Hoa dần làm mê mắt người, phồn hoa đến tận cùng, say trong vàng son.
Thì ra… Con người đi mãi đi mãi… Thật sự sẽ quên mất bản tâm.
Anh không có tư cách oán trách.
Số phận đã vô số lần thiên vị anh.
Là chính anh… Hết lần này đến lần khác bỏ lỡ cơ hội.
…
Một mùi thịt bò thơm nồng theo gió thoảng tới. Không biết là thật hay chỉ là ảo giác trước khi c.h.ế.t.
Mi mắt Từ Dã càng lúc càng nặng. Anh nhớ tới một đêm tuyết rơi năm nào.
Anh ngồi yên bên cửa, nhìn Mạnh Kiều hào hứng nhóm chiếc bếp nhỏ ngoài hành lang để nấu thịt bò.
Lần đầu tiên nấu, cô luống cuống tay chân. Làm theo đúng công thức bí truyền người ta chỉ. Bận rộn cả buổi, kết quả… Lại quên cho muối.
Anh bật cười, m.á.u trào lên cổ họng.
…
Trên cổ anh luôn đeo một sợi dây chuyền, mặt dây chuyền rỗng ruột. Người trong giới thương trường đều đồn rằng anh dùng nó để nuôi tiểu quỷ.
Giá mà thật sự là vậy. Ít nhất… Anh còn có thể gặp nó.
Đáng tiếc bên trong chỉ có một nhúm tro cốt. Là tro cốt của đứa con chưa kịp chào đời, không biết là trai hay gái.
Anh đặt tên cho con là… Từ Niệm Kiều. "Niệm" của nhớ nhung, "Kiều" của Mạnh Kiều.
Niệm Kiều.
Con trai hay con gái, đều rất hợp.
Khi ấy, anh còn đặc biệt bay sang Thái Lan. Nhờ rất nhiều mối quan hệ mới mời được Bạch Long Vương làm lễ siêu độ cho con.
Người ấy hỏi anh: "Kiếp sau, cậu muốn đứa bé đầu t.h.a.i vào gia đình như thế nào?"
"Giàu có? Hay quyền thế?"
Anh cúi đầu vuốt ve chiếc nhẫn trơn trên ngón áp út.
Suy nghĩ rất lâu mới khẽ đáp:
"Đều không quan trọng."
"Quan trọng là… Phải có tình yêu."
Anh hy vọng con sẽ đầu t.h.a.i vào một gia đình mà cha mẹ yêu thương nhau.
Bình thường một chút, cũng không sao.
…
Sau này nghe nói, đứa bé đã đầu t.h.a.i ở vùng Ninh Thành, hướng Đông Nam.
Xưa nay anh vốn không tin quỷ thần. Vậy mà… Lại quyên góp rất nhiều tiền cho nơi đó.
Anh nghĩ.
Lỡ như… Người ấy nói không hoàn toàn chính xác thì sao?
Thế thì… Bất cứ đứa trẻ nào cũng có thể là Từ Niệm Kiều của anh.
Mà Từ Niệm Kiều… Nhất định… Phải được hạnh phúc.
…
Sức lực trên người nhanh ch.óng trôi đi, anh khó nhọc kéo sợi dây chuyền ra.
Nhẹ nhàng đặt lên môi hôn một cái.
"Con à..."
"Ba đến với con đây."
…
Khi cái c.h.ế.t buông xuống, cơ thể dần lạnh đi, tầm nhìn cũng ngày càng thu hẹp.
Ánh mắt anh chăm chú nhìn về một khoảng hư vô.
Dưới gốc cây, thiếu nữ mặc váy trắng đứng đó. Giữa những vệt nắng loang lổ, ý cười nơi khóe mắt chân mày cô dịu dàng nở rộ.
Rạng rỡ, lại tinh nghịch.
Khóe môi anh cong cao, không kìm được mà đưa tay về phía cô.
Mạnh Kiều…
Tình yêu lớn nhất của đời anh.
Là tín ngưỡng của anh.
Những năm tháng còn lại không có anh...
Xin em nhất định phải sống thật hạnh phúc.
(Hết)