Không Thể Nào? Tôi Chỉ Diễn Thôi Mà Mọi Người Lại Coi Là Thật Sao!

Chương 216: Loại Tiện Nhân Tự Dâng Tận Miệng Như Ngươi, Chính Là Rác Rưởi

Vừa nghe Túng Nguyệt nói vậy, Liễu Hoài Tịch nảy sinh vài phần thương cảm kiểu "đồng bệnh tương liên", bàn tay định đẩy cô ta ra cũng buông thõng xuống.

Hắn cầm chén rượu, chậm rãi uống cạn: "Giang sư huynh một lòng hướng đạo, muội tốt nhất đừng nên có những ảo tưởng như vậy."

Hắn và Giang Triều Sinh làm sư huynh đệ bao nhiêu năm nay, dù quan hệ không mấy thân thiết nhưng cũng hiểu được đôi phần suy nghĩ của đối phương.

Túng Nguyệt gạt đi những giọt nước mắt không hề tồn tại, ngồi thẳng dậy: "Để Liễu sư huynh chê cười rồi, chúng ta đừng bàn chuyện này nữa, uống rượu thôi."

Liễu Hoài Tịch ừ một tiếng, hai chén rượu xuống bụng, đôi mày đang nhíu c.h.ặ.t của hắn giãn ra không ít, bao nhiêu chuyện phiền lòng đều bị quẳng ra sau đầu.

Túng Nguyệt nhấc bình rót rượu, vô cùng bình thản hạ t.h.u.ố.c vào trong chén. Động tác của cô ta thuần thục như công nhân trên dây chuyền sản xuất, đó là bản năng sau ngàn lần tôi luyện.

Tống Cửu Ca khinh bỉ tặc lưỡi một cái. Túng Nguyệt đúng là "sắc ma" trong số các sắc ma, tối ngày chỉ muốn ngủ với đàn ông, mà còn toàn nhắm vào đối tượng chinh phục của cô để làm tới. Nhìn khắp Cửu Châu bao nhiêu đàn ông như vậy, Túng Nguyệt cứ nhất quyết chọn trúng mấy người này, Tống Cửu Ca đều nghi ngờ không biết có phải cô ta cố ý nhắm vào mình hay không.

Túng Nguyệt một tay đặt lên n.g.ự.c Liễu Hoài Tịch, một tay bưng chén rượu ghé sát môi người đàn ông: "Sư huynh, thấy huynh mệt mỏi quá, để muội đút huynh uống nhé."

Liễu Hoài Tịch vốn không quen gần gũi với nữ nhân khác như vậy, hắn né tránh Túng Nguyệt, nhưng vì nghiện rượu nhiều ngày, cơ thể đã bị chất cồn làm tê liệt nên không thể kháng cự như ý muốn.

Túng Nguyệt tì chén rượu vào đôi môi mỏng của hắn, khẽ dỗ dành: "Liễu sư huynh, không phải huynh muốn vui vẻ sao? Uống chén rượu này đi, huynh sẽ quên hết mọi phiền não, trở thành người hạnh phúc nhất."

Giang Triều Sinh thì ngủ không được, Lãnh Dạ Minh thì làm được một nửa, Ứng Tiêu thì cứ ôm chân cô ta gặm mãi không thôi, Túng Nguyệt chưa bao giờ cảm thấy ngủ với một người đàn ông lại gian nan đến thế. Trước đây cô ta chỉ cần ngoắc ngón tay là tự khắc có đàn ông tình nguyện, dù đối phương không muốn thì cô ta cũng có thừa thủ đoạn để đạt được mục đích. Giờ đây muốn ngủ với ai đó là y như rằng có đủ loại sự cố xảy ra, mất hứng mấy lần khiến cô ta sắp mất luôn cảm giác rồi.

Nhưng hôm nay, nhất định cô ta sẽ toại nguyện. Sẽ không có ai đến làm phiền, Liễu Hoài Tịch cũng sẽ không phản kháng. Chỉ cần đút cho Liễu Hoài Tịch uống chén rượu này là có thể bắt đầu giờ vui vẻ rồi!

Nghĩ đến những cảnh tượng không thể miêu tả, Túng Nguyệt phấn khích đến đỏ cả mặt, bàn tay đang đặt trên n.g.ự.c Liễu Hoài Tịch không tự chủ được mà mò mẫm xuống phía dưới.

