Tính toán ngày, thời gian cô giả Thẩm Mạn Trữ chỉ còn lại nửa tháng. Cô thật sự rất nhớ nhà. Nhìn người bên cạnh đang chăm chú chơi điện t.ử, cô hỏi: “Các anh………uhm……..tôi muốn hỏi khi nào thì chúng ta về Italy?” Nhưng trong lòng cô lại đang muốn hỏi, anh chừng nào thì chịu về Italy để cho cô cơ hội bỏ trốn đây?

“Sao hả…………đáng c.h.ế.t!” Nhân vật trong game bị đ.á.n.h một phát, cho nên anh trả lời mấy chữ lực chú ý liền trở về game. Sau vài giây đ.á.n.h quái, anh mới hồi phục tinh thần hỏi cô: “Cô vừa hỏi cái gì?”

“Tôi hỏi……khi nào thì về Italy?”

“Cô thật gấp gáp muốn gả cho tôi như vậy rồi sao? Tôi biết ngay……” Nói xong, anh bỏ tay ra khỏi bàn phím, cúi đầu xuống hôn lên má cô. Không kịp né ra, cô chỉ có thể ngay ngốc tại chỗ.

“Chúng ta có thể nhanh ch.óng kết hôn nếu như cô muốn.” Kình Thiên Hạo cố ý mập mờ: “Tôi sẽ nghe theo lời cô.”

“Kình Thiên Hạo! Cả buổi chiều hôm nay tôi cũng ở bên cạnh anh rồi, anh nên an phận một chút cho tôi…..nếu anh còn làm loạn, tôi sẽ đi dạo phố với bác gái đó.”

“Tôi chỉ là giỡn một chút thôi. Đợi ba xử lý xong mọi việc ở đây, chúng ta có thể đi được rồi. Aaaaaa! Tôi cũng rất nhớ Địa Trung Hải đây! Nơi đó có bầu trời trong xanh, ánh mặt trời ấm áp, còn có các cô gái bikini xinh đẹp………”

“Tôi cũng đang rất là nhớ nhà đó……………” Tiền Mật Mật nhớ lại ngôi nhà của mình, khuôn mặt say mê hết sức “Nơi đó có ánh mặt trời chiếu sáng, rất ít mưa, con người lại rất thân thiện…………” Cô đang hồi tưởng lại căn nhà ở phía nam của mình.

“Nơi cô nói là nơi nào?”

“@#$%^&*…………Đương nhiên là biệt thự của Thẩm Chấn Hồng rồi.

“Trời ơi!” Kình Thiên Hạo kêu ngạo nói: “Nơi đó có cái gì để hoài niệm chứ, cô biết không khu biệt thự của tập đoàn Caesar là nơi có kiến trúc thuộc hàng Top thế giới. Cô ở trong biệt thự Caesar rồi lại còn tưởng nhớ đến nơi khác, thật là khâm phục!”

“Tôi là đối với nơi sinh trưởng có tình cảm sâu đậm, coi như nó không có kiến trúc hay danh lam thắng cảnh thì thế nào?”

Nơi cô ở là khu nhà theo kiểu Tam hợp viện, mặc dù nhìn bên ngoài có hình dáng gì đặc biệt nhưng là một nơi rất ấm áp. Chị em các cô từ nhỏ đều ở đó phơi cá khô, chơi đùa trong cái sân nhỏ, khiêu vũ dưới ánh trăng, đây chính là chuyện hạnh phúc nhất thiên hạ đó! Nhìn Kình Thiên Hạo, cô tò mò hỏi: “Nhà các anh có phòng óc thật to, rốt cuộc là mấy căn phòng vậy?”

“10 phòng. Biệt thự này là mẹ tôi tự tay thiết kế, mẹ rất thích phong cách xa hoa. Cô có thể tưởng tượng được không? Các vách tường này đều là dùng đá cẩm thạch cắt ra ướp vào, mỗi mặt đều được tính toán rất tỉ mỉ.”

“Không thể nào! Phòng tôi ngủ to y như phòng của anh, vậy mà có tới 10 phòng sao? Nhà anh thật sự là có tiền đó!”

Kình Thiên Hạo nhún nhún vai.

“Toilet nhà anh so với phòng ngủ của tôi còn lớn hơn gấp đôi” Tiền Mật mật than thở nói.

Anh nhìn vẻ mặt sợ hãi than thở của cô, bộ mặt nghi ngờ: “Cô có nói quá không vậy? Nhà họ Thẩm cũng không có nghèo như vậy?”

“Nhà lớn như vậy, mỗi ngày đi dạo một vòng cũng đã mệt, khó trách Kình Thiên Mưu luôn trong trạng thái mệt mỏi đi ngủ.”

“Nó là một quái nhân, đối với chuyện gì cũng không có hứng thú.”

“Vậy còn Kình Thiên Chấn?”

Chương 15 - Không Cẩn Thận Gặp Phải Nhân Vật Lớn - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia