Mặc dù tự trấn an bản thân rằng người khác sẽ không quá quan tâm đến sự thay đổi dung mạo của mình, nhưng trước khi ra khỏi cửa vào ngày hôm sau, Tống Cửu Ca vẫn đeo lên một chiếc khăn che mặt. Nàng tự nhủ nếu ai có hỏi, cứ bảo là do tu luyện gặp chút trục trặc, không tiện để lộ mặt.
Với tâm lý muốn trốn tránh, nàng không đến Tiêu Dao điện mà chọn đi xuống núi.
Chỉ còn ba ngày nữa là phải xuất phát, Tống Cửu Ca muốn báo trước với Ngụy Tiểu Hổ một tiếng. Dù sao chuyến này đi ít nhất cũng mất một tháng, nếu có chuyện gì xảy ra thì e là còn lâu hơn.
Tống Cửu Ca còn chưa đến rừng trúc đã thấy Ngụy Tiểu Hổ mặt đầy nước mắt, đang lảo đảo chạy ra.
"Tiểu Hổ? Có chuyện gì vậy?"
Tống Cửu Ca đáp xuống đất, kịp thời đỡ lấy cậu bé suýt nữa ngã nhào: "Đừng khóc, có chuyện gì thì nói rõ ra xem nào."
"Cậu... cậu ấy đi rồi!" Ngụy Tiểu Hổ nấc lên một tiếng thật lớn, "Cậu ấy bỏ đi rồi!"
"Tô Lâm An đi rồi sao?" Tống Cửu Ca kinh ngạc, "Hắn không thèm chào ngươi một tiếng mà đã đi rồi?"
Cái loại cậu gì thế này? Không lẽ định phủi tay không chịu trách nhiệm đấy chứ?
"Oa oa..." Ngụy Tiểu Hổ ôm c.h.ặ.t lấy đùi Tống Cửu Ca mà khóc như mưa, "Sáng ra con định mang nước vào cho cậu thì thấy phòng trống không, trên bàn chỉ để lại một phong thư."
"Thư đâu? Đưa ta xem."
Ngụy Tiểu Hổ từ trong n.g.ự.c áo lôi ra một tờ thư nhăn nhúm. Tống Cửu Ca mở ra xem:
Tiểu Hổ, hãy tha thứ cho cậu vì sự ra đi không lời từ biệt này. Cậu đi lo chút việc, nếu may mắn chúng ta sẽ còn gặp lại, nếu không may... con hãy đi theo Tống Cửu Ca, ngàn vạn lần bảo trọng.
Tống Cửu Ca: "???"
Chỉ thế thôi? Có thế thôi à?
Việc gì mà không thể mang theo Ngụy Tiểu Hổ? Tô Lâm An, ngươi đúng là một gã tồi, đứa nhỏ nói bỏ là bỏ, không có chút trách nhiệm nào hết!
Ngụy Tiểu Hổ sụt sùi: "Con... con biết cậu định đi làm gì."
"Ngươi biết?"
"Cậu... chắc chắn cậu đi báo thù rồi." Ngụy Tiểu Hổ lấy tay lau bừa nước mắt, "Năm đó khi cậu đến đón con, cậu đã huyết tẩy toàn bộ Ngụy gia, còn cả tên đạo sĩ thối tha kia nữa. Cậu sẽ không bao giờ tha cho những kẻ đã hại mình."
Tống Cửu Ca vỗ trán: "Người ta nói hồ ly thông minh lắm mà, sao ta chẳng thấy chút thông minh nào ở hai cậu cháu nhà ngươi vậy?"
Báo thù thì cũng được thôi, nhưng phải nhìn vào tình hình thực tế chứ?
Tô Lâm An uống Bích Ngọc Hồi Xuân Đan chưa đầy một tháng, t.ử phủ mới vừa khôi phục, kim đan còn chưa mọc lại mà đã đòi đi báo thù.
Lại còn nữa, trước đó thì không yên tâm về nàng, giờ lại vứt thẳng Ngụy Tiểu Hổ cho nàng, không sợ nàng làm hại đứa nhỏ sao?
Biết sớm là bị "gửi trẻ" thế này, lúc đó nàng nên c.h.ặ.t viên Bích Ngọc Hồi Xuân Đan ra làm đôi, chỉ cho hắn uống một nửa để giữ hơi tàn thôi, khỏi cho hắn có sức mà bày đặt "trò mèo".
"Oa oa, thần tiên tỷ tỷ, giờ phải làm sao đây? Sao cậu lại bỏ con chạy mất, rõ ràng đã hứa sẽ ở bên con cả đời mà."
Ngụy Tiểu Hổ lại bắt đầu khóc rống lên. Sự rời đi của Tô Lâm An khiến cậu bé như mất đi chỗ dựa duy nhất, trong lòng tràn ngập sợ hãi và bất an.
Tống Cửu Ca ôm lấy cậu bé dỗ dành: "Ngoan, đừng khóc nữa. Cậu của ngươi biết chuyến này nguy hiểm nên mới không mang ngươi theo thôi."
"Nhưng Tiểu Hổ không sợ, Tiểu Hổ chỉ sợ nếu cậu c.h.ế.t rồi, đến cả người nhặt xác cho cậu cũng không có."
Tống Cửu Ca: "..." Ngươi đúng là một đứa cháu hiếu thảo.
"Hãy nỗ lực trở nên mạnh mẽ đi. Khi ngươi đủ mạnh, không chỉ có thể đi tìm cậu, mà còn có thể giúp đỡ hắn nữa."
Ngụy Tiểu Hổ mếu máo gật đầu, cậu nhất định phải nhanh ch.óng mạnh lên. Nhưng còn căn cốt đã bị hủy hoại thì phải làm sao? Đây chính là vấn đề đau đầu nhất của cả Tống Cửu Ca và Ngụy Tiểu Hổ lúc này.
Bất chợt, Tống Cửu Ca nhớ ra một chuyện.
Trong nguyên tác, ở Tiên Linh bí cảnh có một bộ hài cốt của tiên nhân tọa hóa. Sau này bị Bạch Sương Sương vô tình có được, ả đã cầu xin Giang Triều Sinh giúp ả thay xương, nhờ đó mà thuận lợi kết đan thăng cấp ngay trong bí cảnh.
Tống Cửu Ca nheo mắt. Trên người Lâm Nguyệt Nhi có lẽ có hào quang nữ chính hay khí vận chi t.ử che chở nên nàng không dám manh động, nhưng cơ duyên của loại "nữ phụ độc ác" như Bạch Sương Sương thì cướp được là phải cướp thôi.
Tống Cửu Ca xoa đầu Ngụy Tiểu Hổ: "Nếu cậu ngươi đã đi rồi, chắc chắn một sớm một chiều sẽ không quay lại. Ngươi có muốn đi cùng ta không?"
Ngụy Tiểu Hổ ngước đôi mắt đẫm lệ: "Con... con có thể sao?"
Cậu yếu ớt như vậy, liệu có gây nhiều phiền phức cho thần tiên tỷ tỷ không?
"Dĩ nhiên là được, chỉ cần ngươi muốn." Tống Cửu Ca lau đi những giọt nước mắt mới trào ra, "Để ngươi lại đây một mình ta cũng không yên tâm."
Dù Ngụy Tiểu Hổ căn cốt đã hỏng, hằng ngày lại bôi nước t.h.u.ố.c che giấu dung mạo, nhưng ai đảm bảo sẽ không bị mấy tên biến thái tu vi cao nhìn thấu chứ?
Một khi đã vào Tiên Linh bí cảnh, ngọc giản truyền tin sẽ không liên lạc được với bên ngoài. Lúc đó nếu Ngụy Tiểu Hổ có chuyện gì, nàng cũng chẳng thể biết, chứ đừng nói đến chuyện tới cứu.
Ngụy Tiểu Hổ lưu luyến nhìn về phía căn nhà trúc, rồi chậm rãi gật đầu: "Thần tiên tỷ tỷ, con nguyện ý đi cùng người."
"Vậy ngươi vào thu dọn đồ đạc đi, ta đưa ngươi về Triều Thiên Tông."
"Vâng."
Hai người trở lại nhà trúc. Ngụy Tiểu Hổ chạy vào phòng mình loay hoay một hồi, rồi lại chạy sang phòng Tô Lâm An lục lọi một chút. Lúc trở ra, cậu bé đeo trên lưng một cái bọc to hơn cả người mình.
