Lại một lần nữa bị vứt bỏ lúc phát tình, tôi đột nhiên không còn bám riết lấy Trầm Tự nữa.

Tôi không còn vì anh ta mà lo lắng đủ điều, không còn kiểm soát theo dõi từng chút, cũng chẳng còn biết ghen tuông hay nũng nịu.

Ngay cả khi sau đó anh ta tìm tới tận nhà buông một lời xin lỗi cho có lệ, tôi cũng chỉ thản nhiên đáp một câu: "Không sao đâu."

Xoay người bước vào phòng, tôi điên cuồng tiêm cho mình loại t.h.u.ố.c tẩy dấu vết mạnh nhất.

"Trời Phật phù hộ, nhất định phải tẩy sạch đấy."

"Đêm đó là cấp trên của anh ta đến nhà tìm, bị tin tức tố của mình kích phát kỳ nhạy cảm nên mới mất kiểm soát đ.á.n.h dấu."

"Chỉ cần tẩy sạch rồi thì sẽ không bị phát hiện đâu, đúng không?"

Hôm sau, tôi dán miếng dán ức chế loại mạnh rồi đến trường.

Cậu bạn cùng bàn vô cùng hào hứng, kéo tôi đi về phía giảng đường lớn: "Cậu biết gì chưa? Hôm nay Chủ tịch Tập đoàn Lục thị đến mở buổi diễn thuyết đấy, Alpha đỉnh cấp luôn, không đi là tiếc hừng hực."

Dòng người đông đúc xô đẩy, tôi lại trí óc để đâu đâu. Vừa ngước mắt lên, tôi bất ngờ bắt gặp một gương mặt quen thuộc.

Bước chân anh ta khựng lại, ánh mắt xuyên qua khoảng không khóa c.h.ặ.t lấy tôi.

01.

Hơi thở của tôi bỗng chốc đình trệ hoàn toàn. Ồn ào náo nhiệt xung quanh như thể bị rút cạn thành chân không, bên tai chỉ còn lại tiếng tim mình đập liên hồi như trống dồn trong l.ồ.ng n.g.ự.c.

Lục Nghiên Từ. Người đàn ông trong lời đồn tay nắm quyền sinh sát, thâu tóm toàn bộ nền kinh tế của đế chế Lục thị.

Lúc này, anh ta đang đứng dưới ánh đèn sân khấu của bục giảng, đôi mắt đen hẹp dài xuyên qua muôn vàn biển người, ghim c.h.ặ.t lên người tôi không chút sai lệch.

Anh ta không có biểu cảm thừa thãi nào. Chỉ khẽ nheo mắt lại, ánh mắt như có thực thể, lướt qua phần gáy đang dán miếng dán ức chế dày cộp của tôi.

Cả người tôi cứng đờ, da đầu tê dại. Một cảm giác hoảng sợ tột độ như bị kẻ săn mồi đỉnh cấp nhăm nhe dính c.h.ặ.t lấy, theo đường xương sống chạy thẳng lên não bộ.

"A Vãn, cậu làm sao thế? Sao mặt mũi trắng bệch ra vậy?" Hạ Hạ ở bên cạnh giật giật tay áo tôi.

"Tôi... Tôi thấy không khỏe, tôi về trước đây."

Tôi gần như là bỏ chạy thục mạng. Khoảnh khắc xô cửa sau của giảng đường bước ra, tôi thậm chí vẫn cảm nhận được ánh mắt lạnh lẽo kia như hình với bóng bám theo sau lưng.

Thuốc tẩy loại mạnh rốt cuộc đã xóa sạch dấu vết của Alpha đỉnh cấp chưa?

Tôi không biết.

Tôi chỉ biết, nếu để người thuộc tầng lớp đó phát hiện ra tôi đang tìm cách xóa bỏ dấu vết của anh, tôi sẽ c.h.ế.t rất t.h.ả.m.

Cơn gió lạnh nơi hành lang thổi vào mặt, tôi há miệng thở dốc. Vừa rẽ qua góc ngoặt, trán tôi đột ngột đụng phải một l.ồ.ng n.g.ự.c ấm áp.

Mùi bạc hà nhạt nhòa trộn lẫn với chút mùi t.h.u.ố.c lá đầy vẻ sốt ruột.

"Chạy cái gì? Gặp ma chắc?" Trầm Tự nhíu mày, giơ tay nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay tôi.

Anh ta mặc một chiếc áo khoác biker, giữa lông mày và ánh mắt kiêu ngạo ngông nghênh hiện lên vài phần bực bội.

Nếu là trước đây, có thể gặp được vị đại thiếu gia bận rộn trăm công ngàn việc này ở trường, tôi chắc chắn sẽ vui mừng đến mức nhào vào lòng anh. Nhưng bây giờ, tôi chỉ cảm thấy nhiệt độ truyền tới từ cổ tay giống như một con rắn độc đang bò trườn quấn lấy mình.

02.

Ký ức đêm qua như thủy triều cuồn cuộn dội về.

Căn căn hộ chật hẹp, u tối. Kỳ phát tình đến tàn nhẫn và hung hãn, cả người tôi nóng bừng, co quắp trên sofa, tay run rẩy bấm số điện thoại của Trầm Tự.

"Trầm Tự... anh về có được không? Em khó chịu lắm..."

Đầu dây bên kia là tiếng nhạc bass dồn dập nhức óc của quán bar, cùng với tiếng cười nũng nịu ngọt xớt của một Omega.

"Lâm Vãn, em có phiền không thế? Thuốc ức chế để làm cảnh à?" Giọng nói của Trầm Tự vô cùng mất kiên nhẫn, "Tối nay tôi phải đón sinh nhật cùng người khác rồi, đừng gọi đến nữa."

Tút. Cuộc gọi bị cúp không chút lưu tình.

Tôi đau đến mức suýt c.ắ.n đứt môi, đến cả sức lực để đi lấy t.h.u.ố.c ức chế cũng không còn.

Đúng lúc đó, chuông cửa vang lên.

Tôi tưởng Trầm Tự chợt nhận ra lương tâm, loạng choạng bò tới mở cửa.

Thế nhưng người đứng ngoài cửa lại là một người đàn ông âm u như La Sát bước ra từ địa ngục.

Lục Nghiên Từ. Cấp trên trực tiếp của Trầm Tự, hình như anh ta tới tìm Trầm Tự để lấy một bản tài liệu gấp. Khoảnh khắc cánh cửa mở ra, tin tức tố đậm đặc nồng nặc vị ngọt của Omega trong nhà lập tức xộc thẳng vào mặt anh ta.

Tôi thấy động tác của Lục Nghiên Từ khựng lại đột ngột, đôi mắt đen vốn sâu không thấy đáy kia trong chớp mắt đã bị d.ụ.c vọng u tối nuốt chửng.

Kỳ nhạy cảm của Alpha đỉnh cấp bị tôi cường thế kích phát ra ngoài. Tin tức tố mùi gỗ tuyết tùng ngợp trời lập tức đè nén toàn bộ căn phòng, mang theo cảm giác áp lực nghẹt thở.

"Cút... Đừng chạm vào tôi!" Tôi tuyệt vọng giằng co, nhưng lại bị anh ta dùng một tay nhẹ nhàng đè c.h.ặ.t trên sofa.

Môi mỏng lạnh lẽo áp lên phần gáy đang nóng bừng của tôi, răng nanh sắc nhọn không chút nương tay đ.â.m xuyên qua tuyến thể. Cảm giác đau đớn và run rẩy khi bị Alpha đỉnh cấp cưỡng ép bơm tin tức tố vào người giống như một chiếc d.a.o gỉ, bổ đôi toàn bộ con người tôi ra.

Sự thờ ơ của Trầm Tự, sự mất kiểm soát của Lục Nghiên Từ, đã hoàn toàn đẩy tôi xuống vực sâu hun hút.