Nhưng sau khi mẫu hậu qua đời, chính Hàn di mẫu và Tĩnh Vương phi đã chăm sóc hắn, nhờ vậy hắn mới tránh được rất nhiều ám toán trong cung.
Sau khi từ Thương Châu trở về, hắn càng thêm kiên định ý muốn hủy hôn.
Cho nên chân và độc của hắn vốn dĩ đều có thể chữa khỏi.
Hắn cũng cố ý bảo thái y truyền tin ra ngoài rằng cả đời này hắn sẽ thành phế nhân.
Quả nhiên Lâm Tĩnh Sênh không thể ngồi yên, bắt đầu làm loạn đòi hủy hôn.
Không ngờ một người vừa đi, lại thêm một người khác đến.
Lâm đại nhân cung kính nói:
“Điện hạ, phu nhân của thần đang dẫn nhị nữ nhi đến đây. Chuyện hủy hôn không phải vài câu của trưởng bối chúng ta là có thể định được, còn phải xem ý của nhị nữ nhi.”
Nữ nhi đời này của Lâm gia đều lấy chữ “Tĩnh”.
Tên Lâm Thước ghi trên gia phả là Lâm Tĩnh Huy.
Chữ này do Hàn phu nhân đặt, bởi bà cảm thấy nữ nhi này tựa như vầng mặt trời rực rỡ.
Ngũ hoàng t.ử chưa từng gặp vị Lâm nhị cô nương mới được tìm về này.
Nhưng Tĩnh Vương phi lại khen nàng ấy như thiên tiên.
Tĩnh Vương phi từng cảm thán:
“Nếu con gặp Tĩnh Huy, chắc chắn sẽ thích nàng. Đứa trẻ đó có một đôi mắt linh động, khiến người nhìn vừa thương vừa yêu. Dung mạo càng là hoa dung nguyệt mạo, trong vẻ thanh lạnh lại mang theo chút ngạo khí. Giống như… giống như một đóa mẫu đơn hoang mọc trên núi vậy. Tóm lại, tốt ngàn vạn phần!”
Ngũ hoàng t.ử nghe xong, trong lòng chẳng có chút gợn sóng.
Nếu nói đến mẫu đơn hoang trên núi, người xứng với danh xưng ấy nhất chỉ có tên l.ừ.a đ.ả.o Lâm Thước kia.
Nhớ lại những ngày bị nàng trói ở đầu giường, tùy ý bắt nạt.
Ngũ hoàng t.ử vẫn không biến sắc, chỉ chậm rãi uống nửa chén trà lạnh.
Hắn lại không nhịn được mà nghĩ.
Sao nàng còn chưa đến kinh thành?
Thương Châu có rất nhiều lưu dân, chẳng lẽ trên đường nàng đã bị thương?
Không nên như vậy.
Lâm Thước có tâm tư thất khiếu linh lung, từ trước đến nay chỉ có phần nàng bắt nạt người khác.
Chẳng lẽ nàng không có lộ phí?
Cũng không nên.
Lúc đi, rõ ràng hắn cố ý để lại rất nhiều bạc, đủ cho nàng tiêu dùng trên đường.
Nàng sẽ không không đến chứ?
Tâm tư Ngũ hoàng t.ử xoay chuyển không ngừng.
Không thể nào.
Lâm Thước xem Trần ma ma và nam nhân kia như mạng.
Nếu nàng thật sự đến kinh thành…
Ngũ hoàng t.ử nghĩ, đến lúc đó hắn nên giao dịch với nàng thế nào đây?
Nàng từng làm nhục hắn như vậy, vì nam nhân kia mà đ.á.n.h gãy chân hắn, còn hạ độc hắn.
Nhất định không thể để nàng dễ chịu.
Khi Ngũ hoàng t.ử đang thất thần, hắn nghe thị vệ bên cạnh khẽ ho vài tiếng.
Hắn biết, đây là Hàn phu nhân và Lâm nhị cô nương đã đến cửa.
Ngũ hoàng t.ử theo đúng kế hoạch, lập tức cao giọng nói:
“Lâm đại nhân, nói thật, trong lòng ta từ lâu đã có người. Trong lòng ta, chẳng ai có thể sánh được với nàng ấy. Ta nhất định phải hủy hôn với Lâm nhị cô nương.”
Lâm đại nhân vừa nghe, trong lòng thầm nghĩ, vậy thì hủy hôn luôn đi.
Ông vốn cũng không muốn để A Thước gả sang đó chịu khổ.
Ta và mẫu thân đi đến cửa, liền nghe Ngũ hoàng t.ử nói chắc như đinh đóng cột rằng trong lòng mình đã có người.
Mẫu thân nhíu mày, thấp giọng nói:
“Nếu đã vậy, thì hủy hôn đi. Dù sao nữ nhi của ta tốt đến thế, không cần phải tranh giành với người khác.”
Ta không nói gì, chỉ theo mẫu thân bước vào.
Phụ thân đứng dậy ra đón.
Ta cung kính hành lễ:
“Tĩnh Huy bái kiến điện hạ.”
Ngũ hoàng t.ử nhìn chằm chằm vào ta, ánh mắt như bị giữ c.h.ặ.t, không cách nào dời đi.
Mẫu thân không biến sắc tiến lên một bước, hòa nhã nói:
“Điện hạ, nếu đã muốn hủy hôn, vậy cũng không cần trì hoãn nữa. Cứ ngay hôm nay đi.”
Ngũ hoàng t.ử hoàn hồn, bỗng nói:
“Ta thấy Lâm nhị cô nương rất tốt, không cần hủy nữa.”
Phụ thân sốt ruột, nhất thời lỡ lời:
“Điện hạ! Nhưng rõ ràng trong lòng ngài đã có người rồi mà! Chẳng lẽ thấy nữ nhi của thần xinh đẹp, liền sinh lòng tham sắc, lại muốn phụ bạc người khác sao?”
Nói xong, ông tự biết mình phạm lỗi, vội quỳ xuống thỉnh tội.
Ngũ hoàng t.ử ra hiệu bằng mắt, thị vệ của hắn lập tức lao tới đỡ phụ thân ta đứng dậy.
Sắc mặt mẫu thân cũng không tốt hơn là bao.
Ngũ hoàng t.ử tức tối kéo tay áo, liên tục nháy mắt với ta, muốn ta giải thích giúp hắn.
Ta coi như không nhìn thấy.
Đúng lúc ấy.
Thái y từ ngoài đi vào.
Ông quỳ xuống đất, khóc lóc t.h.ả.m thiết:
“Điện hạ! Là lão thần vô năng! Chân của ngài không chữa khỏi được nữa! Độc của ngài đã ngấm sâu vào phế phủ, rất có thể cả đời bệnh yếu!”
Phụ mẫu nhìn nhau, kinh hãi đến biến sắc.
Phụ thân vội vàng đặt hôn thiếp và tín vật lên bàn:
“Điện hạ! Hôn sự này xem như đã hủy. Thần tuyệt đối không dám chậm trễ ngài tìm một lương duyên khác.”
Ngũ hoàng t.ử “vụt” một tiếng đứng bật dậy, vừa nhảy vừa cuống quýt nói:
“Lâm đại nhân! Hàn di mẫu, ta khỏi rồi, đã khỏi từ lâu rồi! Người nhìn xem, chân ta căn bản không có vấn đề gì. Độc của ta cũng đã được giải rồi.”
Phụ thân và mẫu thân vẫn không buông lỏng cảnh giác.
Họ nhìn nhau, thấp giọng bàn bạc:
“Độc này sợ là đã làm tổn thương đầu óc điện hạ rồi.”
“Đúng vậy, hôn vẫn phải hủy.”
Ta nhìn hắn nhảy nhót như khỉ, cuối cùng không nhịn được mà bật cười.
Ngũ hoàng t.ử trừng mắt nhìn ta, như muốn nói: nàng còn cười được sao!
Ta chủ động mở lời:
“Cha, nương, ta và Ngũ hoàng t.ử cũng xem như có chút duyên phận, muốn nói chuyện riêng với ngài ấy vài câu.”
Phụ mẫu biết ta là người có chủ kiến, do dự một lát rồi cũng rời đi.