Thấy ta vẫn chưa nguôi ngoai, bà móc ra một bức thư, vẻ mặt vô cùng bí hiểm:
"Thanh Hòa, muội muội kết nghĩa của ta ở Thanh Châu năm xưa, nay đã là người đứng đầu hậu cung rồi. Con có muốn làm hoàng t.ử phi không?"
Ta vội vàng bịt miệng mẫu thân:
"Mẫu thân, có phải người bị chuyện cưới xin của con làm tức đến lú lẫn rồi nên mới nói năng bậy bạ thế không?"
Mẫu thân phát mạnh một cái vào mu bàn tay ta.
Sau đó chỉ chỉ vào bức thư, bảo ta mở ra xem.
Ta hết bất ngờ này tới bất ngờ khác, mới tin lời mẫu thân nói không phải là dối giấu.
Từ nhỏ đến lớn, trong miệng Thôi Thanh Viễn, hắn là nơi nương tựa duy nhất của ta.
Ta cũng luôn tin tưởng không chút nghi ngờ.
Thế nhưng giờ nhìn lại, gạt hắn sang một bên, ta vẫn có quyền lựa chọn khác.
Thế nên, ta lựa chọn hủy bỏ hôn ước với Thôi Thanh Viễn.
……
Lúc này, ta ngồi ở gian phòng trên tầng hai.
Đọc lại tờ thư hủy hôn đã chuẩn bị sẵn từ đầu đến cuối.
Xác nhận không có sai sót mới giao cho tì nữ Xuân Đào.
Xuân Đào cầm tờ thư hủy hôn ấy bước tới tiệc thưởng hoa của đám công t.ử ăn chơi.
Còn chưa bước tới gần đã nghe có kẻ cười bảo:
"Này Thôi huynh, vị hôn thê của huynh lại sai người tới giục cưới kìa!"
Thôi Thanh Viễn nhìn thấy Xuân Đào thì nhíu c.h.ặ.t lông mày:
"Xuân Đào, về nói với tiểu thư nhà ngươi, qua mùa thu này ta sẽ tới cầu hôn. Bảo cô ấy đừng nôn nóng, cứ ở nhà chăm chỉ thêu áo cưới đi."
Tên công t.ử nhà họ Triệu có quan hệ tốt với Thôi Thanh Viễn cất tiếng giễu cợt:
"Xuân Đào, chỗ ta có mấy cuốn tranh phòng khuê đây, cầm về cho tiểu thư nhà ngươi học hỏi chút đi. Dù sao thì thèm gả đi như thế, không có chút ngón nghề phòng khuê sao mà được?"
Thôi Thanh Viễn không tôn trọng ta.
Dẫn đến cả bạn bè của hắn cũng chẳng coi ta ra gì.
Xuân Đào tức đến mức mặt mũi đỏ gay:
"Vị công t.ử này, xin ăn nói cho sạch sẽ chút."
Nói rồi nàng mở tờ thư hủy hôn ra, bước về phía Thôi Thanh Viễn:
"Thôi công t.ử, đây là thư hủy hôn tiểu thư nhà ta đã ký tên. Tiểu thư nói rồi, chỉ cần công t.ử ký tên vào đây, từ nay về sau dựng vợ gả chồng, đôi bên không ai can thiệp vào ai nữa."
Gã công t.ử họ Tiền lại càng cười to hơn:
"Thôi huynh, chiêu này ta biết rồi nhé, cuốn sách kinh điển nhất kinh thành vừa rồi có đoạn này đấy. Thẩm tiểu thư đây là lấy lùi làm tiến, ép huynh hôm nay phải tới cầu hôn đấy!"
Thôi Thanh Viễn nghe xong lại càng thêm phiền não.
Hắn đã bảo là sẽ cưới Thẩm Thanh Hòa rồi cơ mà.
Tại sao cứ hết lần này tới lần khác ép buộc hắn như vậy?
Thực ra hắn cũng từng nghĩ tới chuyện sớm sang cầu hôn, trao đổi thiệp hồng để ấn định chuyện cưới xin.
