Bạn cùng bàn của tôi là một cậu con trai nói lắp.
Còn tôi thì lại là một đứa cực kỳ lắm lời.
Giáo viên sắp xếp tôi ngồi cạnh Tống Dĩ Thần, mong tôi có thể khuyên nhủ và kéo cậu ấy hòa nhập hơn.
Nhưng dường như cậu ấy chẳng hề thích tôi.
Tôi kể chuyện cười, cậu ấy bảo tôi ồn.
Tôi thi không tốt, cậu ấy mắng tôi ngu.
Đôi khi tôi chỉ nói nhiều thêm vài câu, Tống Dĩ Thần đã thẳng thừng bảo tôi cút.
Tôi vẫn luôn cho rằng tính cách cậu ấy vốn là như thế.
Mãi đến khi học sinh chuyển trường xuất hiện, tôi nhìn thấy những dòng bình luận kỳ lạ.
【Nữ chính cuối cùng cũng xuất hiện rồi, tuyến tình yêu ngọt ngào chính thức bắt đầu!】
【Cười chết mất, nữ phụ chắc không thật sự tưởng mình là mặt trời nhỏ đấy chứ, rõ ràng ồn muốn chết.】
【Chuẩn luôn, chờ cô ta nhìn thấy nam chính có thể vì nữ chính mà nói liền một tràng dài, chắc sẽ ghen đến phát điên.】
Tôi chợt hiểu ra tất cả.