Năm thứ hai sau khi tiếp quản studio từ tay tôi, Nhạc Hồng (công ty của nhà Từ Ái Nhạc) xảy ra chuyện lớn.
Từ Ái Nhạc tức điên người lao đến tìm tôi, chất vấn tại sao tôi lại nhẫn tâm giăng ra một cái bẫy lớn như vậy để hại cô ta.
“Tất cả những dự án thành công trước đó đều là do anh cố tình phô diễn cho tôi thấy. Anh thừa biết tôi sẽ ham hố mà nhảy vào tiếp quản cái studio đó, ngay từ đầu anh đã lên kế hoạch trả thù tôi rồi đúng không?”
Cô ta trừng cặp mắt đỏ ngầu nhìn tôi, quát lên: “Anh muốn thay Ôn Du trả thù tôi!”
Tôi thừa hiểu, hẳn là cô ta đã cùng đường, dùng đủ mọi cách mà không giải quyết được khủng hoảng nên mới phải tìm đến tôi. Nhà họ Từ đâu phải chỉ có mình cô ta là con, cô ta còn một người chị gái nữa. Một khi cô ta phạm sai lầm chí mạng, chị gái cô ta sẽ đương nhiên tiếp quản tất cả mọi thứ thuộc về cô ta.
“Anh nghĩ anh làm như vậy thì Ôn Du sẽ biết ơn anh, sẽ thấy hả dạ sao? Người cô ta hận nhất chính là anh đấy! Nếu anh thực sự muốn làm cô ta nguôi giận, anh nên c.h.ế.t quách trước mặt cô ta mới phải!”
Gương mặt tôi không chút cảm xúc, lạnh nhạt đáp: “Cô ấy sẽ không biết ơn tôi, cũng chẳng thèm hận tôi, bởi vì cô ấy vốn dĩ đã chẳng còn bận tâm nữa rồi.”
Ôn Du chính là kiểu người như vậy.
Khi còn yêu tôi, cô ấy yêu một cách nhiệt thành và không giữ lại cho mình bất cứ đường lui nào. Từ năm mười bốn tuổi, cô ấy đã chẳng quản ngại phiền hà mà chạy theo sau lưng tôi. Cho dù tôi có lạnh lùng, xa cách, thậm chí thờ ơ nhìn cô ấy chật vật, cô ấy vẫn kiên trì không bỏ cuộc.
Để rồi cuối cùng, tôi cũng phải rung động.
Bởi tôi biết, trên thế giới này sẽ chẳng còn người con gái thứ hai nào yêu tôi sâu đậm như cô ấy.
Yêu Ôn Du cũng là việc nhẹ nhàng và thoải mái nhất trần đời. Cô ấy không đòi hỏi quà cáp, không cần những lời hứa hẹn hẹn thề, cũng chẳng cần tôi phải tốn công ở bên chăm sóc, vỗ về. Thậm chí ngay cả ngày sinh nhật của cô ấy mà tôi bận việc không về được, cô ấy cũng sẽ tâm lý mà tự tìm lý do hộ tôi: “Em biết studio của anh mới khởi nghiệp nên bận rộn mà, sinh nhật thôi mà, thực ra cũng không quan trọng đến thế đâu anh.”
Chính sự nuông chiều đó khiến tôi đinh ninh rằng, cô ấy sẽ chẳng bao giờ nỡ rời xa tôi.
Suốt ba năm đại học, tôi chỉ yêu một mình cô ấy. Trong khoảng thời gian đó, không thiếu những cô gái khác chủ động gửi thư tình cho tôi, nhưng nhìn họ đỏ mặt thẹn thùng đứng trước mặt bày tỏ tình cảm, lòng tôi chẳng mảy may gợn sóng. Tôi chỉ nghĩ duy nhất một điều: Liệu họ có thể yêu mình nhiều như Ôn Du không? Chắc chắn là không.
Thế giới của cô ấy dường như chỉ xoay quanh một mình tôi.
Việc quen biết Từ Ái Nhạc đối với Ôn Du là một sự tình cờ, nhưng với tôi thì không. Làm việc cùng một tòa nhà, cô ta đã sớm bày tỏ sự hứng thú với tôi, và tôi cũng chẳng lạ gì việc chứng kiến đủ kiểu đàn ông đến đưa đón cô ta. Đối với loại phụ nữ như Từ Ái Nhạc, tôi và những người đàn ông kia có lẽ cũng chẳng có gì khác biệt.
