ăn xong bữa tối mà?”
“Không có tâm tạng.” Kình Thiên Hạo nói ra cũng không quay đầu lại mà tiếp tục đi.
Tiền Mật Mật nhìn bóng lưng anh rời đi trong lòng tràn đầy phức tạp.
“Con không sao chứ?” Bà Cát đỡ Kình Thiên Chấn đứng lên, nhắc nhở: “Con biết rõ ràng cá tính của Thiên Hạo còn đùa giỡn kiểu này, có đau hay không?”