"Choang" một tiếng, chén rượu trong tay Túng Nguyệt đột nhiên vỡ tan, rượu đổ lênh láng lên người Liễu Hoài Tịch.

"Ai đó?" Sắc mặt Túng Nguyệt tối sầm lại, nhìn quanh quất bốn phía.

Chỉ thấy một lão già tóc trắng xóa, lưng còng lù khù bước ra từ sau một gốc cây. Túng Nguyệt nheo mắt đ.á.n.h giá lão già một lượt, tu vi đối phương hơi cao hơn cô ta một chút, dáng vẻ đi đứng run rẩy như thể một cơn gió cũng có thể thổi bay.

"Tiền bối đi lạc đường sao?" Túng Nguyệt nghĩ lão già chắc đi lầm chỗ, liền chỉ tay về hướng thành Đạp Vân: "Cổng thành ở hướng kia, mời ông đi cho."

"Vào thành thì có gì hay bằng chỗ này?" Lão già hắc hắc cười hai tiếng, điệu cười không nói hết sự bỉ ổi, "Cô bé à, cái tên say rượu này không dùng được đâu, hay là cô đi vui vẻ với lão phu đây này."

Túng Nguyệt khinh bỉ nhổ toẹt một cái: "Ở đâu ra con ch.ó già chạy đến đây sủa bậy thế không biết!"

"Mắng đi, mắng mạnh vào, lão phu ta lại thích cái loại mãnh liệt như cô đấy!" Lão già cười sằng sặc, lao tới vồ lấy Túng Nguyệt.

Túng Nguyệt thầm mắng một câu xúi quẩy, vung tay một cái, Thất Thái Bát Bảo Tán lập tức chặn đứng đòn tấn công của lão già.

Lão già cười lạnh: "Tốt nhất cô nên biết điều một chút, kẻo lão phu lỡ tay làm đau cô thì đừng trách ta không biết thương hoa tiếc ngọc."

Túng Nguyệt mượn sự che chắn của Bát Bảo Tán, từ cửa tay áo phóng ra một cây Quỷ Nhãn Độc Châm. Quỷ Nhãn Độc Châm là thứ Lãnh Dạ Minh tìm được trong Tiên Linh bí cảnh, cực kỳ âm độc, có thể ám toán người khác, bám theo như hình với bóng. Cho dù người bị tấn công có pháp bảo hộ thân thì cũng chỉ chống đỡ được tạm thời, hào quang pháp bảo vừa tắt là lập tức bị thương, sau đó kinh qua tà pháp vận hành sẽ hóa thành độc khí không hình không tiếng, hễ có sơ hở là xâm nhập vào cơ thể.

Túng Nguyệt tổng cộng chỉ có mười cây, nếu không phải lão già này ăn nói quá xấc xược thì cô ta cũng chẳng nỡ dùng. Hơn nữa cô ta cũng muốn giải quyết nhanh cái rắc rối này để còn tiếp tục cùng Liễu Hoài Tịch mây mưa.

Lão già nheo mắt, phát hiện ra động tác nhỏ của Túng Nguyệt. Tuy không biết luồng hắc quang kia là vật gì nhưng vẫn nên cẩn thận thì hơn. Lão già phất tay phải một cái, hư không rút ra một thanh trường kiếm tràn ngập sát khí. Vừa nhìn thấy thanh kiếm này, Túng Nguyệt trợn tròn mắt: "Đây chẳng phải là Thiên Ma Tru Tiên Kiếm sao?! Sao nó lại ở trong tay ông!"

Thanh kiếm này chẳng phải nói là đã dâng cho Thái thượng trưởng lão của Triều Thiên Tông rồi sao? Chẳng lẽ lão già miệng đầy lời thô thiển này chính là Thái thượng trưởng lão?

Túng Nguyệt hít một hơi lạnh, muốn thu hồi thế tấn công nhưng đã không kịp nữa. Kiếm quang lóe lên, Quỷ Nhãn Độc Châm và Thất Thái Bát Bảo Tán gãy đôi ngay tức khắc. Túng Nguyệt bị phản phệ phun ra một ngụm m.á.u, sắc mặt cực kỳ khó coi.

"Tiền bối, xin hãy nương tay!" Túng Nguyệt vội vàng quỳ xuống xin tha, "Vãn bối là đệ t.ử Ngự Thú Tông, vô ý mạo phạm tiền bối, mong tiền bối đại nhân đại lượng đừng chấp nhất."

Lão già không còn vẻ lưng còng như lúc nãy, trường kiếm chỉ thẳng vào giữa mày Túng Nguyệt: "Nhưng giờ ta đang thấy không vui, cô bảo phải làm sao đây?"

Túng Nguyệt ngước mắt lên, lau vệt m.á.u bên khóe môi, nở một nụ cười đầy vẻ mê hoặc: "Vãn bối nguyện lấy thân tạ tội, chỉ cầu tiền bối tha cho muội một mạng."

Túng Nguyệt tuy khinh thường một lão già, nhưng một vị đại năng Độ Kiếp thực lực cường đại thì cô ta hoàn toàn thấy không vấn đề gì. Tu sĩ nam song tu có tu vi càng cao thì càng có lợi cho cô ta. Nếu lão già này rút Thiên Ma Tru Tiên Kiếm ra sớm hơn, cô ta chắc chắn sẽ không nói hai lời mà nằm xuống ngay lập tức, tuyệt đối không động thủ.

Lão già cười mà không nói, mũi kiếm áp sát gò má Túng Nguyệt trượt dần xuống dưới, khẽ khều đứt dải thắt lưng của cô ta.

Túng Nguyệt ngỡ rằng đối phương đã đồng ý, liền nghiêng mình ngồi trên mặt đất, tạo ra một tư thế cực kỳ gợi cảm, hào phóng để lộ bờ vai trần thơm ngát.

"Lúc này lại không chê lão phu già nữa sao?" Lão già mang theo vẻ miệt thị từ trên cao nhìn xuống, "Lúc nãy chẳng phải còn đuổi ta đi sao?"

"Vừa rồi là vãn bối có mắt không tròng, nhìn nhầm ngọc quý thành mắt cá." Túng Nguyệt tỏ vẻ dịu dàng nhỏ nhẹ, ánh mắt đưa tình như sóng nước, "Tiền bối hay là cất kiếm đi trước đã, lát nữa va chạm trầy xước thì không đẹp đâu."

"Cô nói cũng có vài phần lý lẽ." Lão già gật đầu, quả nhiên thu kiếm lại.

Nụ cười trên mặt Túng Nguyệt càng thêm rạng rỡ, cô ta rướn người định giúp lão già cởi áo, nhưng tay còn chưa chạm tới vạt áo đối phương, lão già đột ngột biến sắc, xoay tay tát một cú trời giáng. Tốc độ nhanh đến mức Túng Nguyệt không kịp có cơ hội phản ứng.

"A——"

Túng Nguyệt ngã nhào xuống đất, gò má đau rát râm ran, cùng với cảm giác sỉ nhục mãnh liệt, biểu cảm của cô ta trở nên dữ tợn, tràn đầy sát ý ngút trời. Nhưng giây tiếp theo, cô ta quay mặt lại, sự dữ tợn và sát ý biến mất không còn tăm hơi, chỉ còn lại vẻ đầy uất ức.

"Tiền bối, ý của ngài là gì?"

Lão già thong thả dùng vạt áo lau bàn tay vừa tát Túng Nguyệt, cười nhạo nói: "Ta đã nói rồi, ta thích loại mãnh liệt, còn loại tiện nhân tự dâng tận miệng như ngươi, chính là rác rưởi."

"Ông!"

Túng Nguyệt chưa bao giờ bị người khác sỉ nhục trêu cợt đến mức này, nếu không phải biết mình đ.á.n.h không lại lão già, cô ta nhất định đã xông lên đá cho lão mấy phát rồi.

"Cút." Ánh mắt lão già đầy vẻ chán ghét, "Nhân lúc hôm nay tâm trạng ta còn tốt, bằng lòng để lại cho ngươi một cái mạng ch.ó."

Chương 216: Loại Tiện Nhân Tự Dâng Tận Miệng Như Ngươi, Chính Là Rác Rưởi - Không Thể Nào? Tôi Chỉ Diễn Thôi Mà Mọi Người Lại Coi Là Thật Sao! - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia