"Chuyện của chúng ta, em đừng chút giận lên cô ấy. 

Tối anh về rồi nói tiếp. 

Đừng làm ầm nữa. 

Em không sợ ép anh quá. 

Anh thật sự đồng ý ly hôn sao?"

Không biết tôi đã đứng trong cầu thang tối om bao lâu. 

Dư Nhiên tìm đến ôm tôi vào lòng, vừa khóc vừa c.h.ử.i. 

"Nếu không phải cậu cứ muốn giữ thể diện cho hắn, tôi thật sự muốn xông vào xé nát mặt hai người đó."

Tôi lẩm bẩm, vừa nói với cô ấy vừa như nói với chính mình. 

"Thật ra miệng tôi nói cứng vậy thôi, nhưng chưa từng thật sự quyết tâm phá thai. 

Sếp Lưu đã giới thiệu cho tôi bác sĩ sản khoa giỏi nhất, nhưng tôi vẫn không dám gọi. 

Trầm Hạo là người đầu tiên trên đời này đối xử tốt với tôi. 

Tôi thật sự rất muốn giữ lại đứa con mang dòng m.á.u của anh ấy. 

Cho dù ly hôn, cho dù anh ấy cưới Mạnh Phàm, ít nhất tôi vẫn còn con, vẫn còn một người thân."

Dư Nhiên khóc đến run người. 

"Tôi hiểu. 

Cậu chỉ mạnh miệng thôi, chứ lòng mềm như đậu hũ. 

Nếu cậu thật sự muốn đứa bé thì cứ sinh ra, sợ gì chứ? 

Có tôi nuôi cùng cậu."

Tôi vùi đầu vào vai cô ấy rất lâu sau, mới nhỏ giọng nhưng kiên định nói. 

"Không giữ nữa. 

Lần này là quyết định hoàn toàn dứt khoát. 

Tôi sẽ không còn bất kỳ ràng buộc nào với Trầm Hạo nữa."

Trầm Hạo và Mạnh Phàm là hai người rời buổi họp lớp cuối cùng. 

Dù vậy, anh vẫn không đợi được Lê Sơ Ngôn quay lại. 

Trong lòng anh có chút bồn chồn, nhưng không muốn thể hiện trước mặt Mạnh Phàm.

Trên xe, Mạnh Phàm tựa vào cửa kính. 

"A Hạo, anh không sao chứ?"

Trầm Hạo nhìn ra ngoài. 

"Không sao."

"Anh giận Sơ Ngôn à?" 

"Không có."

Năm đó trước khi rời đi, Mạnh Phàm đã nói rất dứt khoát. 

"Trầm Hạo, tôi không ngờ anh cầu hôn tôi không phải vì yêu mà là muốn dùng hôn nhân của chúng ta để xung hỉ. 

Thật nực cười. 

Anh vừa x.úc p.hạ.m tình yêu của chúng ta, vừa x.úc p.hạ.m tôi."

Anh tự thấy mình có lỗi. 

Vì vậy dù đã cưới Lê Sơ Ngôn, trong lòng anh vẫn luôn giữ lại một chỗ cho Mạnh Phàm.

Những năm qua anh trì hoãn không muốn tổ chức hôn lễ. 

Cũng vì sợ tin đó đến tai cô. 

Anh muốn giữ hình tượng một kẻ si tình. 

Như thể kéo dài càng lâu, khi cho Lê Sơ Ngôn danh phận, cảm giác áy náy trong lòng anh sẽ ít đi một chút.

Anh gọi tài xế đưa Mạnh Phàm về khách sạn. 

Xuống xe, Mạnh Phàm hỏi anh. 

"Có muốn lên ngồi một lúc không?"

Trầm Hạo hiểu rõ sự mong đợi của cô, nhưng vẫn từ chối. 

"Không. Anh về."

Điện thoại của Lê Sơ Ngôn vẫn không ai bắt máy. 

Chuyện này trước đây chưa từng xảy ra.

Trầm Hạo xoa xoa thái dương. 

"Có lẽ sự trở về của Mạnh Phàm đã kích thích cô ấy. 

Không ngờ Lê Sơ Ngôn ghen lại cứng đầu như vậy."

Suốt đường đi, anh đều nghĩ xem về nhà nên dỗ cô thế nào. 

Nhưng xe vừa chạy được nửa đường, điện thoại của Mạnh Phàm lại gọi đến. 

Cô ta khóc rất đau đớn, nghe như thở cũng khó khăn.

"Trầm Hạo... em đau... em không thở được..."

Cuối cùng Trầm Hạo thở dài một hơi thật dài, nói với tài xế. 

"Phiền anh quay đầu về khách sạn."

Anh lại nhắn cho Lê Sơ Ngôn. 

"Xin lỗi, tối nay có thể về rất muộn. 

Em buồn ngủ thì ngủ trước đi. 

Đợi anh về rồi anh giải thích với em."

Ba tiếng sau, anh đứng tựa trước cửa kính sát đất của khách sạn hút t.h.u.ố.c. 

Mạnh Phàm vừa mới ngủ, cuộn mình trên giường như một con mèo nhỏ.

Cô nói những năm qua mình sống rất tệ, mắc trầm cảm, đêm nào cũng nhớ anh, thường xuyên mất ngủ. 

Còn cho anh xem những vết sẹo trắng chằng chịt trên cổ tay.

Trầm Hạo dỗ dành rất lâu, cảm giác áy náy trong lòng gần như nhấn chìm anh. 

Mãi đến khi Mạnh Phàm nắm tay anh mà ngủ thiếp đi, anh mới lại nhớ đến Lê Sơ Ngôn.

Anh mở điện thoại nhưng phát hiện cô không trả lời tin nhắn. 

Anh đành mở ứng dụng đặt đồ ăn, định đặt một món quà. 

"Sáng mai tạo cho cô một bất ngờ."

Nhưng ngón tay dừng lại trên màn hình. 

Anh chợt nhận ra một cách lúng túng, mình hoàn toàn không biết Lê Sơ Ngôn thích gì.

Anh nhớ hồi nhỏ cô ham ăn đồ lạnh, thích ăn kem, khi ăn cơm còn thích cho thêm ớt. 

Nhưng vì dạ dày anh yếu từ bé nên Lê Sơ Ngôn cũng không ăn những thứ đó nữa. 

Cô luôn nhường nhịn anh.

Anh thích Mạnh Phàm liền kéo Lê Sơ Ngôn đi chọn quà. 

Anh muốn tỏ tình bắt Lê Sơ Ngôn giúp hẹn người ra, còn phải ngốc nghếch bật nhạc, rải cánh hoa.

Anh cãi nhau với Mạnh Phàm, nửa đêm gọi Lê Sơ Ngôn dậy, nghe anh than thở, cùng anh đi uống rượu giải sầu.

Cuối cùng Mạnh Phàm không cần anh nữa, anh lại quay sang tìm Lê Sơ Ngôn cầu xin cô lấy mình.

Nói thật khi dượng cô đòi 500 triệu, trong lòng Trầm Hạo lại thở phào. 

Anh đã quá quen với việc hưởng thụ tình yêu của Lê Sơ Ngôn.

Không chỉ mua đứt tự do nửa đời sau của cô, mà còn mua luôn cả cảm giác áy náy mơ hồ trong lòng anh.

Nhưng nếu người luôn nhường nhịn anh ấy, Lê Sơ Ngôn, giờ đây không muốn nữa thì sao?

Khó khăn lắm mới đợi đến sáng. 

Trầm Hạo rửa mặt chuẩn bị về nhà.

Mạnh Phàm tỉnh dậy, từ phía sau ôm lấy anh. 

"Trầm Hạo, đừng đi. 

Em sợ."

Trầm Hạo kéo tay cô ta ra, nhưng phát hiện móng tay cô ta bấu c.h.ặ.t vào da mình. 

Trong lòng mềm đi, anh đành nhẹ giọng dỗ. 

"Anh phải về nhà một chuyến. 

Chiều chúng ta nói chuyện đàng hoàng nhé."

Mạnh Phàm hơi buông ra một chút, nhưng trán vẫn tựa vào lưng anh. 

"Trầm Hạo, anh có phải là..." 

Cô dừng lại một chút rồi đứng trước mặt anh, cố nở nụ cười. 

"Anh có thể đưa em đi cùng không? 

Em muốn xem nhà của anh."

Ngón tay Trầm Hạo chạm nhẹ vào khóe mắt đỏ của cô, anh không nói ra được lời từ chối.

Nửa tiếng sau, anh đưa Mạnh Phàm về nhà. 

Suốt dọc đường, anh vẫn chưa nghĩ ra phải nói thế nào về chuyện mình và Lê Sơ Ngôn đã kết hôn.

Mở cửa, trong nhà rất yên tĩnh. 

Trầm Hạo nhìn đồng hồ. 

Lê Sơ Ngôn vốn rất kỷ luật, không thể nào còn ngủ nướng.