Thế nhưng mẫu thân hắn bảo Thẩm Thanh Hòa được nhà họ Thẩm nuông chiều từ nhỏ, tính nết ương bướng ngạo mạn.
Vốn dĩ đã không dễ gả đi, càng phải mài bớt cái tính nết của cô ta đi đã.
Nếu không cưới về nhà mà vẫn cứ ương bướng như thế thì nhà họ Thôi làm sao có ngày nào yên ổn?
Dù sao thì cả kinh thành ai cũng biết cô ta không gả cho ai khác ngoài nhà họ Thôi.
Chẳng ai dám tới tận nhà cầu hôn cả.
Thế nên Thôi Thanh Viễn nghe theo lời mẫu thân, đợi qua mùa thu này, tới ngày Đông chí sẽ thân hành sang nhà cầu hôn.
Mẫu thân hắn cũng đã đồng ý.
Thế nhưng lại kèm theo một điều kiện, đó là phải chăm sóc vị biểu tiểu thư Tống Uyển Nghi ở nhà ông ngoại một thời gian.
Hơn nữa trong thời gian này, hễ ra ngoài là phải dắt theo nàng ta.
Thôi Thanh Viễn không nghĩ ngợi nhiều liền đồng ý ngay.
Biểu muội sang năm trưởng thành, nết na ngoan ngoãn.
Không những không cần hắn chăm sóc mà còn giúp hắn chọn lựa sính lễ.
Có người giúp đỡ, Thôi Thanh Viễn dĩ nhiên lấy làm vui vẻ.
Có điều hắn cũng không lấy gì làm vui lòng hẳn.
Khoảng thời gian này, hắn đã sớm chuẩn bị xong danh mục sính lễ rồi.
Ngay cả đôi chim nhạn dùng để cầu hôn Thẩm Thanh Hòa hắn cũng đã đích thân đi săn về từ sớm.
Bây giờ đang được nuôi ở trang trại ngoài thành, ngày một béo tốt mượt mà.
Chỉ chờ tới ngày Đông chí là sang nhà cầu hôn "vị thanh mai thèm gả đi" của mình.
Mối nhân duyên này hắn vốn dĩ rất bằng lòng.
Chỉ vì mẫu thân nói, bậc đại trượng phu muốn lập nghiệp thì phải an gia trước đã.
Đợi dạy dỗ Thẩm Thanh Hòa ngoan ngoãn rồi mới cưới về nhà, sau này quan lộ chắc chắn sẽ hanh thông thuận lợi.
……
Nghĩ tới những chuẩn bị sâu xa mà mình đã tính toán kỹ lưỡng.
Lại đối mặt với sự ép buộc của Xuân Đào cùng sự không hiểu chuyện của Thẩm Thanh Hòa, Thôi Thanh Viễn lại càng thêm bực bội.
Hắn hất văng tờ thư hủy hôn ra.
Xuân Đào cũng nhân đó loạng choạng ngã xuống đất.
"Xuân Đào, về bảo với tiểu thư nhà ngươi, đừng dùng chiêu này ép ta. Ta đã bảo là sẽ tới cầu hôn thì rảnh rỗi dĩ nhiên sẽ sang, sớm một khắc sớm một ngày cũng không được.”
"Còn nữa, sau này đừng dùng trò hủy hôn này nữa, cẩn thận ta hủy hôn thật thì cả kinh thành này chẳng ai dám cưới Thẩm Thanh Hòa đâu, đến lúc đó lại thành trò cười cho thiên hạ đấy."
Xuân Đào tức đến mức suýt chút nữa nhổ nước bọt vào mặt Thôi Thanh Viễn:
"Thôi công t.ử, ta kính ngươi là đại công t.ử phủ nhà họ Thôi, nhưng cũng không dung cho ông lăng mạ tiểu thư nhà ta.”
"Tiểu thư nhà ta là người tốt đẹp hàng đầu, nếu không phải tại tiệc trưởng thành ngươi chen ngang một chân thì người tới cầu hôn đã xếp hàng dài quanh kinh thành rồi.”
"Đợi tiểu thư nhà ta vứt bỏ cái gã dính như cao dán là ngươi đi thì cho dù là con vua cháu chúa cũng gả được hết."