Ôn Du ngây thơ chẳng nhìn ra được điều gì. Cô ấy dùng sự đơn thuần của mình để cố thủ thế giới nhỏ bé của hai đứa, thậm chí còn sốt sắng, vụng về khuyên tôi đừng nên có thành kiến với Từ Ái Nhạc. Tôi không nói gì, chỉ lặng lặng nhìn sâu vào mắt cô ấy. Trong ánh mắt ấy chứa đựng một tình yêu dịu dàng, âm ỉ và miên viễn, tưởng chừng như sẽ chẳng bao giờ cạn kiệt.
Chính điều đó lại khiến tôi bỗng cảm thấy có chút nhàm chán.
Cô ấy chẳng bao giờ biết nổi giận với tôi. Ngay cả khi rất muốn có một bó hoa, cô ấy cũng chỉ nói qua một lần rồi thôi, thậm chí sau đó còn chủ động mua hoa đến tặng tôi.
Hôm ở quầy chuyên doanh trong trung tâm thương mại, cô ấy đã vắt óc tìm những lý do hết sức vụng về để chê bai chiếc vòng cổ kia. Thực ra ai nhìn vào cũng biết cô ấy thích nó đến nhường nào, cô ấy nói vậy chẳng qua là sợ tôi phải tốn tiền mà thôi.
Nhưng thực ra lúc đó tôi đã không còn thiếu tiền nữa. Sau khi studio nhận được vài dự án lớn, tôi đã giàu có hơn nhiều so với những gì cô ấy tưởng tượng. Vậy mà không hiểu sao, dù tôi có đi đến bước đường nào, trong mắt cô ấy, tôi vẫn mãi là cậu thiếu niên sa sút, t.h.ả.m hại của năm mười bốn tuổi, vẫn cần cô ấy phải cẩn trọng giữ gìn lòng tự trọng.
Vì thế, tôi đã chấp nhận sự mập mờ với Từ Ái Nhạc.
Và tôi cũng phải cảm ơn cô ta, nhờ có sự hứng thú của cô ta dành cho tôi mà studio mới có cơ hội hợp tác với Nhạc Hồng. Khi tôi hỏi cô ta muốn tạ lễ cái gì, cô ta liền híp mắt cười đầy ẩn ý: “Một bó hồng trắng và một chiếc vòng cổ đi.”
Có vẻ như việc giành được những thứ mà Ôn Du mỏi mòn không có được, đối với cô ta, chính là một loại chiến thắng đầy thỏa mãn.
Sau khi dự án hợp tác bắt đầu, tôi hiển nhiên có nhiều cơ hội tiếp xúc với Từ Ái Nhạc hơn. Cô ta và Ôn Du hoàn toàn là hai thái cực trái ngược. Sự khiêu khích nửa gần nửa xa, những lời mời gọi đẩy đưa, tất cả những chiêu trò thao túng tâm lý đàn ông đều được cô ta vận dụng một cách thuần thục.
Buổi chiều hôm đó, cô ta cố tình tặng Ôn Du một bó hoa hồng, rồi qua vài câu chuyện phiếm liền nắm được giờ tan làm của Ôn Du. Kết thúc cuộc trò chuyện, cô ta quay đầu lại, nhếch môi cười đầy thách thức với tôi: “Cô ta còn một tiếng nữa mới về đến nhà, anh muốn làm gì tôi thì vẫn còn kịp chán đấy.”
Cảnh tượng mang tính vụng trộm mà cô ta miêu tả quả thực kích thích phần con trong tôi. Tôi túm lấy cổ tay cô ta, ấn mạnh người xuống chiếc sofa phòng khách.
Những việc điên rồ như vậy, tôi sẽ không bao giờ làm với Ôn Du.
Chẳng rõ vì sao, dù Ôn Du luôn chung thủy đi sau lưng tôi, nhưng đôi khi tôi lại thấy cô ấy xa vời vợi. Tôi không biết cô ấy thực sự đang nghĩ gì, cũng chẳng rõ cảm xúc thật của cô ấy ra sao, bởi trước mặt tôi, cô ấy lúc nào cũng trưng ra bộ dạng vui vẻ, hạnh phúc.
Từ Ái Nhạc ngửa đầu cười cợt: “Nhà anh có lắp camera không đấy? Liệu Ôn Du có đang xem trực tiếp chúng ta qua điện thoại không nhỉ?”
“Câm miệng.”
“Ngủ cũng ngủ rồi, làm gì mà hung dữ thế.” Cô ta vừa chỉnh lại quần áo xộc xệch vừa lắc đầu, “Đàn ông các anh đúng là bạc tình.”
Ôn Du chính là trở về vào ngay lúc ấy. Cô ấy ôm một bó hoa hồng rất lớn, có lẽ vì trời quá nóng nên hai má và vành tai đều ửng đỏ, trên ngọn tóc còn vương vài cánh hoa rơi. Tim tôi như thắt lại, hơi thở gần như đình trệ trong một khoảnh khắc.
Nhưng cô ấy lại chẳng mảy may nghi ngờ điều gì. Sau khi nghe lời giải thích dối trá của Từ Ái Nhạc, cô ấy liền đi bật điều hòa rồi ngoan ngoãn vào bếp nấu cơm.
Cửa kính nhà bếp vừa đóng lại, tiếng máy hút mùi rầm rì vang lên, Từ Ái Nhạc bỗng chốc rướn người tới hôn lấy tôi. Tôi theo bản năng đáp lại, nhưng đầu lưỡi đột ngột truyền đến một cơn đau nhói. Cô ta nhẫn tâm c.ắ.n rách môi tôi, lùi lại nhìn tôi với ánh mắt giảo hoạt: “Đoán xem, Ôn Du có phát hiện ra không nào?”
Ôn Du làm sao mà phát hiện ra được cơ chứ.
Cái đêm cô ấy khóc lóc gọi điện cho tôi, tôi đang ở trong văn phòng làm việc, còn Từ Ái Nhạc thì đang nằm bò trên người tôi. Nghe thấy tiếng khóc nghẹn ngào của Ôn Du qua điện thoại, cô ta lại đắc chí bật cười. Dường như việc đùa giỡn, chà đạp lên tình cảm của người khác là một trò tiêu khiển vô cùng khoái trá đối với cô ta.
Trước khi rời đi đêm đó, tôi đã lạnh lùng nói với cô ta: “Đến đây thôi, kết thúc đi.”
Nhưng mọi chuyện không dừng lại dễ dàng như thế, bởi vì sau đó Từ Ái Nhạc gọi điện báo cô ta đã mang thai.
“Tính theo thời gian thì chỉ có thể là lần trên sofa nhà anh hôm đó thôi,” cô ta nói, “Tôi đã đặt lịch khám rồi, anh phải đi cùng tôi, bằng không tôi sẽ gọi Ôn Du đi cùng đấy.”
Tôi không thể ngờ được rằng mình lại chạm mặt Ôn Du ngay tại bệnh viện phụ sản. Hoặc giả, nhìn gương mặt không chút hoảng hốt của Từ Ái Nhạc bên cạnh, tôi bắt đầu cay đắng nhận ra, liệu có phải tất cả những điều này đều nằm trong sự sắp đặt và tính toán của cô ta?
Sau khi Ôn Du dứt khoát quay lưng bước đi, tôi cứ đứng chôn chân ở hành lang bệnh viện rất lâu, toàn thân bất động. Ánh mắt cô ấy nhìn tôi lúc đó — ánh mắt vốn dĩ trước đây chỉ tràn ngập tình yêu dung túng — nay như vừa trải qua một trận động đất kinh hoàng. Toàn bộ tình yêu và sự bao dung trong đó sụp đổ với tốc độ ch.óng mặt, rồi hoàn toàn lụi tàn, biến mất.
Đến lúc này tôi mới bừng tỉnh hiểu ra, trên đời này chẳng có ai mãi mãi vô điều kiện yêu thương mình cả, và Ôn Du cũng không ngoại lệ.
Nhưng mọi thứ đã quá muộn rồi.
Quỹ đạo cuộc đời vốn dĩ đang vô cùng thuận lợi của tôi bỗng chốc nứt toác ra một rãnh sâu hoắm. Tất cả những danh lợi, sự nghiệp mà tôi từng coi trọng trước đây đột nhiên trở nên vô nghĩa. Tôi ôm những bó hoa đủ loại đến chặn dưới lầu nhà cô ấy, thay đổi hàng chục chiếc thẻ sim để gọi điện mong một cơ hội giải thích, nhưng tất cả những gì nhận được chỉ là sự kiên quyết cự tuyệt, không một chút do dự từ cô ấy.
Đúng như cô ấy tự nhận xét về mình, cô ấy vốn có tính cách rất dịu dàng, thậm chí có phần nhu nhược, nhưng một khi đã hạ quyết tâm thì sẽ tuyệt đối không bao giờ quay đầu lại. Giống như nhiều năm trước cô ấy đã kiên định lựa chọn theo đuổi tôi, thì lần này, cô ấy cũng kiên định như thế mà từ bỏ tôi.
Thời gian xa nhau càng lâu, nỗi nhớ nhung tôi dành cho cô ấy càng trở nên điên cuồng, quay quắt. Tôi không còn tư cách xuất hiện trước mặt cô ấy nữa, chỉ biết trốn trong một góc tối khuất tầm mắt để lén lút dõi theo cô ấy.
Tôi trơ mắt nhìn một người đàn ông mới xuất hiện bên đời cô ấy, tặng cô ấy một bó hoa hồng, còn cô ấy ôm bó hoa, khẽ cúi đầu thẹn thùng, nở nụ cười rạng rỡ và hạnh phúc đến nhường nào.
Hóa ra hoa hồng lại hợp với cô ấy đến thế. Là tôi đã sai rồi.
Dùng toàn bộ số tiền bán lại studio, tôi đến vùng ngoại ô thuê một thung lũng nhỏ, dốc hết tâm sức để trồng một thư viện hoa hồng rộng lớn phủ kín cả triền đồi. Tôi muốn tự tay đem tặng cô ấy, nhưng cô ấy đã chẳng thèm đoái hoài đến nữa rồi.
Sau này, tôi có nghe loáng thoáng vài tin tức về Từ Ái Nhạc. Nghe nói người nắm quyền hành trong tay hiện tại là chị gái cô ta, còn cô ta sau khi vội vã kết hôn với người khác thì dùng đủ mọi cách cũng không thể m.a.n.g t.h.a.i được nữa, cuối cùng chỉ biết cam chịu sống một cuộc đời hôn nhân đầy rẫy vết thương, đ.â.m đầu vào đá đến mức vỡ đầu chảy m.á.u. Tôi chẳng bận tâm đến những điều đó. Đối với tôi, cô ta giờ chỉ là một người dưng nước lã râu ria.
Bởi vì tâm trí tôi đã hoàn toàn bị hình bóng của Ôn Du chiếm trọn. Cuộc đời của cô ấy hiển nhiên vẫn sẽ vô cùng rực rỡ và tốt đẹp, còn tôi, đúng như lời cô ấy nói, chỉ xứng đáng bị thối rữa dưới vũng bùn lầy sâu hoắm.
Cái studio và sự nghiệp mà trước đây tôi coi như mạng sống, giờ đây có mất đi tôi cũng chẳng mảy may đau lòng. Thứ duy nhất tôi khao khát có được lúc này chính là cô ấy, là ánh mắt ngập tràn tình yêu của cô ấy mà trước đây tôi từng thấy phiền chán, thì nay, dù có dùng toàn bộ tính mạng và sức lực, tôi cũng vĩnh viễn không bao giờ có lại được nữa.
Tôi đã lén lút đến chứng kiến hôn lễ của cô ấy. Dưới bầu trời thu trong vắt trên t.h.ả.m cỏ xanh mướt, cô ấy khoác lên mình chiếc váy cưới lộng lẫy với phần đuôi dài thướt tha, mỉm cười hạnh phúc nhận lấy chiếc nhẫn và bó hoa cưới từ tay chồng mình.
Đến tận giây phút này tôi mới thực sự thấu hiểu.
Một người con gái như Ôn Du, và một tình yêu thuần khiết như thế, cả đời này tôi chỉ có thể may mắn gặp được đúng một lần. Một khi đã nhẫn tâm vứt bỏ, thì sẽ vĩnh viễn không bao giờ tìm lại được nữa.
(Hết toàn văn)