Tống Cửu Ca toát mồ hôi hột.
"Tiểu Hổ, nồi niêu xoong chảo thì không cần mang đâu, chỗ ta có rồi."
Tống Cửu Ca tiến tới, tháo chiếc nồi sắt lớn treo lủng lẳng bên ngoài túi đồ, cùng một số dụng cụ nấu ăn và tạp vật không cần thiết. Cái bọc ngay lập tức nhỏ lại một nửa.
"Chỉ mang theo những thứ cần thiết thôi, thiếu gì ta sẽ mua cho ngươi."
Ngụy Tiểu Hổ lo lắng: "Thần tiên tỷ tỷ, nước t.h.u.ố.c bôi mặt chỉ còn đủ dùng một tháng nữa thôi. Đến lúc đó... phải làm sao đây?"
Nước t.h.u.ố.c là do Tô Lâm An pha chế, không biết là vô tình hay cố ý mà trước khi đi hắn không để lại công thức.
"Đừng lo, người sống chẳng lẽ lại để nước tiểu làm nghẹt c.h.ế.t sao?" Tống Cửu Ca nhún vai, "Cùng lắm thì ta mua cho ngươi một chiếc mặt nạ."
Nhắc đến đây, Ngụy Tiểu Hổ rụt rè liếc nhìn nàng một cái.
"Thần tiên tỷ tỷ, mặt của người bị làm sao vậy?"
Lúc nãy cậu mải khóc lóc t.h.ả.m thiết nên không chú ý Tống Cửu Ca đang đeo mạng che mặt, giờ cảm xúc đã bình ổn lại mới nhận ra.
"Không có gì, tu luyện gặp chút rắc rối nhỏ thôi, vài ngày nữa là khỏi." Tống Cửu Ca đem đồ đạc của Ngụy Tiểu Hổ cất vào không gian, nắm tay cậu bé dắt lên phi kiếm, "Đừng sợ, ta sẽ bảo vệ ngươi."
"Con không sợ." Ngụy Tiểu Hổ không phải lần đầu ngồi phi kiếm của Tống Cửu Ca, "Không biết đến bao giờ con mới có thể ngự kiếm phi hành được như tỷ tỷ."
"Sẽ sớm thôi."
Đợi đến khi thay cho ngươi bộ tiên cốt, ngự kiếm phi hành chẳng phải chuyện nhỏ sao?
Ngụy Tiểu Hổ lòng đầy thấp thỏm. Rừng trúc ngày càng xa dần, cậu bé không kìm được mà ngoái đầu nhìn lại nơi mình đã sinh sống mấy năm qua.
Cứ ngỡ cậu và cậu sẽ sống trong gian nhà nhỏ đó cho đến lúc nhắm mắt xuôi tay, không ngờ chỉ trong thời gian ngắn ngủi, vết thương của cậu đã lành, cậu lại ra đi không lời từ biệt để tìm kẻ thù báo hận.
Còn cậu, cậu chọn đi theo bên cạnh thần tiên tỷ tỷ.
Ngụy Tiểu Hổ vô thức nắm c.h.ặ.t lấy ngón tay Tống Cửu Ca. Cảm nhận được lực đạo nhỏ bé trên tay mình, Tống Cửu Ca cúi đầu nhìn Ngụy Tiểu Hổ một cái đầy an ủi.
Bắt đầu một cuộc sống hoàn toàn mới, lo âu là chuyện bình thường. Dù sao Ngụy Tiểu Hổ cũng chỉ mới mười tuổi, vẫn còn là một đứa trẻ, lại vừa bị người thân thiết nhất bỏ lại, trong lòng chắc chắn rất hoảng sợ.
Suốt dọc đường, Ngụy Tiểu Hổ đều rất ngoan ngoãn và im lặng, chỉ khi đi qua trận pháp dịch chuyển, vì sợ hãi nên cậu mới nép sát vào người Tống Cửu Ca.
Những đệ t.ử cùng sử dụng trận pháp dịch chuyển đều ném tới những ánh nhìn tò mò, suy đoán về thân phận của Ngụy Tiểu Hổ.
Đến cổng sơn môn, Tống Cửu Ca và Ngụy Tiểu Hổ bị chặn lại.