Ông ta chỉ thẳng vào mặt Tống Nghiêu mà mắng.
Mắng rất khó nghe.
Tống Nghiêu chỉ đứng đó.
Không nói một lời.
Tôi run run gọi điện cho Hàng Mạn.
"Chị Hàng Mạn..."
"Tống Nghiêu bị người ta mắng rồi..."
"Ông ta còn mắng cả chị..."
"...và cả em nữa."
Hàng Mạn bật cười.
"Anh ta..."
"Không ra tay đ.á.n.h người à?"
Tôi ngơ ngác chẳng hiểu gì.
"Làm vậy... được thật sao?"
Hàng Mạn thản nhiên đáp:
"Yên tâm đi, sau lưng chị có người chống lưng."
"Nếu em sợ thì cứ đợi chị qua."
"Được."
Tôi lập tức lấy lại tinh thần.
Làm đúng theo kế hoạch ban đầu—
Phá hỏng vụ hợp tác của Tống Nghiêu.
Tôi ngẩng cao đầu, hùng hổ bước tới, chẳng khác nào một con gà trống hiếu chiến.
Tôi chắn trước mặt Tống Nghiêu, chỉ thẳng vào mặt người đàn ông kia.
"Dựa vào cái gì mà ông mắng anh ấy?"
Khóe môi người đàn ông nhếch lên một nụ cười lạnh.
Ánh mắt nhìn tôi đầy vẻ khinh miệt.
"Cô là cái thá gì?"
"Cũng dám lên mặt với tôi?"
"Là cậu ta đang cầu xin tôi giúp đỡ, cô hiểu chưa?"
"Một đứa đàn bà mà cũng dám xen vào chuyện của đàn ông."
Vốn dĩ ông ta chẳng hề có ý định hợp tác.
Màn này chẳng qua chỉ là muốn ra oai với Tống Nghiêu, tiện thể lấy lòng Dung Thành.
Ông ta rất thích cảm giác những kẻ không quyền không thế phải cúi đầu khom lưng, hết lời nịnh bợ mình.
Nhìn gương mặt xấu xí ấy.
Tôi không nhịn được nữa.
Giơ tay tát thẳng một cái.
Chát!
Tiếng tát vang lên giòn tan.
Người đàn ông bị đ.á.n.h đến ngây người.
"Cô... cô... cô..."
Lắp bắp mãi không nói nên lời.
Cuối cùng chỉ biết buông lời đe dọa:
"Tôi tuyệt đối sẽ không hợp tác với các người!"
Tôi lớn tiếng đáp trả:
"Vốn dĩ ông đã chẳng định hợp tác rồi!"
"Những lời ông nói với Dung Thành lúc nãy tôi nghe hết cả rồi."
Bị vạch trần.
Ông ta chẳng những không chột dạ mà còn càng hùng hồn hơn.
"Thì sao?"
"Bây giờ ở Hồng Kông còn ai đáng hợp tác hơn nhà họ Dung nữa?"
"Con trai nhà người ta muốn nhắm vào cậu ta."
"Chỉ có thể trách số cậu ta xui xẻo thôi!"
Đúng lúc ấy.
Sau lưng vang lên tiếng vỗ tay.
Hàng Mạn dẫn theo Dung Duyệt bước vào.
Hàng Mạn cười nhạt.
"Con trai của nhân tình..."
"Cũng oai phong ghê nhỉ."
"Lại còn có người chịu cúi xuống nịnh bợ nữa cơ."
Người đàn ông vẫn đầy vẻ tự tin.
"Nếu lão gia nhà họ Dung không muốn có người nối nghiệp..."
"Thì sao lại đón nó về?"
"Cho dù Dung Duyệt có nắm quyền lớn đến đâu..."
"Cuối cùng chẳng phải vẫn phải làm nền cho em trai mình sao?"
Hàng Mạn ghé sát tai Dung Duyệt.
Giọng nói không lớn cũng không nhỏ.
Vừa đủ để mọi người xung quanh nghe thấy.
Cô cố tình châm thêm dầu vào lửa.
"Ôi chao..."
"Đúng là lòng lang dạ sói."
"Còn không mau dạy dỗ ông ta đi."
Dù thế nào đi nữa...
Vụ hợp tác của Tống Nghiêu cũng coi như tan thành mây khói.
Kế hoạch của tôi xem như tiến triển thuận lợi.
He he...
Thế này mà còn chưa gọi là thành công sao?
Nhưng… Tống Nghiêu lại nắm lấy tay tôi.
Ánh mắt đầy vẻ xót xa.
Cái tát lúc nãy tôi dùng hết sức.
Lòng bàn tay vẫn còn đỏ ửng.
Anh nhẹ giọng hỏi:
"Đau lắm phải không?"
Tôi đầy dấu chấm hỏi.
Đây là điều anh nên nói lúc này sao?
Hợp đồng đổ bể rồi.
Chẳng phải anh nên lập tức cãi nhau với tôi mới đúng à?
Tôi hất tay anh ra.
"Đừng chạm vào tôi."
Tôi nhìn chằm chằm anh thật lâu.
Chờ đợi anh mắng tôi vài câu.
Thế nhưng… Tống Nghiêu chỉ cúi đầu.
Khẽ nói: "Xin lỗi."
Thôi vậy. Đúng là chẳng thể nói chuyện cùng một kiểu người.
Tôi siết c.h.ặ.t tấm danh thiếp Dung Thành đưa.
Nếu đã vậy...
Thì làm luôn cho trót.
9
Tôi nhận tiền của Dung Thành.
Trở thành chim hoàng yến được anh ta bao nuôi.
Anh ta dẫn tôi xuất hiện khắp các bữa tiệc, phô trương không chút kiêng dè.
Tống Nghiêu không ngờ.
Việc tôi từ chối anh...là để làm bạn đồng hành của Dung Thành.
Anh siết c.h.ặ.t ly rượu trong tay.
"Là cậu ta uy h.i.ế.p em sao?"
Tôi lắc đầu.
Cố hết sức bày ra dáng vẻ ỷ thế h.i.ế.p người.
"Tống Nghiêu."
"Em ghét anh lâu rồi."
"Không có tiền."
"Không có quyền."
"Lấy gì cho em cuộc sống em muốn?"
"Ở bên Dung Thành..."
"Mới là lựa chọn tốt nhất của em."
Sợ anh không tin.
Tôi còn cố ý dịch sát vào người Dung Thành hơn.
Tống Nghiêu không lên tiếng.
Ánh mắt chỉ lặng lẽ dừng trên bờ vai của hai chúng tôi đang kề sát nhau.
Dung Thành lười biếng lắc ly rượu.
Đến mí mắt cũng chẳng buồn nâng lên.
"Chỉ bằng cậu...cũng muốn dựa vào nhà họ Dung để một bước lên mây?"
"Hừ."
"Tôi sẽ từ từ nghiền nát sự kiêu ngạo của cậu."
"Để cậu biết..."
"Khoảng cách giữa chúng ta..."
"Đã được định sẵn ngay từ khi sinh ra."
Theo nguyên tác.
Dung Thành luôn đố kỵ với Tống Nghiêu.
Một kẻ có thân phận thấp kém như vậy...
Dựa vào đâu lại có thể nhận được sự coi trọng và tin tưởng của Dung Duyệt?
Rõ ràng anh ta mới là em trai của cô.
Mới là người thân cận nhất của cô.