"Em thương anh ta sao?" Người đàn ông hỏi một lần nữa.

"Tôi. . . . . . NAnh là ai?"

Tiền Mật Mật vừa hỏi xong, trong góc Người đàn ông kia lại đột nhiên xông tới, nhìn chằm chằm tiền Mật Mật, kích động hỏi: "Em yêu anh ta sao?"

Người này đột nhiên cử động, dọa Tiền Mật Mật sợ mất hồn.

"Trả lời anh!" Người đàn ông ra lệnh.

"Tôi. . . . . . Tôi làm sao biết?" Tiền Mật Mật kinh hoảng tùy tiện trả lời.

"Như vậy em đồng ý gả cho anh ta là vì cái gì? Em còn không rõ mình có thương anh ta hay không. Chẳng lẽ chỉ là vì trao đổi ích lợi? Em không muốn nhưng vẫn không thể từ chối? Mạn Trữ. . . . . ." Người đàn ông vô cùng đau đớn mà nói.

Mạn Trữ? Anh ta gọi cô là Mạn Trữ? Giờ này Tiền Mật Mật mới ý thức được người mà người đàn ông này muốn tìm không phải là mình!

Tiền Mật Mật kêu to: “Tôi không biết anh, đừng làm phiền tôi, nếu anh muốn tiền thì gọi điện thoại đòi tiền chuột được rồi, trong tài khỏan tôi có tiền, anh muốn bao nhiêu nói cho tôi biết, tôi lập tức gửi cho anh!”

“Mạn Trữ, nhìn anh cho kỹ, bây giờ ngay cả giọng nói của anh……………em đều không nhớ sao?” Nói xong, người đàn ông chợt kéo rèm cửa sổ ra, dùng sức kéo Tiền Mật Mật đến phía ánh sáng.

Cô không còn cách nào bất đắc dĩ mở mắt nhìn. Cô nhìn thấy một người đàn ông dáng vẻ lịch sự, nhưng giờ đây nhìn vô cùng tiều tụy. Nhưng cô vẫn mờ mịt, cô vẫn không biết anh ta là ai!

“Mạn Trữ! Tại sao em có thể vô tình như vậy? Em nhìn anh đi, nhìn cho kỹ! Chính em và anh đã thề sẽ bên nhau cả đời, em nói không muốn mất anh, không thể sống thiếu anh, bất kể thế nào cũng sẽ gả cho anh…………..”

Tiền Mật Mật nghe ra cuối cùng có chút manh mối…….anh ta……Chẳng lẽ là bạn trai của Mạn Trữ – Duy Thần?

Xong rồi, lần này phiền phức lớn rồi.

“Anh là……………Duy Thần?” Cô xác định lại lần nữa.

“Không phải anh thì là ai? Tại sao ngay cả hình dáng anh mà em cũng quên?” Duy Thần đột nhiên ôm c.h.ặ.t Tiền Mật Mật, nói với cô: “Mạn Trữ, em có biết anh nghĩ rất nhiều về em nghĩ đến sắp phát điên rồi. Em sao đối xử với anh lạnh nhạt như vậy?” Duy Thần kích động: “Chúng ta quen nhau ba năm, em hôm nay lại hỏi anh là ai? Mạn Trữ, tại sao em đối xử với anh như vậy?”

“Không phải, anh à, anh hãy nghe tôi nói………..”

“Em có phải đã có tình cảm với Kình Thiên Hạo, hay là bị hắn uy h**p? Hay là…..hay là bị Chu Tiểu Lam uy h**p, vì vậy nên mới cố ý lạnh nhạt với anh?”

“Được được được!” Vì để cho mình có cơ hội nói chuyện cô không thể làm gì khác hơn là đổi cách nói: “Duy Thần, tôi gọi anh là Duy Thần được rồi chứ? Phiền anh có thể để cho tôi nói hai câu thôi được không?”

Chiêu này quả nhiên có hiệu quả, Duy Thần rốt cuộc hơi tỉnh táo lại. Tiền Mật Mật ngước mắt nhìn người đàn ông đang bị tổn thương này dùng giọng điệu cẩn thận nói: “Anh nghe cho kỹ, tôi………không phải là Thẩm Mạn Trữ.”

“Cái gì?” Duy Thần giật mình, vẻ mặt kinh ngạc nhìn cô.

“Tôi thật sự không phải là Thẩm Mạn Trữ, tên tôi là Tiền Mật Mật.”

“Mạn Trữ,” Duy Thần mới nghe được vế đầu, hai mắt đã ẩm ướt: “Chẳng lẽ em vì muốn tránh anh mà ngay bản thân mình cũng không thừa nhận? Tại sao em muốn lừa mình dối người, em nói cho anh biết đi, có phải em vào nhà họ Kình rồi nên không còn là Thẩm Mạn Trữ nữa phải không?”

“Tôi thật sự không phải là Thẩm Mạn Trữ, tôi là Tiền Mật Mật, tôi là người thay thế cho cô ấy gả cho Kình Thiên Hạo. Chuyện này nói ra rất dài dòng, tôi là Mạn Trữ là bạn thân, không biết vì sao tôi và cô càng lớn càng giống nhau, cho nên người ngoài nhìn vào tưởng hai chúng tôi là chị em sinh đôi. Vì giống nhau nên tôi hay thay cô ấy giải quyết những chuyện phiền phức, lần này cũng vậy, cũng vì cô ấy, Thẩm Mạn Trữ đại tiểu thư không chịu gả cho Kình Thiên Hạo nên tôi mới đi. Mà lý do cô ấy làm vậy là phải đi tìm anh, bởi vì, người cô ấy yêu là anh.”

Nhìn Duy Thần nhẫn nại nghe giải thích khiến cô tưởng mình đã nói rõ ràng, anh ta cũng đã hiểu. Không ngờ………….

“Mạn Trữ, em điên rồi, em nhất định là chịu uất ức rất lớn nên điên rồi. Em nói cho anh biết, có phải Kình Thiên Hạo ỷ thế h**p người không? Anh có nghe nói hắn chẳng những thuộc phần kh*ng b* mà còn liên quan đến Mafia. Có phải do hắn uy h**p em nên em mới biến mình thành như vậy? Anh biết rõ, nhất định áp lực tâm lý của em rất lớn……………..”

“Tôi nói thật mà………….”

“Mạn Trữ………………Anh cầu xin em hãy trở về bên cạnh anh. Cho dù tập đoàn Caesar có lớn cỡ nào đi nữa cũng không sợ, anh biết em rất thích anh……..anh vẫn rất tin tưởng em.”

“Tôi không phải Thẩm Mạn Trữ, phải nói mấy lần anh mới hiểu đây?” Tiền Mật Mật cực kỳ tức giận: “Thẩm Mạn Trữ thật đã…………….đã c.h.ế.t!”

“Mạn Trữ, em không nên tự nguyền rủa bản thân được không?”

“Tôi có nhân chứng, chứng minh Thẩm Mạn Trữ thật đã c.h.ế.t rồi.”

“Anh yêu em.”

Xong rồi, tên Duy Thần này hoàn toàn không tin tưởng lời nói của cô.

“Anh nhất định bắt em phải đối mặt với thực tế.” Duy Thần nói xong đột nhiên ôm lấy cô, điên cuồng hôn tới tấp.

Hành động khiến mặt Tiền Mật Mật sợ trắng bệch, trong lúc này cô lại nghĩ đến Kình Thiên Hạo…..Cô lấy hết sức đẩy hắn ra, giơ tay cho hắn một cái tát thật mạnh. Mãi cho đến giờ này cô mới hiểu ra, thì ra tim của cô, đã bị Kình Thiên Hạo lấy mất rồi………..

“Anh làm vậy không sợ phụ lòng Mạn Trữ sao?” Cô lớn tiếng trách mắng Duy Thần “Cô ấy dưới suối vàng mà biết nhất định sẽ vô cùng tức tưởi.”

