Ngụy Tiểu Hổ tuy đã lăn lộn trong chốn thị thành nhiều năm, nhưng dù sao cũng chưa từng chứng kiến sự tàn khốc của giới tu chân. Nhìn đám đệ t.ử Huyền Linh giáo m.á.u thịt be bét, hơi thở thoi thóp, cậu bé không tự chủ được mà nhớ đến Tô Lâm An.
Cậu cậu cũng từng như vậy, cả người đầy m.á.u, suýt chút nữa là đi đời nhà ma.
Một luồng chua xót không tên xộc lên mũi, Ngụy Tiểu Hổ dùng lực dụi mắt, nuốt ngược những giọt nước mắt sắp trào ra vào trong.
Cậu không hề nhớ cậu mình.
Cậu mới không thèm nhớ một người cậu nỡ lòng bỏ rơi mình mà không thèm chào một tiếng!
Mặc Uyên ngũ quan nhạy bén, lập tức phát hiện Ngụy Tiểu Hổ đang dụi mắt, trong lòng tràn đầy khinh bỉ. Nhìn tên phế vật này xem, chẳng qua chỉ là nhìn thấy mấy kẻ bị thương mà đã sợ đến phát khóc, thật không hiểu tỷ tỷ ký khế ước với loại bán yêu này để làm gì.
Tống Cửu Ca kéo hai đứa nhỏ lùi lại phía sau một chút, cảnh tượng này hơi đẫm m.á.u, vẫn nên hạn chế nhìn thì hơn.
"Huyền Linh giáo thử xong rồi, giờ đến lượt chúng ta chứ?" Hứa Đình Phương của Hoa Âm giáo bước lên một bước, thương lượng với Giả Hải của Huyền Linh giáo.
Chưa đợi Giả Hải kịp mở miệng, Tần Thiên Lỗi đã nhảy dựng lên: "Gấp cái gì, có hiểu đạo lý đến trước được trước không? Tránh ra một bên mà chờ!"
Sắc mặt Hứa Đình Phương trầm xuống, liếc mắt nhìn đám đệ t.ử bị thương nằm trên đất: "Gấp? Các ngươi đã thử rồi, lại còn tổn thất nhân thủ, chẳng lẽ muốn tiêu hao ở đây mãi sao? Huyền Linh giáo các ngươi có bao nhiêu người để nướng vào chỗ này?"
"Ngươi quản được chắc? Huyền Linh giáo chúng ta là đại môn phái danh tiếng lẫy lừng, mỗi năm đệ t.ử mới vào không biết bao nhiêu mà kể, thiếu gì người để thử!"
"Ồ, vậy xin mời." Hứa Đình Phương cười lạnh một tiếng, xoay người trở về đội ngũ, ôm lấy cây Tỳ bà Bạch Cốt Tỏa Tâm của mình, thong dong chờ xem kịch hay.
Giả Hải thật sự hận không thể xé nát cái miệng của Tần Thiên Lỗi, nhưng cuối cùng cũng chỉ biết trừng mắt nhìn hắn một cái đầy giận dữ. Không còn cách nào khác, ai bảo Tần Thiên Lỗi có một ông nội là Đại tông sư Phù lục cơ chứ.
Tần Thiên Lỗi vung tay lên: "Đến đây, tiếp tục xông lên cho ta!"
Đệ t.ử Huyền Linh giáo ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, không ai dám bước ra nữa. Muốn nịnh bợ người khác cũng phải dựa trên cơ sở bảo toàn mạng sống của chính mình, tấm gương tày liếp ngay trước mắt, ai mà ngu ngốc lao vào? Chẳng phải là đồ đần sao.
"Sao không ai động đậy thế?"
"Thôi đi, đừng có làm mất mặt nữa." Giả Hải cố gắng giữ bình tĩnh, "Kỹ kém hơn người thì phải nhận, đừng ở đây lãng phí thời gian nữa, đi tìm địa điểm tiếp theo thôi."
"Đi đâu mà đi? Ta thấy vẫn còn có thể thử tiếp!" Tính khí ương ngạnh của Tần Thiên Lỗi trỗi dậy, "Các ngươi không lên, ta tự lên!"
Giả Hải lười quản hắn: "Được, vậy ngươi tự lên đi."
Tần Thiên Lỗi thật sự đi lên. Thạch môn động phủ đóng c.h.ặ.t, bao nhiêu năm nay chưa từng có ai vào được, cũng không ai biết cách mở. Tần Thiên Lỗi oanh tạc điên cuồng, ném ra hàng trăm tấm phù lục, thạch môn vẫn bất động thanh sắc, thậm chí không để lại lấy một vết sẹo.
"Hừ."
Không biết là ai cười khinh miệt một tiếng, lập tức châm ngòi cơn giận của Tần Thiên Lỗi.
"Đứa nào cười trộm đó, có giỏi thì bước ra đây!" Lão t.ử dùng phù lục đập không c.h.ế.t ngươi mới lạ.
Giả Hải thấy hắn mất mặt cũng đã đủ rồi, chẳng thèm để ý đến hắn nữa, ra dấu tay dẫn đệ t.ử Huyền Linh giáo rời đi.
"Giả Hải! Đồ khốn, ngươi dám bỏ mặc ta!" Tần Thiên Lỗi mắng nhiếc om sòm, nhưng rốt cuộc vẫn chưa hoàn toàn mất trí, lấy ra pháp khí phi hành rồi đuổi theo.
Tống Cửu Ca bấm đốt ngón tay nhẩm tính: Bạch Sương Sương, Chúc Thiếu Hiên, rồi cả cái gã Tần Thiên Lỗi này nữa, đếm từng người một, toàn là hạng phá gia chi t.ử làm mất mặt tông môn. Chẳng lẽ các bậc đại năng sở dĩ trở thành đại năng là vì đã đem toàn bộ chỉ số thông minh của con cháu đời sau đi tế hiến rồi sao?
Đám người ồn ào của Huyền Linh giáo đã đi, những người còn lại lần lượt xếp hàng lên thử. Mọi người dùng thủ đoạn ôn hòa hơn, không còn xuất hiện tình trạng bị phản phệ nghiêm trọng như trước. Nhóm của Giang Triều Sinh là những người cuối cùng.
Đợi người của Thiên Tâm phái thử xong rồi lùi sang một bên, đám người Giang Triều Sinh mới tiến đến trước thạch môn.
"Thẩm sư đệ, đệ thấy thế nào?" Tống Cửu Ca thấp giọng hỏi.
Ánh mắt Thẩm Hủ thâm trầm: "Các phương pháp nên thử đều đã thử qua rồi, có lẽ chủ nhân động phủ đã sớm có người vừa ý."
"Nhưng người ta đã tọa hóa rồi, đào đâu ra người vừa ý?"
"Đến cảnh giới Đại La Kim Tiên, người ta có thể tiên đoán được tương lai."
Tống Cửu Ca trầm tư một chút. Nàng không chắc chắn lắm vị Đại La Kim Tiên tọa hóa trong động phủ này có phải là vị mà trong sách Bạch Sương Sương đã lấy được tiên cốt hay không.
Trong nguyên tác, Bạch Sương Sương vô tình phát hiện ra tiên cốt giữa một đống cỏ dại. Nàng ta nảy sinh mâu thuẫn nhỏ với mọi người, tức giận bỏ đi, vô tình bị vấp ngã, nhào vào bộ hài cốt trong đám cỏ. Vừa đau vừa tức, nàng ta vung roi quất túi bụi, quất đến mức cỏ rác bay mù mịt, xương vụn văng tung tóe, sau đó mới phát hiện ra tiên cốt chôn dưới đáy. Và hình như cái động phủ này bọn họ không vào được thì phải.
Tống Cửu Ca xoa xoa trán, quyển sách nát đó nàng đọc không kỹ lắm, nhiều tình tiết đã quên gần hết, chỉ nhớ được vài sự kiện ấn tượng sâu sắc. Lúc này càng ép mình nhớ lại, ký ức lại càng mờ nhạt.
Thôi bỏ đi. Đến đâu hay đến đó vậy.
Bạch Sương Sương dùng lực kéo vòng sắt rỉ sét trên thạch môn, lòng bàn tay mài đến đỏ ửng cũng không có kết quả gì. Nàng ta đá mạnh vào thạch môn một cái, nhổ nước bọt: "Xì, cái động phủ rách nát gì chứ, ta thèm vào!"
Trước nàng ta, đã có không ít người dùng cách riêng của mình để thử, giờ chỉ còn Tống Cửu Ca, Thẩm Hủ và Lâm Nguyệt Nhi là chưa thử.
"Mọi người đều không thành công, vậy ta không thử nữa." Lâm Nguyệt Nhi nói, "Khỏi phí sức."
"Coi như ngươi có chút tự giác." Bạch Sương Sương hừ một tiếng, "Hai người các ngươi cũng đừng thử nữa, chỉ phí thời gian."
"Không thử thì uổng, ta vẫn muốn thử một chút." Tống Cửu Ca không đồng tình với quan điểm của nàng ta, "Lỡ đâu ta là thiên tuyển chi t.ử thì sao?"
"Ngươi á?" Bạch Sương Sương bật cười giễu cợt, "Còn thiên tuyển chi t.ử nữa chứ, nếu thật sự có một thiên tuyển chi t.ử, thì đó cũng phải là Giang sư huynh."
"Nhưng Giang sư huynh cũng không mở được cửa, xem ra không phải rồi." Tống Cửu Ca cười với Giang Triều Sinh, "Sư huynh, muội không có ý mạo phạm huynh đâu nha."
"Tống Cửu Ca, chú ý lời nói của ngươi!"
Thẩm Hủ cắt ngang cuộc đấu khẩu của hai người: "Tống sư tỷ, tỷ muốn lên thử không?"
"Thử chứ."
Tống Cửu Ca tùy ý đẩy thạch môn một cái. Thứ nàng cảm nhận được là một luồng trở lực kiên cố không thể phá vỡ, là sự tồn tại mà dù nàng có dùng hết sức bình sinh cũng không thể lay chuyển.
Nhưng giây tiếp theo, thạch môn phát ra một tiếng động trầm đục, giống như bị đẩy lỏng ra.
Tống Cửu Ca ngẩn người, không lẽ nào, nàng nói trúng thật sao?
Sắc mặt Bạch Sương Sương lập tức trở nên cực kỳ khó coi, nàng ta đẩy mạnh Tống Cửu Ca ra để tự mình đẩy cửa, nhưng thạch môn vẫn bất động như cũ.
"Ảo giác, chắc chắn là ảo giác!" Nàng ta không phục nhìn những người khác, "Các người xem, căn bản là không mở!"
Giang Triều Sinh kéo nàng ta ra: "Tống sư muội, muội thử lại lần nữa xem."
Tống Cửu Ca cúi đầu nhìn hai bàn tay mình, thầm nghĩ: Chẳng lẽ mình cũng có ngày vận may bùng nổ sao?
Trấn tĩnh lại tinh thần, Tống Cửu Ca đặt tay lên thạch môn một lần nữa, hơi dùng lực về phía trước.
Rắc rắc rắc ——
Cánh cửa đá bám đầy bụi bặm bao năm qua từ từ mở ra hướng vào trong, bụi đất rơi lả tả, để lộ ra một lối đi sâu thẳm như vực thẳm.
Bạch Sương Sương cảm thấy khó chịu như vừa nuốt phải ruồi vậy.
Thất bại của bản thân cố nhiên đáng buồn, nhưng thành công của Tống Cửu Ca càng làm lòng người đau thắt.