Nửa đêm tỉnh giấc, bên cạnh tôi trống trơn. 

Trầm Hạo đâu? 

Ngoài ban công có ánh lửa lập lòe. 

Tôi khoác áo đi ra, thấy anh đang đứng hút t.h.u.ố.c. 

Anh hút rất chậm, nụ cười vừa ngọt ngào vừa chua xót. 

"Anh nói cai t.h.u.ố.c một năm để chuẩn bị có con mà?" 

Trầm Hạo giật mình, vội dụi tắt. 

"Em tỉnh từ khi nào? Anh... công ty áp lực quá." 

Anh cầm điện thoại, màn hình vẫn sáng. 

Đầu dây bên kia là giọng con gái. 

"Trầm Hạo, anh có ra sân bay đón em không?" 

Anh đáp ngay, dịu dàng đến lạ. 

"Có. Anh nhớ em thích ăn cay, anh đặt nhà hàng Hồ Nam rồi." 

Tôi đứng sau lưng anh, nghe anh thuận miệng nói. 

"Lê Sơ Ngôn à? Lâu rồi không liên lạc. Không thân." 

Tim tôi chìm xuống. 

Sáu năm kết hôn bí mật, trong miệng anh chỉ là "không thân". 

Điện thoại cúp, anh quay lại ôm tôi. 

"Sao em ra đây? Lạnh." 

Tôi nhìn anh. 

"Vậy đứa bé còn muốn không?" 

Anh im lặng, mang theo hơi lạnh của đêm chui vào chăn. 

Tôi hỏi tiếp. 

"Lại phải bắt đầu lại từ đầu sao? Lần này anh tự đi giải thích với mẹ đi." 

Trầm Hạo bật cười khẩy, tức giận nói. 

"Không phải chứ Lê Sơ Ngôn, tôi là công cụ sinh sản à? Chỉ là hút một điếu t.h.u.ố.c thôi. Có cần ép người quá đáng vậy không? Người ta hút t.h.u.ố.c uống rượu đầy ra, chẳng lẽ họ không sinh con? Sao chỉ có cô là lắm chuyện thế?" 

Anh đột ngột hất tung chăn, tức tối bỏ đi, sập cửa thật mạnh. 

Chiếc điện thoại anh để quên trên tủ đầu giường bỗng rung lên. 

Màn hình sáng lên, liên tiếp hiện mấy tin nhắn. 

"Trầm Hạo, tâm trạng em đỡ hơn rồi. Tối nay cảm ơn anh." 

"Nhớ mọi người lắm. Đặc biệt là anh." 

"Nghĩ đến sắp được gặp anh mà vui đến mức không ngủ được." 

"Đến lúc thấy quầng thâm mắt của em, không được cười đâu nhé." 

Người gửi: Mạnh Phàm. 

Người con gái mà Trầm Hạo yêu mà không có được. 

Giọng điệu thân mật mập mờ như chạm vào ranh giới. 

Một cơn chua xót dâng lên từ l.ồ.ng n.g.ự.c, mắt tôi nóng lên. 

Tiếng bước chân gấp gáp vang lên. 

Tôi theo bản năng chui vào chăn, quay lưng lại. 

Trầm Hạo bước vào phòng ngủ, mở khóa điện thoại. 

Một lúc sau, anh thở dài, nghiêng người ngồi bên mép giường, đưa tay xoa đầu tôi. 

"Thôi được rồi, vừa rồi anh hơi nóng, nói nặng lời. 

Chúng ta còn trẻ, mẹ cũng không phải người không biết lý lẽ. 

Tháng này bỏ qua đi. Từ ngày mai anh sẽ không hút nữa." 

Trầm Hạo chui lại vào chăn, cánh tay hờ hững đặt lên người tôi, vỗ nhẹ từng cái lên cánh tay tôi. 

Rõ ràng là một cử chỉ dịu dàng đến thế, vậy mà tôi lại cảm thấy lạnh toát toàn thân. 

Tôi sợ đắng, vì đứa trẻ này mà cố chịu uống t.h.u.ố.c đông y suốt một năm. 

Một câu "thôi bỏ đi" nhẹ bẫng của anh khiến mọi cố gắng tan hết. 

Tôi khẽ đưa tay lên bụng dưới, nhớ lại mùi t.h.u.ố.c lá nhàn nhạt trên người anh cách đây một tháng. 

Tôi có nên hỏi không? Có nên làm ầm lên không? 

Hỏi anh một tháng trước có nói dối không? 