Những lời này cuối cùng cũng khiến Duy Thần cảm thấy có gì đó không đúng: “Cô………..thật sự không phải Mạn Trữ? Tại sao lại giống Mạn Trữ đến vậy?”

Tiền Mật Mật cũng muốn biết tại sao cô và Mạn Trữ lại giống nhau như thế, có lúc cô cũng nghi ngờ có phải mình là con gái của Thẩm Chấn Hồng hay Thẩm Mạn Trữ là con gái của Tiền Bối Bối.

“Xin thả tôi ra đi!” Cô cầu khẩn Duy Thần “Tôi thật sự không phải là Mạn Trữ.”

“Cô chứng minh như thế nào?”

“Tôi lấy chứng minh nhân dân cho anh xem.” Nói xong cô liền nghĩ đến, vì tránh cho nhà họ Kình nghi ngờ cô đã đổi chứng minh nhân dân thành Thẩm Mạn Trữ rồi.

“Trừ khi cô gặp Thẩm Chấn Hồng, ông ấy không thể nào không nhận ra con gái mình.”

“Không được!”

“Thật sự là cô đang chột dạ.”

Cô nghĩ nếu bác Thẩm phát hiện cô không phải là Thẩm Mạn Trữ sẽ biết con gái mình đã vắng mặt trên thế giới này rồi, vậy thì tàn cuộc sau này phải dọn dẹp như thế nào đây? Bác Thẩm có thể sẽ lập tức nói rõ với nhà họ Kình sau đó lập tức dừng lại hợp tác giữa hai nhà, bác Thẩm cũng sẽ vì sự thật này mà đau buồn muốn c.h.ế.t……..

“Chúng ta bây giờ đi gặp Thẩm Chấn Hồng, lập tức đi.” Duy Thần kiên trì kéo cô ra ngoài, đi về nhà họ Thẩm.

Tiền Mật Mật bất đắc dĩ kêu than trong lòng

Mạn Trữ, Mạn Trữ à, mình đã…………..cố hết sức.

Rất nhanh sau đó cô bị Duy Thần đưa đến nhà họ Thẩm. Hôm nay đúng lúc Thẩm Mạn Trinh và mẹ đi ra ngoài dạo phố rồi, trong nhà chỉ còn lại Thẩm Mạn Hồng vừa về nước không lâu. Ba Thẩm những năm này vì bệnh tật triền miên mà thoạt nhìn rất già, tiều tụy, tinh thần cũng rất kém. Ba Thẩm không tính trở về nhưng suy nghĩ lại, ông quyết định trở về đưa con gái gả vào nhà họ Kình, thuận tiện xử lý chuyện hợp tác với tập đoàn Caesar. Ông cho rằng con gái gả vào nhà họ Kình sẽ hạnh phúc hơn việc quen với Duy Thần.

Không ngờ vừa về đến nhà đã nhận được tin tức con gái bị bắt cóc! Ông không ngờ chuyện lại biến thành như vậy. Mà chuyện còn làm ông giật mình hơn là, lúc này Duy Thần lại đưa Tiền Mật Mật đến đây. Ông lập tức nhận ra đây không phải là con gái của mình

“Cô là ai?”

Cho dù cô gái này rất giống Mạn Trữ, nhưng ông khẳng định đây là không phải là Mạn Trữ – con gái ông.

Lời ba Thẩm vừa ra khỏi miệng, Duy Thần liền ngu ngơ. Tiền Mật Mật cũng ngây người không thể tưởng tượng nổi. Quả nhiên…….Máu mủ ruột thịt không thể chối bỏ.

Cô lễ phép nói với ba Thẩm: “Con tên là Tiền Mật Mật, bạn thân của Mạn Trữ.”

Ba Thẩm quan sát cô từ trên xuống dưới, xác định mình có phải đã từng gặp qua cô bé này.

Chương 18 - Không Cẩn Thận Gặp Phải Nhân Vật Lớn - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia