Phòng khách bỗng có tiếng ngáy vang lên. Ma Phong hình như đã ngủ rồi.
Nhưng Cao Lập không ngủ được.
Gương mặt y lộ đầy những nét thống khổ, bởi vì trong lòng y đang mâu thuẫn. Y muốn làm một chuyện nhưng lại không biết có nên làm hay không. Y bỗng phát giác ra mình không còn tự tin vào chính mình nữa.
Đấy mới là chuyện thật đáng sợ.
Ma Phong làm như vậy, không chừng cũng là muốn mài cho lòng tự tin của y bị hủy diệt dần dần đi.
Song Song dịu dàng hỏi :
- Anh đang nghĩ gì vậy?
Cao Lập nói :
- Chẳng nghĩ gì cả.
- Em bỗng nhớ ra một chuyện.
- Sao?
Song Song nói :
- Hắn muốn chờ bảy ngày không chừng chỉ bất quá là hắn còn không chắc hơn cả anh.
Cao Lập nói :
- Cũng không chừng.
Y thừa nhận vì y không muốn cãi cọ.
Hiện tại Ma Phong nhất định là kiên cường hơn y. Chỉ có y mới biết được là trong lòng y đang nặng nề bao nhiêu.
Cao thủ đối trận với nhau thì người c.h.ế.t thường thường là kẻ không muốn c.h.ế.t.
Song Song nói :
- Em biết y ở đây là bởi vì y muốn dằn vặt anh nhưng em sẽ không cho y được yên ổn một ngày nào đâu.
Cao Lập gượng cười lên một tiếng nói :
- Lúc nãy em thật làm anh hả dạ được một chút.
Song Song nói :
- Hiện tại em có làm gì hắn thì hắn nhất định cũng sẽ không trả thù. Bởi vì...
Giọng của nàng bỗng có vẻ biến đổi một chút. Nàng thở dài một hồi rồi nói tiếp :
- Bởi vì nếu không có em thì nhất định anh chẳng còn sợ hắn nữa, có phải không?
Cao Lập nhìn chăm chú vào nàng, bỗng nhiên y chụp lấy vai nàng, run giọng hỏi :
- Em... em tính làm gì vậy?
Y hỏi câu đó bởi vì y bỗng nghĩ đến một chuyện thật kinh khủng.
Song Song lại cười, nụ cười thật thê lương :
- Em chẳng tính gì cả.
Cao Lập nói :
- Anh biết em đang nghĩ gì.
Giọng nói của y càng lúc càng gấp lên :
- Nếu em nghĩ là em c.h.ế.t rồi là anh có thể rảnh tay đối phó với y, sẽ g.i.ế.c được y thì em lầm lắm. Không những lầm mà còn lầm lẫn rất tai hại.
Song Song nói :
- Em...
Cao Lập ngắt lời nàng :
- Em mà c.h.ế.t rồi thì anh nhất định sẽ không còn muốn sống nữa. Anh thề rằng nếu em mà c.h.ế.t thì anh sẽ lập tức c.h.ế.t theo em ngay.
Song Song c.ắ.n môi. Nàng bỗng lăn vào lòng y, òa lên khóc nức nở.
Nàng rốt cuộc cũng là một con người, một người đàn bà. Ngoài mặt, nàng xem ra rất kiên cường nhưng nàng biết trong lòng mình đang bi thương, sợ hãi đến mức nào.
Nàng vốn đang tính vì y mà c.h.ế.t.
Nàng hy vọng y sẽ có thể đem bi thương biến thành một thứ lực lượng. Đến bây giờ nàng vẫn chưa làm là vì nàng thật quá yêu y, thật không nỡ rời xa y.
Không ai hiểu được tình cảm của bọn họ sâu đậm đến mức nào.
Cao Lập vuốt nhẹ lên mái tóc của nàng. Y lẩm bẩm :
- Vì anh, em phải ráng sống. Vì em, anh nhất định cũng ráng sống. Chúng ta nhất định là có cách để vượt qua.
Giọng y nghe rất nhỏ bởi vì y nói những câu ấy vốn là để cho mình y nghe.
Song Song bỗng ngừng khóc. Nàng đã đoán được y nghĩ gì. Sau đó nàng ngẩng đầu lên, ghé miệng vào tai y, nói nhỏ ba chữ :
- Anh đi đi.
Cao Lập nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, không nói thêm một tiếng nào.
Hiện tại, bao nhiêu nỗi thống khổ dằn vặt đáng sợ thì bọn họ cũng chịu đựng được, cùng chịu đựng với nhau, bởi vì trong lòng họ có hy vọng.
Một hy vọng thật tươi đẹp.
* * * * *
Khổng Tước Linh.
Trên đời này không có thứ ám khí nào đáng sợ hơn Khổng Tước Linh, cũng không có thứ ám khí nào mỹ lệ bằng.
Không ai hình dung được cái mỹ lệ của nó, cũng như không ai né khỏi được nó hay đỡ được nó.
Ngay cả Kim Khai Giáp cũng không thể.
Đến c.h.ế.t lão vẫn không thể quên được cái khoảnh khắc ám khí được phóng ra.
Cái thứ ám khí huy hoàng mỹ lệ và thần bí đó.
Trong khoảnh khắc đó, lão tựa hồ hoàn toàn mê man đi. Sau đó lão ngã lăn ra.
Khổng Tước sơn trang cũng rất mỹ lệ. Mỹ lệ như một thành quách trong truyện thần tiên.
Mái ngói xanh thẩm, dưới ánh mặt trời thu lóng lánh màu xanh nhạt. Thềm đá dài màu trắng từ bức tường vàng ối xuyên vào tận bên trong. Cả một tòa thành quách giống như được hoàng kim châu bảo dựng lên.
Dưới gốc ánh đào trong sân có vài con Khổng Tước. Mấy con uyên ương đang bơi trên mặt hồ.
Hoa màu hồng, màu trắng, màu tím điểm xuyết cả cái sân thành một nơi tuyệt đẹp như trong mộng.
Vài nàng thiếu nữ xõa tóc, mặc áo đủ màu sắc đang đi trên t.h.ả.m cỏ mượt như nhung, ẩn hiện sau những khóm hoa.
Xa xa hoa cúc đang nở rộ, mùi thơm thoang thoảng nhè nhẹ theo gió.
Trên lầu không biết ai đang thổi sáo. Tiếng sáo làm tan đi không khí yên tĩnh chung quanh.
Cổng đang mở nhưng không thấy người canh chừng.
Cao Lập chạy lên bệ đá trắng như bạch ngọc trước cửa. Sau đó y ngã xuống.
* * * * *
Trong lò có đốt hương, hương thơm thật u nhã.
Cao Lập mở bừng mắt ra. Ánh mắt của y từ chậu cúc để trên bàn dời ra. Lập tức y thấy có người đang nhìn y mỉm cười.
Một người cơ hồ hoàn toàn lạ mặt.
Hình như là một người trẻ tuổi nhưng lại để một bộ ria mép được tỉa xén rất chỉnh tề, rất sáng sủa. Mái tóc của y cũng được chải chuốt rất gọn ghẽ, một bên có gắn viên dạ minh châu lớn bằng đầu ngón tay.
Y phục của y rất tùy tiện nhưng chất liệu rất quý. Chiếc áo dài bằng lụa màu tím, đeo thắt lưng bằng thạch ngọc.
Bất cứ ai cũng nhìn ra y nhất định là một người rất có địa vị, rất có uy quyền.
Hạng người này và Cao Lập vốn sống ở hai thế giới khác nhau, chỉ có cặp mắt sắc bén của y đang nhìn Cao Lập là...
Cao Lập sực nhớ tới cặp mắt đó. Y cơ hồ nhịn không nổi muốn buột miệng kêu lên.
Thu Phong Ngô.
Thật tình y không thể tin được người thân sĩ khí khái lớn lao trước mặt mình lại là gã thiếu niên lạc phách đã từng vào sinh ra t.ử với y ngày nào.
Nhưng y không thể không tin.
Bởi vì người này đã bước lại, nắm c.h.ặ.t lấy tay y. Ánh mắt sáng rực hình như đang có lệ nóng dâng trào.
Cao Lập thở phào một hơi thật dài. Y nói :
- Thì ra là anh. Rốt cuộc tôi cũng tìm được anh.
Bàn tay của Thu Phong Ngô càng nắm c.h.ặ.t lại. Y nói :
- Anh đã đến. Rốt cuộc anh cũng không quên lời tôi dặn.
Cao Lập quờ quạng, muốn ngồi dậy.
Thu Phong Ngô ấn nhẹ vào vai y nói :
- Anh không bị bệnh tật gì cả, chỉ quá mệt mà thôi. Anh hãy nằm nghỉ một chút thì tốt hơn.
Cao Lập quả thật thấy mệt lả.
Hai ngày nay, y cơ hồ không có lúc nào ngừng lại để nghỉ ngơi. Y phải về lại trước khi trăng tròn.
Nhìn bầu trời bên ngoài cửa sổ, y lại muốn bật ngồi dậy, thất thanh hỏi :
- Tôi đã ngủ mất bao lâu rồi?
Thu Phong Ngô nói :
- Không lâu lắm, hiện tại vừa mới qua giờ Thìn.
Y nhìn mồ hôi lạnh trên trán của Cao Lập, bất giác chau mày một cái, nói :
- Hình như anh có chuyện gì khẩn cấp?
Cao Lập nắm c.h.ặ.t hai tay, nói :
- Tôi vốn không tính đến, nhưng tôi... tôi...
Thu Phong Ngô nói :
- Anh cũng nên nhớ lời tôi đã nói qua. Bất cứ anh có chuyện gì khó khăn đến đâu thì nhất định phải tìm đến tôi trước.
Cao Lập chầm chậm gật đầu. Lệ nóng cơ hồ muốn trào ra.
Một người trong lúc nguy cấp, biết được còn có người bạn có thể cùng nhau chia xẻ hoạn nạn thì cái thứ cảm giác ấy trên đời này còn có chuyện gì có thể thay thế được.
Thu Phong Ngô nhìn chăm chú vào y, nói từng tiếng một :
- Có phải bọn họ đã tìm đến anh rồi?
Cao Lập lại gật gật đầu.
Gương mặt của Thu Phong Ngô bỗng rắn lại. Y chầm chậm đi vài bước, chầm chậm ngồi xuống.
Cao Lập rốt cuộc cũng đã ngồi dậy được. Y nói :
- Chỉ có một người đến.
Thu Phong Ngô hỏi :
- Ai?
- Ma Phong.
Thu Phong Ngô thở phào một cái, hỏi :
- Anh đã g.i.ế.c hắn rồi?
Cao Lập cúi gầm đầu, nói :
- Hai năm nay tôi chỉ cầm trên tay cây cuốc. Tôi đã dần dần thấy rằng làm ruộng còn sung sướng hơn g.i.ế.c người rất nhiều.
Thu Phong Ngô hỏi :
- Vì vậy anh không muốn g.i.ế.c người?
Cao Lập cười khổ, nói :
- Tôi chỉ sợ thương pháp của tôi đã cùn lụt đi rồi.
Thu Phong Ngô hỏi :
- Anh sợ mình không phải là đối thủ của hắn?
Cao Lập nói :
- Quả thật tôi không chắc tí nào.
Thu Phong Ngô nói :
- Vì vậy hắn mới còn sống.
Cao Lập nói :
- Còn đó.
Thu Phong Ngô hỏi :
- Hiện tại hắn ở đâu?
- Trong nhà tôi.
Thu Phong Ngô ngẩn người ra. Thật tình y không hiểu. Một hồi lâu, y mới hỏi :
- Còn Song Song?
Cao Lập nói :
- Cũng ở đó.
Thu Phong Ngô biến sắc hỏi :
- Anh để Song Song nơi đó, một mình anh đến đây?
Gương mặt Cao Lập lộ vẻ thống khổ. Y nói :
- Chính vì y không ngờ là tôi sẽ làm vậy nên tôi mới đến đây được.
Thu Phong Ngô thở ra một hơi, nói :
- Tôi cũng không ngờ được.
Cao Lập nói :
- Chỉ cần tôi trở về trước trăng tròn thì Song Song sẽ không bị nguy hiểm gì.
Thu Phong Ngô hỏi :
- Tại sao?
- Bởi vì tôi và hắn đã ước hẹn đến trăng tròn sẽ quyết chiến.
Thu Phong Ngô trầm tư một hồi thật lâu. Y bỗng cười cười nói :
- Tôi hiểu rồi.
Cao Lập hỏi :
- Anh hiểu chuyện gì?
- Chuyện y đến một mình.
- Ừ.
- Một mình hắn không chắc sẽ g.i.ế.c được anh. Vì vậy mới cố ý chờ vài ngày. Vì hắn đã thấy anh lại càng không chắc hơn hắn nữa nên hắn muốn dùng mấy ngày đó, hết sức dày vò anh, để anh mất đi cả lòng tự tin.
Cao Lập cười khổ :
- Không chừng bất quá hắn chỉ muốn cho tôi c.h.ế.t từ từ. Hắn g.i.ế.c người trước giờ vẫn không thích ra tay nhanh quá Thu Phong Ngô nhìn y, bỗng phát hiện ra người này đã biến đổi, biến đổi quá nhiều.
Y vốn là một người rất kiên cường, rất tàn bạo, nhất là trong tổ chức. Nhưng hiện tại hình như y đã hoàn toàn mất tự tin.
Đấy có phải chăng là vì y đã gặp phải chân tình?
Làm cái nghề nghiệp này vốn không thể nào động đến tình cảm được. Càng tàn bạo thì sống càng lâu. Bởi vì tình cảm vốn làm cho con người mềm yếu.
Cao Lập bỗng nói :
- Nhưng hắn rốt cuộc cũng tính sai một chuyện.
Thu Phong Ngô nói :
- Sao?
- Hắn nghĩ là Tiểu Vũ đã c.h.ế.t rồi. Hắn không ngờ tôi còn có một người bạn.
Thu Phong Ngô lại trầm tư một hồi thật lâu, rồi mới chầm chậm nói :
- Anh cũng làm sai một chuyện.
- Sao?
- Anh không nên để Song Song ở lại đó. Đáng lý ra anh nên để Song Song đến tìm tôi.
Cao Lập nói :
- Bởi vì còn Song Song nên tôi mới có điều cố kỵ. Hắn làm gì dám đụng tới Song Song.
Thu Phong Ngô nói :
- Có thể hắn không dám nhưng hắn có thể lấy Song Song ra uy h**p anh.
Cao Lập nói :
- Hắn đã từng có cơ hội đó nhưng hắn không làm vậy.
Thu Phong Ngô nói :
- Đó bất quá vì lúc ấy hắn còn chưa thấy ra là anh đối với Song Song tình cảm ra sao.
Y lại nhìn chằm chằm vào Cao Lập, nói từng tiếng một :
- Tôi hỏi anh, lúc anh về đó, nếu y kề thanh kiếm vào cổ Song Song, đòi đổi cái mạng của Song Song lấy cái mạng của anh thì anh sẽ tính sao?
Cao Lập bỗng thấy cả người lạnh toát.
Thu Phong Ngô nói :
- Anh biết rõ là anh c.h.ế.t rồi thì Song Song cũng không sống nổi nữa. Hắn biết rõ là anh nhất định không nỡ nhìn Song Song c.h.ế.t trước mắt mình, phải không?
Cao Lập bỗng ngã ầm ra, ngã xuống giường, mồ hôi tuôn ra như mưa. Y bỗng phát giác ra hai năm nay Thu Phong Ngô không những càng thêm lão luyện mà tư tưởng của y lại càng chu mật, đã ngấm ngầm có một thứ khí độ và oai nghi của một bậc tông chủ.
Những gì y đã được không phải chính là cái mà Cao Lập đã đ.á.n.h mất sao?
Nhưng giữa hai người, rốt cuộc ai là người hạnh phúc hơn? Hạnh phúc và bất hạnh vốn không phải là thứ tuyệt đối.
Nếu ta muốn có thêm chút ít bên này thì phải bỏ bớt đi một chút bên kia. Kiếp người vốn đâu cần phải nghiêm trọng quá thế.
Nghĩ đến đó, Cao Lập bỗng nói :
- Nếu tôi không để cho y có cơ hội kề thanh kiếm vào cổ Song Song thì sao?
Thu Phong Ngô bật cười. Y vừa cười vừa nói :
- Câu nói này mới giống như là lời anh nói.
Cao Lập nói :
- Tôi biết anh bây giờ đã là chủ nhân của Khổng Tước sơn trang.
Thu Phong Ngô nói :
- Gia phụ tôi đã qua đời.
- Vì vậy tôi đến đây nhờ anh một chuyện.
- Anh cứ nói.
- Anh có thể từ chối. Tôi không hề trách anh.
Thu Phong Ngô đang lắng tai nghe, biểu tình trên gương mặt của y biến đổi thật kỳ quái, phảng phất như đã đoán được Cao Lập muốn nhờ vả chuyện gì.