Hỏi anh đứa bé này có thể giữ lại không? 

Hỏi anh có còn yêu Mạnh Phàm không? 

Sau lưng truyền đến tiếng thở đều đều. 

Trầm Hạo đã ngủ rồi. 

Tôi ngồi dậy trong bóng tối, nhẹ nhàng bước xuống giường, run rẩy cầm lấy điện thoại của anh. 

Màn hình sáng lên, hình khóa vẫn là mặt biển quen thuộc, mật khẩu cũng không đổi. 

Ngày chúng tôi kết hôn. 

Tôi mở đoạn chat với Mạnh Phàm, chỉ có vài tin nhắn vừa rồi. 

Trầm Hạo trả lời rất đúng mực. 

"Ngủ sớm đi, đừng nghĩ nhiều." 

Không hiểu sao tôi lại mở phần lịch sử cuộc gọi. 

Lướt lên rất lâu, cuối cùng cũng thấy một cuộc gọi quốc tế từ một tháng trước. 

Thời gian rất ngắn, thậm chí còn chưa được kết nối. 

Tôi nhìn ngày tháng rồi quay lại mở đoạn chat giữa tôi và Trầm Hạo. 

Quả nhiên thấy những tin nhắn thúc giục của chính mình. 

"Anh tăng ca à? Có cần em để cơm không?" 

"Bận vậy sao? Đã 8 giờ rồi, uống ít rượu thôi, em để cơm cho anh rồi." 

"Lúc rảnh nhớ trả lời em một tiếng." 

Tôi nhìn chằm chằm những tin nhắn ấy. 

Tưởng tượng ra Trầm Hạo của lúc đó. 

Cuộc gọi quốc tế kia làm rối loạn tâm trí anh. 

Anh nắm c.h.ặ.t điện thoại, muốn nghe mà lại không dám nghe. 

Trong cơn bồn chồn, anh hoàn toàn quên mất lời hẹn với tôi. 

Theo bản năng ngậm một điếu t.h.u.ố.c, tiếng bật lửa "tách" vang lên, ngọn lửa l.i.ế.m lên đầu t.h.u.ố.c. 

Anh rít một hơi, trong làn khói toàn là bóng dáng của Mạnh Phàm. 

Còn những tin nhắn giục anh về nhà của tôi cứ từng dòng một hiện lên trên màn hình. 

Anh không nhìn thấy. 

Hoặc là nhìn thấy nhưng không hề để tâm. 

Khoảnh khắc đó, trong đầu anh chỉ có Mạnh Phàm. 

Tình yêu không có được thời niên thiếu luôn là thứ khắc cốt ghi tâm nhất. 

Trong giấc ngủ, Trầm Hạo đột nhiên trở mình. 

Tôi ngẩn người nhìn anh. 

Trên vai lưng anh có một vết bỏng lớn. 

Hơn 10 năm rồi, giờ đã nhạt đi nhiều. 

Hồi nhỏ, mỗi khi dượng uống rượu xong là lại đ.á.n.h tôi. 

Nhà Trầm Hạo ở tầng trên là nơi trú ẩn duy nhất của tôi. 

Hôm đó dượng thua bạc, uống đến mất hết lý trí, đuổi theo tôi lên tận lầu. 

Khi ấm nước bị ném tới, Trầm Hạo không chút do dự, ôm tôi vào lòng che chắn. 

Tôi đưa tay chạm vào vết sẹo qua lớp áo. 

"Trầm Hạo." 

Anh mơ màng. 

"Hử?" 

"Anh còn nhớ không?" 

"Nhớ gì?" 

"Ngày anh cứu em." 

Anh im lặng rất lâu. 

"Chuyện lâu rồi." 

"Ừ. Lâu rồi." 

Tôi rút tay về. 

Sáng hôm sau, mẹ chồng gọi điện. 

"Sơ Ngôn, tháng này thế nào rồi?" 

"Dạ chưa có ạ." 

"Thằng Hạo lại hút t.h.u.ố.c đúng không? Tôi nói nó bao nhiêu lần rồi!" 

"Mẹ, để con nói với anh ấy." 

Cúp máy, tôi nhìn Trầm Hạo đang ăn sáng. 

"Anh, mẹ gọi." 

Anh nhíu mày. 

"Biết rồi. Phiền." 

"Anh có còn muốn con không?" 

Anh ngẩng đầu. 

"Em ép anh à?" 

"Em chỉ hỏi." 

"Tôi mệt. Đi làm đây." 

