Bên kia, Thời Huy còn đang thầm mắng đám người Thần Binh Môn não ngắn, lại cười nhạo Tông Thịnh là kẻ ngu ngốc nhất trong những kẻ ngu ngốc. Thế nhưng, nụ cười còn chưa kịp nở trên môi, hắn đã phát hiện có kẻ vừa ra tay "hớt tay trên".
Thời Huy lập tức quay người chạy về phía đầm lầy. Mười đóa hoa Hủ Cốt Linh xanh lam rực rỡ lúc trước giờ đây đã biến mất không dấu vết. Nếu không phải dưới đất vẫn còn sót lại một đoạn cành khô, hắn đã nghi ngờ không biết những gì mình nhìn thấy lúc nãy có phải là ảo giác hay không.
"Chuyện này sao có thể!" Thời Huy giận dữ đến nghẹn họng: "Rõ ràng ở đây chỉ có chúng ta, làm gì có bên thứ tư nào!"
"Ta biết rồi, chắc chắn là mưu hèn kế bẩn của đám lừa trọc này!" Uông Tự Thành chỉ thẳng tay vào mặt Tông Thịnh: "Hay cho kẻ người trong cửa Phật, tâm cơ cũng sâu gớm nhỉ! Ngươi một mình ở lại làm mồi nhử, vờ để những người khác rời khỏi núi Ngọc Chu, sau đó âm thầm quay lại trộm hoa đúng không? Thật sự tưởng ta không dám g.i.ế.c ngươi chắc?!"
Tông Thịnh thản nhiên đáp: "Không phải chúng ta làm."
Người tu Phật không thèm dùng âm mưu quỷ kế, thứ gì họ muốn đều đường đường chính chính tranh thủ, chưa bao giờ làm những chuyện trộm gà bắt ch.ó như thế này.
Thời Huy mặt mày âm u: "Không phải Vạn Phật Tông các ngươi, chẳng lẽ là do chúng ta tự làm chắc? Tông Thịnh, bảo người của ngươi giao ra tám đóa Hủ Cốt Linh, chúng ta có thể thả ngươi đi, bằng không đừng trách chúng ta tâm ngầm thủ lạt."
Tông Thịnh liếc hắn một cái, không buồn đáp lời, chuẩn bị quay người rời đi.
Sắc mặt Thời Huy trầm xuống, đưa mắt ra hiệu cho thuộc hạ. Ngay lập tức, một tấm lưới đen kịt ập xuống đầu Tông Thịnh.
Tông Thịnh không ngờ Thời Huy lại vô lý đến mức này, liền phóng Càn Khôn Chuông ra bảo vệ quanh thân. Tấm lưới đen bám c.h.ặ.t vào thân chuông, phát ra tiếng ăn mòn "xèo xèo" cùng mùi hôi thối cực kỳ nồng nặc.
"Đây là Phệ Hồn Võng, chắc ngươi cũng đã nghe danh của nó. Tông Thịnh, nếu không muốn c.h.ế.t thì bảo người của Vạn Phật Tông đem Hủ Cốt Linh đến đây, nếu không, núi Ngọc Chu này chính là mồ chôn của ngươi!"
Phệ Hồn Võng vô cùng âm độc, phàm là kẻ bị lưới này vây khốn, nếu không có tu vi từ Hợp Thể kỳ trở lên thì đừng hòng thoát thân toàn vẹn. Một tu sĩ Kim Đan hậu kỳ như Tông Thịnh lại càng không có cửa trốn, chẳng mấy chốc sẽ bị hóa thành một vũng nước thối.
Sắc mặt Tông Thịnh lạnh lùng, ánh mắt sắc như kiếm: "Thiên Cơ Cung các ngươi sao lại có đồ vật của Ma tu!"
"Tất nhiên là nhặt được trong Tiên Linh Bí Cảnh rồi." Thời Huy chẳng mảy may quan tâm: "Ta biết ngươi là đệ t.ử kiệt xuất nhất trong thế hệ mới của Vạn Phật Tông, là Phật t.ử tương lai với tiền đồ rộng mở. Tông Thịnh, tốt nhất ngươi nên làm theo lời ta, mau ch.óng giao Hủ Cốt Linh ra, bằng không đừng trách ta không khách khí."
Phật t.ử tương lai thì đã sao? Giờ đây Tông Thịnh là cá nằm trên thớt, còn hắn là d.a.o, Tông Thịnh chỉ có nước ngoan ngoãn nghe lời.
Tông Thịnh rủ mắt, không muốn phí lời thêm nữa.
Người xuất gia không nói dối, không có chính là không có, Thời Huy không tin thì hắn cũng chẳng còn cách nào. Có lẽ hắn cảm thấy mệnh số mình đã tận, trước khi c.h.ế.t có thể bảo toàn được các sư đệ cũng coi như là một việc công đức chăng?
"Hay là ta phái người đi tìm đám Vạn Phật Tông kia?" Uông Tự Thành nhìn về phía chân trời đang dần hửng sáng, lòng nóng như lửa đốt: "Lũ lừa trọc này bướng lắm, ngươi chỉ đe dọa một mình Tông Thịnh không ăn thua đâu, hoàn toàn phí thời gian."
Thời Huy đảo mắt một vòng: "Ngươi ở đây canh chừng hắn, ta đi tìm."
"Thế sao được." Uông Tự Thành không phải kẻ ngốc, nghe ra được sự toan tính trong lời nói của Thời Huy, liền tỏ vẻ chính trực nói: "Ta cũng đi, chúng ta mỗi bên để lại vài người ở đây là được."
Muốn cắt đuôi hắn để độc chiếm Hủ Cốt Linh sao? Mơ đẹp thật đấy.
Uông Tự Thành thầm nhổ một bãi trong lòng, người của Thiên Cơ Cung đúng là khôn hết phần thiên hạ.
Thời Huy tạm thời chưa muốn trở mặt với Uông Tự Thành nên đành đồng ý. Hai người mỗi bên cử bốn đệ t.ử ở lại, dặn dò rằng hễ nghe tiếng còi hiệu riêng biệt thì thu lưới thả người.
Mấy lời đe dọa lúc nãy nghe cho biết vậy thôi, chứ nếu thực sự g.i.ế.c c.h.ế.t Phật t.ử tương lai, Vạn Phật Tông vốn tính khí hiền lành cũng sẽ lật bàn mà liều mạng. Cần biết rằng Phật t.ử cực kỳ hiếm có, Vạn Phật Tông đã mấy trăm năm rồi chưa xuất hiện vị nào, nếu Tông Thịnh c.h.ế.t, chẳng biết bao giờ mới có vị tiếp theo.
Thời Huy và Uông Tự Thành dẫn người rầm rộ rời đi đuổi theo các đệ t.ử Vạn Phật Tông khác, để lại Tông Thịnh bị nhốt trong lưới đen cùng tám đệ t.ử canh giữ.
Tống Cửu Ca sau khi trộm hoa xong không rời đi ngay mà nấp ở một góc kín đáo quan sát diễn biến. Khi thấy người của Thiên Cơ Cung và Thần Binh Môn rời đi, nàng biết cơ hội để "anh hùng cứu mỹ nhân" đã tới.
Màn xuất hiện này, kiểu gì cũng phải kiếm được 5 điểm thiện cảm chứ nhỉ?
Tống Cửu Ca xoa xoa tay, trong đầu vạch ra mấy phương án cứu người, cuối cùng chọn một cách giản dị và chân phương nhất.
Đám đệ t.ử canh gác đang ngồi bệ rạc dưới đất, tán gẫu dăm ba câu chuyện phiếm.
"Không biết sau khi Hủ Cốt Linh luyện thành Bồi Nguyên Đan, có thể chia cho ta một viên không nhỉ?"
"Mơ đi diễm lệ, đệ t.ử thân truyền còn chẳng đủ chia, lấy đâu ra phần của hạng như ngươi."
"Lạc quan lên chứ đạo hữu, không ăn được thịt thì húp miếng canh cũng tốt mà."
"Đồ không có tiền đồ, chỉ thích nhặt đồ thừa của người khác thôi sao?"
"Ngươi nói cái gì? Muốn động thủ đúng không?!"
"Tưởng ta sợ Thiên Cơ Cung các ngươi chắc? Muốn đ.á.n.h thì nhào vô!"
"Cãi cọ cái gì, tất cả câm miệng lại cho ta!"
"Ngươi là cái thá gì mà dám ra lệnh cho ông nội ngươi!"
"Chư vị, có thể đợi lát nữa hãy cãi nhau được không?" Tống Cửu Ca ôn tồn cắt ngang lời bọn họ: "Nếu tiện thì thả người ra rồi hẵng đ.á.n.h, có được không?"
Tám kẻ đang túm áo nhau đồng loạt quay ngoắt lại nhìn. Giây tiếp theo, bọn chúng vớ lấy binh khí, quát vào mặt Tống Cửu Ca: "Cút ngay, không ta thịt bây giờ!"
Người của Thiên Cơ Cung nhận ra Tống Cửu Ca, đưa mắt ra hiệu cho nhau, siết c.h.ặ.t v.ũ k.h.í rồi bất thình lình tấn công.
Đám người Thần Binh Môn hơi ngơ ngác, không hiểu Thiên Cơ Cung đang định giở trò gì. Chỉ là một đệ t.ử Triều Thiên Tông tu vi bình thường thôi mà, có cần thiết phải cùng lúc xông lên như vậy không?
Bốn người Thiên Cơ Cung tất nhiên sẽ không giải thích với Thần Binh Môn rằng trong tay Tống Cửu Ca có một thanh Tiên kiếm. Trong đầu bọn chúng chỉ có duy nhất một ý niệm: g.i.ế.c người đoạt bảo. Còn việc Tiên kiếm chia cho ai thì tính sau.
Tống Cửu Ca thừa hiểu ý đồ của bốn tên Thiên Cơ Cung. Nên khen bọn chúng dũng cảm hay là chê bọn chúng không có não đây? Ngày đó nàng có thể một mình chống chọi cả trăm người, ép mọi người lùi bước để thoát thân, thì hôm nay chẳng lẽ không xử lý nổi bốn con tép riu này sao?
Tống Cửu Ca không vội dùng đến Thiên Ma Tru Tiên Kiếm, chỉ lấy Ly Hỏa Kiếm ra là đã dễ dàng chặn đứng thế tấn công của bốn tên kia.
Vừa giao thủ, Tống Cửu Ca lập tức cảm nhận được sự khác biệt. Sau khi các thuộc tính gia tăng, động tác của kẻ khác trong mắt nàng trở nên chậm chạp, Cửu Chuyển Huyền Công vận hành cũng trơn tru, nhẹ nhàng hơn. Đối phó với bốn tu sĩ Trúc Cơ kỳ quả thực quá đơn giản.
Một chiêu quét trụ, bốn tên kia mỗi tên lĩnh trọn một cú đá vào mặt, bay ngược ra sau, tông gãy mấy cái cây cổ thụ.
Tống Cửu Ca liếc nhìn đám người Thần Binh Môn, cảm thấy màn thị uy này đã đủ sức răn đe. Đang định tiến tới gỡ tấm lưới đen cứu Tông Thịnh, thì từ phía sau b.ắ.n tới một luồng sát khí sắc lẹm.
Tống Cửu Ca phản ứng cực nhanh, một chiêu "Diều hâu lộn nhào" né tránh, ngước mắt nhìn lên, là người của Thần Binh Môn.
Hắn cầm trên tay một cây cung, tu vi Kim Đan sơ kỳ, là kẻ có tu vi cao nhất trong tám người ở lại.
"Ngươi quả thực lợi hại." Lưu Võ tay phải đặt lên dây cung, một mũi tên xanh biếc ngưng tụ từ linh lực xuất hiện nơi đầu ngón tay: "Nhưng điều đó không có nghĩa là ngươi được phép làm loạn ở đây!"