Thế nên Hoàng hậu cho Thẩm Thanh Hòa ba lựa chọn:
Một, thành thân với Thôi Thanh Viễn.
Hai, thành thân với Triệu Dật.
Ba, lập hộ khẩu riêng, chuyện dựng vợ gả chồng không bị thế tục ràng buộc.
Nằm ngoài dự đoán là Thẩm Thanh Hòa chọn lựa chọn thứ ba.
Nàng muốn sống vì chính mình một lần.
Cha Thẩm Thanh Hòa vốn đã không thích quy củ trong kinh thành, nghe con gái bảo muốn tới vùng biên ải liền không chút ngần ngại dâng tấu sớ xin điều động.
Nơi biên ải lạnh giá khổ cực, vị quan lại nào bằng lòng dắt díu cả gia đình đi cùng vốn dĩ đã rất ít.
Tấu sớ của cha Thẩm Thanh Hòa, Hoàng thượng vui vẻ chấp thuận ngay.
Chỉ là điều hắn không ngờ tới là đứa con trai nhỏ của hắn cũng xin đi tới vùng biên ải.
Bỏ lại cuộc sống an dật trong cung không sống lại muốn chạy đi chịu khổ.
Hoàng thượng từ chối.
Thế nhưng Triệu Dật lại bảo:
"Phụ hoàng, ngài có yêu mẫu hậu không?"
Hoàng thượng đáp: "Đó là điều dĩ nhiên."
Hoàng thượng vốn là vị hoàng t.ử lưu lạc chốn dân gian.
Lúc tìm về được thì đã cưới vợ rồi.
Tiên hoàng con cái thưa thớt nên đem ngai vàng giao lại vào tay Hoàng thượng.
Hoàng thượng từng trải qua cuộc sống gian khổ chốn dân gian, sau khi đăng cơ lại càng hiểu được nỗi khổ của dân chúng, nhận được sự kính trọng thương yêu của bách tính.
Thứ duy nhất làm các quan lại phàn nàn chính là vấn đề hậu cung.
Hoàng thượng kiên quyết không nạp phi.
Thế nhưng kiên trì tới cuối cùng vẫn đành phải thỏa hiệp.
Nạp đứa con gái dòng đích của Trắc phủ làm Quý phi. Thế nhưng cũng chỉ có duy nhất vị phi tần này.
Triệu Dật nhìn thẳng vào mắt Hoàng thượng:
"Phụ hoàng, vị trí mẫu hậu muốn chưa bao giờ là ngôi vị Hoàng hậu, mà là một đời một kiếp một đôi người.”
"Thế nhưng cung quy nghiêm ngặt, thế đạo gian nan, người có thể thực hiện được nguyện vọng chẳng được mấy ai.”
"Phụ hoàng, bây giờ con cũng có người trong lòng rồi, con muốn đi thử một lần, cho dù có phải chịu bao nhiêu gian khổ đi nữa thì đây cũng là lựa chọn của con, con hoàn toàn bằng lòng."
Hoàng thượng quay lưng đi.
Thân hình dần dần khòm xuống khẽ rung lên:
"Thôi bỏ đi bỏ đi, chiều theo ý nguyện của con vậy. Nếu có một ngày con thực hiện được nguyện vọng thì đừng quên gửi thư báo cho ta biết đấy."
Lúc lên đường ngày hôm đó, Triệu Dật tình cờ gặp Thôi Thanh Viễn.
Có lẽ cũng không phải là tình cờ.
Thôi Thanh Viễn lao lên trước quỳ sụp xuống:
"Điện hạ, điện hạ, ngài có tin tức gì của Thanh Hòa không, thần viết cho cô ấy mấy trăm bức thư rồi mà cô ấy không hề hồi âm bức nào."
Triệu Dật đưa ra hàng loạt câu hỏi:
"Huynh viết thư vì chuyện gì?"
"Muốn biết tin tức của cô ấy, muốn gặp cô ấy một lần."
"Biết rồi thì sao?"
Thôi Thanh Viễn không trả lời được.
"Thôi huynh, huynh đã cưới vợ sinh con rồi thế nhưng lại không coi trọng danh tiếng của Thanh Hòa mà viết thư quấy rầy.”
"Huynh lăng mạ nàng, hạ thấp nàng, không tôn trọng nàng.”
"Có lẽ huynh chưa từng thích nàng bao giờ, thứ huynh thích chỉ là bản thân huynh được nàng ngưỡng mộ, cùng với việc tự diễn vai tình sâu nghĩa nặng mà thôi."
Thôi Thanh Viễn trong phút chốc ngẩn ngơ tại chỗ.
Nơi chân trời có một đàn chim nhạn bay qua.
Thôi Thanh Viễn nhớ tới đôi chim nhạn chính tay hắn từng đi săn về cho Thẩm Thanh Hòa.
Tự hỏi bản thân hết lần này tới lần khác:
Mình thực sự chưa từng thích cô ấy sao?
Chưa đợi hắn có câu trả lời.
Tống Uyển Nghi một tay bế con, một tay gọi gia nhân:
"Lão gia lại phát điên chạy ra ngoài rồi kìa, còn không mau bắt ông ấy nhốt trở lại từ đường."
Triệu Dật lắc lắc đầu.
Những chuyện của nhà họ Thôi từ nay về sau chẳng còn ai bận tâm nữa rồi.
Lúc lên đường, hắn gửi ra một bức thư:
[Thanh Hòa sư phụ khỏe chứ, tiểu đồ đã lên đường rồi, ngày nào mới có thể dạy ta đi săn chim nhạn đây?]
(Hết)