Anh đi. 

Tối 9:30 mới về, người đầy mùi t.h.u.ố.c. 

Tôi bưng đồ ăn định đi hâm lại. 

"Anh ăn chưa?" 

"Ăn ngoài rồi." 

"Với ai?" 

"Đồng nghiệp." 

Tôi gật. 

"À." 

Anh nhìn tôi. 

"Em sao vậy?" 

"Không sao." 

Đêm đó anh lại ra ban công. 

Tôi giả vờ ngủ. 

Nghe anh gọi điện, giọng rất nhẹ. 

"Em xuống máy bay chưa? Ừ anh đón. Đừng khóc." 

Tôi nhắm mắt. 

Nước mắt chảy vào gối. 

Sáng hôm sau tôi xin nghỉ phép. 

Đến bệnh viện một mình. 

Bác sĩ cầm tờ giấy siêu âm. 

"Chúc mừng chị. Đã có t.h.a.i 5 tuần." 

Tay tôi run. 

"Nhưng chồng tôi... hút t.h.u.ố.c." 

"Bỏ ngay. Ảnh hưởng t.h.a.i nhi." 

Tôi nắm c.h.ặ.t tờ giấy, nhét vào ngăn kéo. 

Tối về tôi nấu canh. 

Trầm Hạo về muộn, lại có mùi t.h.u.ố.c. 

"Anh, em có chuyện muốn nói." 

"Nói đi." 

"Chúng ta... có con rồi." 

Anh khựng lại. 

"Cái gì?" 

"Em mang thai. 5 tuần." 

Anh nhìn tôi rất lâu, rồi bật cười. 

"Lê Sơ Ngôn, em muốn dùng con để trói anh à?" 

"Em không có." 

"Vậy thì bỏ đi." 

Anh nói nhẹ bẫng. 

"Bây giờ công ty đang bận. Đợi thêm hai năm." 

Tim tôi rơi xuống đất. 

"Anh nói gì?" 

"Tôi nói bỏ đi. Nghe không hiểu à?" 

Anh quay đi hút t.h.u.ố.c. 

Tôi đứng đó rất lâu. 

"Trầm Hạo, anh còn yêu Mạnh Phàm không?" 

Anh sững người. 

"Sao em biết?" 

"Điện thoại anh." 

Anh im lặng, rồi nói. 

"Yêu. Nhưng đó là chuyện quá khứ." 

"Quá khứ mà anh còn ra sân bay đón?" 

"Em theo dõi tôi?" 

Anh tức giận. 

"Lê Sơ Ngôn, cô đừng có vô lý." 

"Tôi vô lý? Anh vừa bảo bỏ con, vừa đi đón người anh yêu." 

Anh ném điếu t.h.u.ố.c. 

"Được rồi. Ly hôn đi. Nếu cô muốn ồn ào như vậy." 

Hai chữ ly hôn như d.a.o cứa. 

Tôi nhìn anh. 

"Sáu năm. Anh nói không thân?" 

Anh không nhìn tôi. 

"Ừ. Không thân." 

Đêm đó tôi không ngủ. 

Ngồi ở ban công đến sáng. 

Trời hửng, tôi gọi cho luật sư. 

"Tôi muốn ly hôn." 

"Chị chắc chứ? Đang mang thai." 

"Chắc." 

Tôi cúp máy. 

Trầm Hạo về, thấy vali của tôi. 

"Em làm gì vậy?" 

"Đi." 

"Đi đâu?" 

"Về nhà mẹ." 

Anh kéo tay tôi. 

"Vì một câu nói mà em bỏ nhà?" 

"Anh bảo bỏ con. Anh bảo không thân." 

Anh buông tay. 

"Tùy em." 

Tôi đi. 

Không quay đầu. 

Trong túi là tờ giấy siêu âm và đơn ly hôn chưa ký. 

Ra đến cửa, điện thoại rung. 

Là Mạnh Phàm. 

"Chị Sơ Ngôn, em và Trầm Hạo... xin lỗi chị." 

Tôi không trả lời. 

Lên xe, tôi sờ bụng. 

"Con, mẹ xin lỗi. Bố con không cần chúng ta." 

Xe lăn bánh. 

Trời mưa. 

Tôi nghĩ, hóa ra sáu năm cũng chỉ là "không thân". 

Và một điếu t.h.u.ố.c cũng đủ để g.i.ế.c c.h.ế.t một gia đình.

Chương 1 - Không Danh Không Phận - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia