Ban đầu, số người đến luyện tập trận pháp có khoảng hơn ba trăm người, nhưng càng luyện về sau, cuối cùng chỉ còn lại hơn ba mươi người trụ lại được.
Lỗ trưởng lão vung tay một cái, lệnh cho hơn ba mươi người còn lại này xuống núi.
"Thực chiến mới là cách kiểm tra duy nhất. Gần đây ma tộc hoành hành hung ác, có mấy tên ma tu đang bắt giữ trẻ nhỏ ở trấn Trường Lạc để luyện công, các ngươi xuống núi tiêu diệt chúng, coi như là để luyện tay nghề luôn."
Các đệ t.ử lĩnh mệnh, lũ lượt triệu hồi phi hành khí, nhắm hướng trấn Trường Lạc mà bay đi.
"Tống sư muội." Giang Triều Sinh áp sát lại gần Tống Cửu Ca, "Đây là lần đầu muội xuống núi làm nhiệm vụ, vạn sự hãy cẩn thận một chút, đừng có rời đội, có chuyện gì cứ việc tìm ta."
Tống Cửu Ca gật đầu: "Đa tạ sư huynh."
Trấn Trường Lạc cách Triều Thiên Tông hàng nghìn dặm, phải bay hơn nửa ngày mới tới nơi. Trấn Trường Lạc tuy mang danh là trấn, nhưng dân cư đông đúc, vật sản trù phú, thường xuyên có các đoàn thương buôn qua lại, vốn là một đại trấn vô cùng phồn hoa.
Thế nhưng khi nhóm người Tống Cửu Ca đến nơi, trên đường trấn Trường Lạc người đi thưa thớt, cửa nhà đóng c.h.ặ.t, khắp nơi bao trùm một bầu không khí xám xịt, đầy t.ử khí.
"Tiên nhân, tiên nhân ơi!" Một lão già gầy gò khô héo đang tựa lưng vào chân tường gọi với theo bọn họ.
Giang Triều Sinh bước tới, đỡ lấy bàn tay đang vươn ra của lão: "Lão nhân gia, chúng con không phải tiên nhân, chúng con là đệ t.ử của Triều Thiên Tông và Ngự Thú Tông."
"Tiên nhân, cứu chúng tôi với!" Lão già gầy gò vẫn cố chấp dùng danh xưng tiên nhân, "Mấy tên ma đầu đó, chúng... chúng... khụ khụ khụ!"
Do quá vội vàng nói chuyện, lão già bị sặc khí, Tống Cửu Ca sợ lão không kịp thở mà "ngỏm" mất, liền cho lão uống một viên đan d.ư.ợ.c. Linh lực dồi dào từ đan d.ư.ợ.c rót vào mang theo sức sống, cuối cùng cũng giúp lão ngừng cơn ho.
Lão già gầy gò cảm ơn Tống Cửu Ca, lúc này mới bắt đầu kể rõ sự tình.
Bảy ngày trước, không biết từ đâu xuất hiện hơn mười tên ma tu, bắt đi rất nhiều trẻ nhỏ. Người trong trấn cũng đã bỏ ra một số tiền lớn mời các đạo sĩ trừ ma, nhưng không ngoại lệ, tất cả đều thất bại. Bọn ma tu ngày càng lấn tới, không chỉ bắt trẻ nhỏ mà thanh niên cũng bị bắt sạch. Một đại trấn vốn dĩ tấp nập người qua lại, chỉ trong vài ngày chỉ còn lại toàn người già.
"Con trai, con dâu, cháu trai, cháu gái lão đều bị bắt đi cả rồi." Lão già gầy gò lệ nhòa khóe mắt, "Cũng chẳng biết giờ này còn sống hay đã c.h.ế.t, các vị tiên nhân, nhất định phải cứu chúng tôi với."
"Lão yên tâm, chúng con tới đây lần này chính là để giải quyết lũ ma tu đó." Giọng nói hơi chút lãnh đạm của Giang Triều Sinh lại mang đến một cảm giác tin tưởng mạnh mẽ, khiến người ta không tự chủ được mà tin vào lời hắn.
Lão già gầy gò liên tục gật đầu, đem toàn bộ thông tin mình biết kể ra hết. Bọn ma tu đã chiếm phủ đệ của viên ngoại trong trấn làm căn cứ, cứ bắt được người là đem về phủ hút cạn tinh khí, ngày thường chúng đi rêu rao khắp nơi, không có hành tung cố định.
Giang Triều Sinh lập tức quyết định chia quân làm hai ngả. Một đội trực tiếp tấn công vào phủ viên ngoại, đội còn lại phụ trách giải quyết những tên ma tu đang lảng vảng bên ngoài.
Mọi người không có ý kiến gì, nhanh ch.óng chia đội rồi bay về phía mục tiêu của mình. Tống Cửu Ca không đi đến phủ viên ngoại, không phải nàng không muốn đi, mà là Giang Triều Sinh không cho. Thông thường, ma tu ở trong phủ có tu vi cao hơn, chúng sẽ sai bảo những tên ma tu tu vi thấp làm việc cho mình, còn chúng chỉ việc ngồi mát ăn bát vàng.
Tống Cửu Ca cầm Ly Hỏa Kiếm đi theo sau đội ngũ, rất nhanh đã chạm trán hai tên ma tu. Vừa thấy mặt, đôi bên chẳng nói chẳng rằng mà lao vào động thủ ngay.
Nhóm Tống Cửu Ca xuống núi mục đích chính là để mài giũa trận pháp trong thực chiến, vì vậy mọi người không hấp tấp lao lên đơn độc chiến đấu, mà dựa theo trận thế thường ngày luyện tập để nghênh địch.
Nhưng lúc mới bắt đầu, mọi thứ thật sự nát bét. Thực chiến và luyện tập hoàn toàn là hai chuyện khác nhau, rất nhiều người vì muốn đ.á.n.h thêm vài chiêu mà đi sai vị trí, khiến trận pháp bị khuyết một góc. Đặc biệt là người của Ngự Thú Tông, vừa thấy ma tu tấn công tới, bọn họ theo bản năng liền lùi lại phía sau, để linh thú tiến lên.
"Lý Vi Vi, muội lùi cái gì!" Hồng Như Ngọc lớn tiếng quát tháo, "Không được lùi, nghe thấy chưa!"
Thân hình Lý Vi Vi khựng lại, gượng ép dừng bước, nhưng cũng vì né tránh không kịp mà cánh tay bị ma tu c.h.é.m trúng một đao. Hồng Như Ngọc thầm mắng một tiếng vô dụng, tùy tay kéo một người vào lấp vị trí của mình, còn nàng ta bay đến bên cạnh Lý Vi Vi để thay thế vị trí cho muội ấy.
"Ngẩn người ra đó làm gì, còn không mau phong bế huyệt đạo, bộ muốn đợi ma khí nhập thể mới chịu sao?"
Đòn tấn công của ma tu đều kèm theo ma khí, nếu không xử lý kịp thời sẽ rất phiền phức. Lý Vi Vi sực tỉnh, lập tức xử lý vết thương của mình. Hai tên ma tu kia có tu vi Kim Đan đại viên mãn, nhưng bên phía Tống Cửu Ca cậy đông người, dù trận pháp có nát nhưng vẫn thuận lợi hạ gục được chúng. Ngoại trừ Lý Vi Vi, những người khác đều không bị thương.
"Chỉ có hai tên ma tu mà đã khiến các ngươi loạn cả trận thế, Lỗ trưởng lão mà biết được chắc tức c.h.ế.t mất." Ánh mắt Hồng Như Ngọc quét qua các đệ t.ử Ngự Thú Tông, "Đặc biệt là các ngươi, ta biết các ngươi có thói quen trốn ở phía sau, nhưng bây giờ không phải là chiến đấu đơn độc, cho dù đối phương có tấn công tới thì cũng sẽ có người khác che chắn cho các ngươi."
"Nếu các ngươi không tin tưởng đồng đội, thì trận pháp này cũng đừng luyện nữa, vô ích thôi."
Vừa nãy Lý Vi Vi bị thương chính là vì muội ấy lùi lại hai bước đó, khiến trận pháp bị khiếm khuyết, không phát huy được uy lực, nếu không ma tu làm sao chạm được vào người muội ấy.
"Là lỗi của muội." Lý Vi Vi cúi đầu nhận lỗi, "Sẽ không có lần sau nữa đâu."
Hồng Như Ngọc thấy thái độ nhận lỗi của muội ấy khá tốt nên cũng không truy cứu thêm, hiện tại còn có việc quan trọng hơn cần làm.
Tống Cửu Ca vẫn luôn giữ thái độ khiêm tốn trong đội ngũ, nàng không hề phạm sai lầm nào, thỉnh thoảng còn giúp người khác điều chỉnh lại vị trí. Cơ bản thì lũ ma tu lảng vảng bên ngoài chỉ có tu vi tầm Kim Đan kỳ, đối phó không mấy khó khăn.
Giải quyết xong đám này, bọn họ lại kéo nhau về phía phủ viên ngoại.
"Ma tu trong phủ chỉ sợ đã đạt tới tu vi Nguyên Anh rồi, không biết bọn Giang sư huynh thế nào."
Còn chưa kịp bước vào phủ, Tống Cửu Ca đã nhìn thấy những tia sấm sét cực kỳ khoa trương. Trong số bọn họ, người duy nhất có thể triệu hồi ra loại lôi điện này chỉ có Thẩm Hủ - người sở hữu Thiên linh căn thuộc tính Lôi.
Ầm!
Bức tường bao quanh nổ tung, gạch đá vụn b.ắ.n tung tóe, không còn vật gì che chắn tầm nhìn nữa.
"Sao lại có thể như vậy!" Lý Vi Vi thất thần lẩm bẩm, "Chẳng phải nói mấy tên ma tu này cao nhất cũng chỉ tu vi Nguyên Anh thôi sao? Nhưng cái này rõ ràng là tu vi Hóa Thần kỳ mà."
Tống Cửu Ca nhìn về phía tên ma tu đang lơ lửng giữa không trung, với lớp trang điểm mắt khói đậm và bộ móng tay đen sì đặc trưng, mụ ta đang cười cuồng loạn đầy kiêu ngạo.
"Một lũ tiểu nhi vô tri!" "Đến hay lắm, vừa vặn để tẩm bổ cho ta!"
Tống Cửu Ca tặc lưỡi một cái, nàng đã nhận ra rồi, tên ma tu này vừa mới đột phá lên Hóa Thần, ước chừng là chuyện xảy ra ngay lúc bọn họ đang trên đường tới đây. Ba mươi người bọn họ, tu vi cao nhất cũng chỉ là Kim Đan đại viên mãn, đến một người Nguyên Anh kỳ cũng không có, trong mắt ma tu, đúng thật là những món "tẩm bổ" thượng hạng.
Dù sao thì rãnh mương ngăn cách giữa các cảnh giới không phải cứ cậy đông người là bù đắp được. Ma tu Nguyên Anh kỳ thì có lẽ bọn họ còn có sức mà đ.á.n.h một trận, nhưng ma tu Hóa Thần kỳ thì thật sự là quá sức rồi.
Tuy nhiên, họ không phải là không có cơ hội. Ma tu vừa mới thăng cấp thì cảnh giới chưa ổn định, hơn nữa lôi kiếp của ma tu hung hiểm hơn lôi kiếp của tu sĩ chính đạo gấp mười lần. Đừng nhìn tên ma tu này có vẻ bình an vô sự, thực chất hao tổn cực lớn, thực lực hiện tại mười phần chắc chỉ còn chưa tới ba.
Giang Triều Sinh nheo mắt, quát lớn một tiếng "Lên trận!", mọi người nghe tiếng lập tức hành động, ba đạo Thái Ất Lưỡng Thanh Trận ngay tức khắc được bày ra.