Mạnh Phàm quan sát căn nhà rồi quay lại cười hỏi. 

"Trầm Hạo, căn nhà này không phải anh sống một mình đúng không?"

Nghe câu hỏi đó, Trầm Hạo đột nhiên thở phào một hơi. 

"Ừ, anh đã kết hôn rồi. 

Năm đó gia đình bắt buộc phải xung hỉ cho ông nội. 

Anh cần tìm người kết hôn."

Mạnh Phàm vẫn cười. 

"Người đó... em có quen không?"

Trầm Hạo nuốt khan. 

"Là Lê Sơ Ngôn."

Một giọt nước mắt trào ra khỏi mắt Mạnh Phàm. 

"Vậy đứa bé trong bụng cô ấy hôm qua?"

Trầm Hạo vội giải thích. 

"Không, cô ấy nói dối thôi. 

Bọn anh đúng là đang chuẩn bị có con."

Mạnh Phàm lao tới ôm c.h.ặ.t lấy anh. 

"Vậy cô ấy nói hai người sắp ly hôn là thật đúng không? 

Trầm Hạo, em không quan tâm. 

Em hối hận rồi. 

Năm đó em không nên rời đi, không nên để người khác có cơ hội."

Trầm Hạo mất vài giây mới phản ứng lại. 

Anh luống cuống gỡ cô ra, giữ lấy vai cô ta, thở gấp. 

"Không phải, Mạnh Phàm, em bình tĩnh lại. 

Anh không có ý định ly hôn. 

Anh biết em đang bệnh, anh sẽ chịu trách nhiệm, giúp em tìm bác sĩ tâm lý tốt nhất."

Mạnh Phàm lắc đầu, ánh mắt đầy không tin. 

"Nhưng em đã thấy trên bàn có đơn ly hôn."

"Đó chỉ là cô ấy giận dỗi anh một chút thôi." 

Trầm Hạo nói. 

"Không phải thật."

"Cô ấy tối qua cả đêm không về. 

Có khi thật sự muốn ly hôn." 

Mạnh Phàm nức nở. 

"Cô ấy... cô ấy đang giận tôi."

"Có lẽ tối qua ở nhà Dư Nhiên. 

Tôi sẽ đi tìm cô ấy ngay." 

Trầm Hạo nói. 

"Mà này Hạo, nếu anh yêu cô ấy, tại sao bao năm qua lại giấu mọi người?"

Trầm Hạo không nói nên lời. 

Từng câu từng câu của Mạnh Phàm ép tới khiến tim anh đập loạn.

Anh vội vàng rót cho cô ta một cốc nước, tránh né câu hỏi rồi đi thẳng vào phòng ngủ, khóa cửa lại.

Điện thoại của Lê Sơ Ngôn vẫn không liên lạc được. 

Anh gọi cho Dư Nhiên mới phát hiện mình đã bị chặn.

Anh mở tủ quần áo kiểm tra. 

Nhưng trước giờ anh chưa từng để ý những thứ này, hoàn toàn không nhận ra có thiếu gì không.

Anh vội vàng bước ra ngoài, ánh mắt rơi vào bản thỏa thuận ly hôn trên bàn ăn. 

Anh vô thức cầm lên xem, phát hiện Lê Sơ Ngôn vậy mà từ bỏ toàn bộ tài sản.

Cô định ra đi tay trắng.

Đầu óc Trầm Hạo một tiếng như nổ tung. 

Anh nhớ lại ánh mắt không thể tin nổi của cô tối qua. 

"Anh nghĩ tôi ly hôn là để ép anh đưa tiền."

Anh siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, đau đến mức chỉ muốn tự tát mình hai cái.

Trầm Hạo vội vàng cầm chìa khóa nói với Mạnh Phàm. 

"Tôi có việc phải ra ngoài. 

Cô tự bắt xe về khách sạn được không?"

Mạnh Phàm đứng phía sau anh. 

"Trầm Hạo, em có thể tạm thời ở lại đây không? 

Em không muốn ở khách sạn, em sợ. 

Đây là nhà của anh, có mùi của anh. 

Ở đây em sẽ thấy yên tâm hơn."

Trầm Hạo nhíu mày. 

Anh cảm thấy yêu cầu này có chút vượt giới hạn, nhưng nhìn vào ánh mắt đáng thương của cô, cuối cùng vẫn gật đầu.

Anh lái xe đi. 

Không quay đầu.

Phía sau, Mạnh Phàm nhìn theo, khóe môi cong lên.

Chương 6 - Không Danh Không Phận - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia