“Cô nương, hình như là nhị cô nương.”
“Nhị cô nương vì sao lại ăn mặc như nha hoàn hạng hai, còn giờ này mới từ bên ngoài trở về?”
Ta nhìn nàng một cái.
Phụ Tuyết lập tức rụt cổ, vội che miệng lại.
Ta cảnh cáo những người bên cạnh:
“Đều quản c.h.ặ.t miệng mình, cứ xem như chẳng thấy gì cả.”
Thật ra chuyện muội muội lén trốn khỏi phủ, ta đã sớm biết.
Từ ngày Bạch Hành tới cửa cầu thân, xe ngựa của Thái t.ử thường xuyên xuất hiện ở góc ngõ gần đó.
Trong nhà vì chuẩn bị hôn sự của ta mà bận tối mắt tối mũi, cũng chưa từng để ý.
Trận bệnh mấy tháng trước của muội muội lại khiến mấy vị giáo dưỡng ma ma làm việc gì cũng e dè, trước sau kiêng kỵ.
Từng chuyện từng chuyện chồng chất lại với nhau.
Thế là cho muội muội cơ hội riêng tư gặp Thái t.ử.
Chỉ là mấy lần trước, nàng đều trở về sớm.
Hôm nay đến khi đêm xuống mới về.
Lại vừa khéo bị ta bắt gặp.
Vậy thì không thể tiếp tục nhắm một mắt mở một mắt nữa.
14
Ngày hôm sau, khi tới thỉnh an nương, Phụ Tuyết để lộ chuyện bên cửa hông có người gây sự.
Nương liền sai người trông coi nghiêm ngặt.
Không cho phép người trong phủ tùy tiện ra vào.
Muội muội mấy lần muốn ra ngoài đều vấp phải trở ngại, uể oải tìm tới chỗ ta.
“Tỷ tỷ, đợi tỷ thành hôn rồi, muội có thể tới tìm tỷ chơi không?”
Ta mỉm cười nhưng không đáp.
Nàng ngồi cùng ta một lát.
Thấy ta chỉ cúi đầu chép Tâm Kinh, nàng rất khó hiểu.
“Tỷ tỷ chưa từng làm chuyện thương thiên hại lý, vì sao cả ngày cứ niệm Phật chép kinh?”
Ta viết xong một hàng rồi đáp nàng:
“Một là luyện chữ, hai là tu tâm.”
Nếu không chép kinh, ta e rằng đã sớm thành ma.
Cho dù sống lại một đời, cũng khó tránh giẫm lại vết xe đổ.
Ngày đại hôn.
Ta khóa một trăm lẻ tám quyển Tâm Kinh đã chép xong vào rương của hồi môn.
Từ tòa đại trạch bốn tiến của nhà mẹ đẻ, ta chuyển vào tòa nhà hai tiến Bạch Hành sắm sửa.
Sân viện không tính là lớn.
Suýt nữa không chứa hết của hồi môn của ta.
Tiệc đãi khách cũng được đặt riêng ở t.ửu lâu.
Đến đêm, nghe Phụ Tuyết nói:
“Hôm nay Thái t.ử điện hạ cũng tới, ngồi xuống uống hai chén rượu rồi đi.”
“Nhị cô nương muốn đuổi theo, may mà phu nhân kịp thời ngăn lại.”
Ta lặng lẽ nghe, không nói gì.
15
Trăng lên đầu ngọn cây, ngoài cửa sổ tiếng côn trùng rả rích từng hồi.
Ban đêm, trưởng huynh đưa Bạch Hành về, ngượng ngùng nói:
“Vốn có thể về sớm hơn, ai ngờ Thái t.ử đột nhiên tới, t.ửu lâu vô cớ thêm mấy chục bàn khách.”
“T.ử Giới da mặt mỏng, lại không muốn trong ngày tân hôn khiến người khác khó xử, nên mới lỡ chút thời gian ở yến tiệc.”
Ta gật đầu.
“Không sao, giao cho muội là được.”
Trưởng huynh rút lui rời đi.
Khoảnh khắc trục cửa khẽ vang, người đang tựa trên người ta bỗng đứng dậy, vội vàng chạy ra gian ngoài.
Qua một lát, hắn thay một bộ y phục khác trở về.
Trên người còn mang theo hương bồ kết thanh sạch.
Ta lập tức hiểu hắn ra ngoài làm gì.
Ánh nến rơi trên gương mặt hắn, bầu không khí trong khoảnh khắc trở nên kiều diễm.
Bạch Hành từng bước đi tới, có chút câu nệ.
“Nương t.ử.”
Ta ngẩng mắt cười nhẹ, vẫn như ngày hôm ấy.
Chỉ là xưng hô đã từ “Bạch lang quân” đổi thành “phu quân”.
Hắn trịnh trọng đáp một tiếng.
Sau đó hắn cầm tay ta, bắt đầu lải nhải:
“Tòa viện này ta sắm sửa chẳng có gì cả, phụ mẫu lại sống ở quê nhà.”
“Nàng gả tới đây không có người đỡ đần, phải một mình quán xuyến mọi việc lớn nhỏ trong nhà, nhất định sẽ rất vất vả.”
“Nhưng nhạc phụ nhạc mẫu gả nàng cho ta là để nàng tới hưởng phúc.”
“Vì vậy sau này nếu gặp chuyện phiền toái, rườm rà, nàng cứ để hết cho ta làm, được không?”
Không biết là hắn say rồi, hay vốn dĩ khi riêng tư hắn đã như vậy.
Đêm nay hắn nói rất nhiều, hành sự cũng chẳng có chương pháp.
Đợi mọi chuyện kết thúc, ta nhắm mắt ngủ say.
Hắn không gọi người vào, mà tự mình bò dậy thu dọn.
Ngày thứ hai sau tân hôn.
Sau khi cùng dùng bữa sáng, hắn hỏi ta:
“Hôm nay nàng có sắp xếp gì không?”
Vốn dĩ ta phải xem danh sách của hồi môn.
Nhưng nếu hắn đã hỏi, ta bèn lắc đầu.
Bạch Hành mỉm cười, đáy mắt ngậm ý cười.
“Không biết nàng có thích hoa không?”
“Người Xuân tộc chúng ta thích dùng hoa cỏ trang trí nhà cửa.”
“Những năm đầu ta tới kinh thành cầu học, đã phát hiện phía bắc thành có một khu chợ hoa.”
“Xuân có hoa hồng, hạ có sen trắng, sắc đỏ điểm xanh, muôn màu tươi thắm.”
“Chúng ta có thể mua vài thứ về đặt trong nhà, chỉ nhìn thôi cũng thấy tâm tình tốt hơn.”
Ta rất ít khi có cơ hội ra ngoài.
Nghe hắn nhắc tới những chuyện ấy, ta cũng nổi hứng.
Ta theo hắn ra ngoài mua chậu t.ử vi và mấy cành hoa sen.
Trở về cắm vào bình, đặt ở một góc trong phòng.
Quả nhiên thanh nhã đáng yêu.
16
Rất nhanh đã đến ngày tam triều hồi môn.
Ta dậy từ sớm trang điểm.
Ta chọn một chiếc áo đối khâm bằng lụa đỏ khoác bên ngoài váy xoay màu uất kim.
Đợi khi về đến nhà mẹ đẻ, nương vừa nhìn thấy ta đã liên tục gật đầu.
“Nhìn sắc mặt con còn tốt hơn lúc ở nhà, có thể thấy cô gia đối đãi với con rất tận tâm.”
Ta mím môi cười.
Bà cũng cười theo.
“Thấy con sống tốt, trái tim treo lơ lửng của nương cuối cùng cũng đặt xuống được rồi.”
“Sau này sống cùng cô gia, mọi chuyện đừng quá cậy mạnh.”
“Có lời gì thì nói ngay trong ngày, đừng để sang ngày mai.”
“Nếu gặp chuyện khó, cứ tới tìm cha nương.”
Rõ ràng mới xa nhau tổng cộng hai ngày.
Nương lại giống như đã cách biệt ba thu, dặn dò đủ điều.
Đến khi dùng bữa trưa, cả nhà chia nam nữ thành hai bàn, bày cơm ở tiền sảnh.
Bàn nam nhân, cha và huynh trưởng trò chuyện với Bạch Hành về kinh văn, chính sự.
Bàn nữ nhân, nương và ta nói tới chuyện con cái.
“Đã thành hôn rồi, cũng nên chuẩn bị chuyện sinh con.”
Ta gật đầu nói phải.
Thấy nha hoàn hầu cơm bưng tới một đĩa cá, ta đang định động đũa.
Bên cạnh bỗng truyền tới mấy tiếng nôn khan.
Bên bàn nam nhân, trưởng huynh nghiêng người nhìn sang.
Sắc mặt nương thay đổi hẳn, cất giọng nói:
“Nhị cô nương vẫn chưa khỏi bệnh, các ngươi mau đưa nàng về nghỉ ngơi, để Thu ma ma lại xem cho nàng.”