Không Thể Nào? Tôi Chỉ Diễn Thôi Mà Mọi Người Lại Coi Là Thật Sao!

Chương 166: Trời Của Triều Thiên Tông, Thực Sự Sắp Đổi Thay?

Ứng Tiêu thấy cảm xúc của nàng vẫn luôn bình thản, thậm chí còn có chút ý vị cười trên nỗi đau của người khác, trong lòng không khỏi cảm thấy kỳ lạ.

"Cô không sốt ruột sao?"

Cảnh tượng Tống Cửu Ca bảo vệ con rắn đen nhỏ như thế nào vẫn còn sờ sờ trước mắt, giờ đây linh thú tự tay mình nuôi lớn lại quên mất mình, chẳng lẽ nàng không đau lòng, không lo lắng sao?

"Lo lắng cũng vô ích thôi." Tống Cửu Ca hiền lành nhún vai, "Nếu nó thực sự không nhớ nổi chuyện trước kia, ta có đi tìm Lâm Nguyệt Nhi cũng chẳng đòi lại được."

"Cũng đúng."

Dù là Lâm Nguyệt Nhi hay bất kỳ ai khác, một khi có được Mặc Giao thì đều không dễ dàng gì mà giao ra.

Tống Cửu Ca liếc nhìn hắn một cái: "Tu vi của ngươi khôi phục được một chút rồi?"

Ứng Tiêu kiêu ngạo ngẩng đầu: "Luyện Cốt hậu kỳ rồi."

"Khá lắm." Chuyện cần nói đến đây cũng hòm hòm, Tống Cửu Ca không muốn lãng phí thời gian, liền cáo từ tại đó.

Đến đỉnh Kình Thương, Tống Cửu Ca không tìm thấy Lỗ trưởng lão, nghe nói ông đã sang đỉnh Lộc Môn. Thế là nàng lại quay đầu sang đỉnh Lộc Môn, thì được biết Lỗ trưởng lão đang họp.

"Vậy bao giờ mới họp xong?"

Đệ t.ử phụ trách bưng trà rót nước xòe tay: "Đệ không biết, hình như là đang thảo luận về chuyện của Ngự Thú Tông, đệ chỉ nghe loáng thoáng được vài câu thôi, cụ thể thì không rõ."

Ngự Thú Tông?

Tống Cửu Ca ngẫm nghĩ một chút, chẳng lẽ định đoạn tuyệt quan hệ với Ngự Thú Tông sao? Chắc là không đâu, hôm nọ Khê trưởng lão chẳng phải đã đưa Tưởng Hạo đến xin lỗi rồi sao, Hoa chưởng môn cũng hớt hải chạy đến Triều Thiên Tông, chắc chắn là muốn tìm cách giải quyết êm đẹp mọi chuyện.

Thôi bỏ đi, để mai lại tới tìm Lỗ trưởng lão vậy.

Tống Cửu Ca vừa xoay người thì bị Giang Triều Sinh gọi lại.

"Tống sư muội, đợi đã."

"Giang sư huynh?" Tống Cửu Ca thấy huynh ấy vừa bước ra từ trong phòng, không nhịn được nhướng mày: "Huynh cũng đang họp ở trong đó à?"

Giang Triều Sinh không phủ nhận cũng chẳng thừa nhận: "Sư tôn truyền ta qua hỏi chút chuyện."

"Ồ."

"Có muốn tới võ trường giao thủ vài chiêu không?" Giang Triều Sinh chủ động một cách lạ lùng: "Mấy tháng nữa là tới kỳ đại tỷ võ rồi, ta muốn xem thử Tinh Thần Kiếm Quyết của muội luyện tới đâu rồi."

"Được thôi, vậy làm phiền sư huynh chỉ điểm cho muội."

Hai người cùng nhau đi tới võ trường, tìm một khoảng trống rồi bày ra tư thế. Sau chuyến đi Tiên Linh bí cảnh, số lượng đệ t.ử giảm đi không ít, võ trường từng đông nghịt người nay đã trở nên thoáng đãng hơn nhiều. Thấy hai người sắp tỷ thí, không ít người dừng lại vây quanh xem náo nhiệt.

"Các ngươi nói xem Giang sư huynh và Tống sư tỷ ai lợi hại hơn?"

"Ngươi hỏi thừa vậy, đương nhiên là Giang sư huynh rồi. Huynh ấy là Kim Đan trung kỳ, còn Tống sư tỷ mới Trúc Cơ sơ kỳ thôi."

"Nhưng Giang sư huynh là do Tống sư tỷ cứu ra mà..."

"Đó là vì Tống sư tỷ có Thiên Ma Tru Tiên Kiếm, chuyện đó sao đ.á.n.h đồng được?"

"Đúng thế, giờ Tống sư tỷ không còn Thiên Ma Tru Tiên Kiếm nữa, chắc chắn không phải đối thủ của Giang sư huynh."

...

Tống Cửu Ca cầm Ly Hỏa Kiếm trong tay, nghe không sót một chữ nào những lời bàn tán của đám đông. Thực ra trong lòng nàng cũng chẳng có chút tự tin nào, nên mới quyết định so chiêu với Giang Triều Sinh một phen.

"Tống sư muội, cẩn thận nhé."

Giang Triều Sinh không dùng Ngọc Cốt Phiến hay Toái Linh Chùy, chỉ cầm một thanh trường kiếm bình thường. Mũi kiếm khẽ rung, tạo ra chín đóa kiếm hoa. Điều này khiến không ít đệ t.ử đứng xem phải kinh hô thành tiếng. Giang Triều Sinh không phải là kiếm tu, nhưng lại có thể dễ dàng múa ra chín đóa kiếm hoa, ngay cả nhiều kiếm tu chính hiệu cũng không làm được đến mức này.

Nếu là Tống Cửu Ca của trước kia, đối mặt với đòn tấn công như vậy chắc chắn sẽ hoảng loạn. Nhưng sau khi trải qua sự tôi luyện của đại hội tông môn và Tiên Linh bí cảnh, nàng đã trưởng thành hơn rất nhiều, không còn là "con gà mờ" cứ hễ đ.á.n.h nhau là tim đập chân run nữa.

Tống Cửu Ca không né không tránh, nâng kiếm nghênh đón. Tinh Thần Kiếm Quyết được nàng luyện tới mức cực kỳ thuần thục, từng chiêu từng thức vận dụng vô cùng thỏa đáng. Thân kiếm phản chiếu ánh sáng, thoạt nhìn như muôn vàn vì sao lấp lánh trên bầu trời, còn nàng chính là vị tiên t.ử đang nắm giữ những vì sao ấy.

Cảnh tượng này rơi vào mắt mọi người mang theo nhiều tầng ý nghĩa khác nhau. Có người kinh ngạc, có người ngưỡng mộ, lại có người cảm thấy nhạt nhẽo vô vị, chẳng rõ là cảm giác gì.

Lâm Kiều cảm khái: "Không ngờ Ngụy linh căn cũng có thể luyện tới mức độ này."

Lúc này, mọi người mới chợt nhớ ra, Tống Cửu Ca từng là một Ngụy linh căn bị người người chê bai, vậy mà chỉ trong vài tháng ngắn ngủi, nàng đã trở thành sự tồn tại khiến họ phải ngước nhìn.

"Nhưng nàng ta là Ngụy linh căn thì định sẵn là không đi xa được." Tăng Di Nhiên không chịu thừa nhận mình đang ghen tị: "Ta chưa từng nghe nói Ngụy linh căn nào có thể trở thành tu sĩ Kim Đan cả."

Lời này không sai, căn cốt của một người quyết định độ cao của việc tu luyện. Những người có linh căn tạp nham thì trần nhà (giới hạn) thường rất thấp. Nghĩ vậy, cảm xúc đang dâng trào trong lòng mọi người lại bình lặng đi ít nhiều.

Giờ lợi hại thì đã sao, cả đời này cũng chỉ bị kẹt ở Trúc Cơ mà thôi.

Giang Triều Sinh vốn có ý định chỉ bảo nên chỉ dùng năm phần công lực, nhưng càng đ.á.n.h về sau, huynh ấy buộc phải dùng thêm ba phần nữa mới có thể miễn cưỡng chống đỡ được đòn tấn công của Tống Cửu Ca. Huynh ấy phát hiện sự tiến bộ của Tống Cửu Ca lớn đến mức đáng kinh ngạc. Hai người họ chênh lệch nhau tới mấy đại cảnh giới, vậy mà nàng có thể ép huynh ấy phải dùng tới tám phần công lực. Nếu Tống Cửu Ca cùng cảnh giới với huynh ấy, chẳng phải sẽ đè huynh ấy xuống đất mà ma sát hay sao?

Đồng thời, Giang Triều Sinh cũng cảm thấy tiếc nuối cho nàng. Nếu Tống Cửu Ca không phải là Ngụy linh căn thì tốt biết mấy, nàng có thể đi xa hơn, cao hơn nữa. Sự thất thần của Giang Triều Sinh bị Tống Cửu Ca phát hiện, nàng nắm lấy cơ hội hất bay thanh trường kiếm của huynh ấy.

Mọi người: !!!∑(゚Д゚ノ)ノ

Không thể nào, sao Tống Cửu Ca lại thắng được chứ?

"Sư huynh, đ.á.n.h với muội mà huynh còn dám phân tâm à." Tống Cửu Ca có chút không hài lòng, "Huynh coi thường muội đến vậy sao?"

Giang Triều Sinh nhặt kiếm lên, thành khẩn xin lỗi: "Là ta không đúng."

Tống Cửu Ca không truy cứu thêm: "Lần sau không được như vậy nữa đâu đấy."

"Tinh Thần Kiếm Quyết của muội luyện rất tốt." Giang Triều Sinh thu kiếm lại, "Là người luyện tốt nhất trong số những người ta từng thấy."

Cái đuôi nhỏ của Tống Cửu Ca vểnh tít lên trời, nhưng miệng vẫn khiêm tốn: "Thường thôi, thường thôi mà."

Nàng lôi ra một đóa Tiểu Hồng Hoa: "Đa tạ sư huynh đã chỉ bảo, đây là tạ lễ."

Lâm Kiều trợn tròn mắt, nhỏ giọng nói: "Hả? Tống Cửu Ca tặng hoa cho Giang sư huynh? Chuyện... chuyện này sao mà được, Giang sư huynh chắc chắn sẽ không nhận đâu!"

Tăng Di Nhiên gật đầu lia lịa: "Giang sư huynh mới không thèm nhận bông hoa rách của nàng ta!"

Nhưng Giang Triều Sinh lại thản nhiên nhận lấy: "Muội qua đây, ta nói cho muội nghe có vài chiêu sử dụng như thế nào thì sẽ tốt hơn."

"Dạ dạ, được ạ." Tống Cửu Ca đi được hai bước, khóe mắt phát hiện mọi người đều mang bộ dạng kinh ngạc tột độ, cằm sắp rơi xuống đất luôn rồi. Ồ, hình như đây là lần đầu tiên nàng tặng hoa cho Giang Triều Sinh giữa bàn dân thiên hạ. Có lẽ bọn họ nhất thời khó lòng chấp nhận được một Giang Triều Sinh vốn lạnh lùng như băng, không màng tình người lại có lúc dễ nói chuyện như vậy?

Lâm Kiều dụi dụi mắt: "Ta không nhìn lầm chứ, Giang sư huynh nhận thật kìa?"

"Giang sư huynh..." Tăng Di Nhiên muốn nói gì đó, lại hằn học c.ắ.n răng, "Họ là sư huynh muội ruột thịt, nhận một bông hoa chẳng phải rất bình thường sao. Nếu ta mà được Giang sư huynh chỉ bảo, ta có thể tặng huynh ấy tạ lễ tốt hơn nhiều!"

"Ờ, cũng đúng."

"Nhưng mà, Bạch Sương Sương có nhịn được không?" Chẳng biết là ai lầm bầm, "Nếu để Bạch Sương Sương biết được, Tống Cửu Ca chắc chắn sẽ gặp không ít rắc rối."

"Không đâu, hai hôm trước Tống Cửu Ca vừa tát Bạch Sương Sương xong mà có thấy chuyện gì đâu."

"Vậy nên... trời của Triều Thiên Tông, thực sự sắp đổi thay rồi?"

Lời này không ai đáp lại, có lẽ bọn họ vẫn chưa thể chấp nhận được việc kẻ từng là nỗi sỉ nhục của đệ t.ử nội môn bỗng chốc đổi đời, giẫm lên đầu mọi người mà làm xằng làm bậy.