7.

Khi đến công ty, tôi nhận ra ánh mắt cô nhân viên lễ tân nhìn mình có gì đó không ổn.

“Tiêu tổng, hôm qua Cố tổng đã đến đây.”

“Anh ấy nói gì?”

“Không nói gì cả, chỉ bảo chúng tôi tạm thời giao tài liệu dự án của cô cho anh ấy giữ.”

Tôi khựng bước: “Tại sao tài liệu của tôi phải giao cho anh ấy?”

Lễ tân thoáng lộ vẻ khó xử: “Anh ấy nói… dù sao hai người cũng sắp thành người một nhà rồi.”

Tôi không hỏi thêm, lập tức đi thẳng vào văn phòng.

Tài liệu trên bàn đã bị người khác động vào. Tập hồ sơ nằm trên cùng là dự án hợp tác mà tôi đã theo đuổi suốt nửa năm mới đàm phán thành công.

Trong tập hồ sơ thiếu mất một trang.

Tôi gọi trợ lý vào: “Ai đã lấy tài liệu của tôi?”

“Người của Cố tổng. Họ nói dự án cần điều chỉnh gấp.”

“Có phê duyệt bằng văn bản không?”

“Không có.”

Tôi lập tức gọi cho Cố Lâm: “Anh đã động vào tài liệu dự án của tôi?”

“Anh chỉ bảo người làm một bản sao dự phòng trước.”

“Ai cho phép anh động vào đồ của tôi?”

“Tiêu Ngọc, sau này em là Cố phu nhân rồi, chuyện của công ty không cần phân chia rõ ràng như vậy.”

“Tôi vẫn chưa phải Cố phu nhân.”

“Chúng ta chỉ là chậm đăng ký kết hôn một ngày thôi.”

“Sẽ không đăng ký nữa.”

Đầu dây bên kia bỗng im lặng.

“Em nhất định phải như vậy sao?”

“Hồ sơ ở đâu?”

“Ở chỗ anh.”

“Đem trả lại.”

“Em về nhà đi, chúng ta gặp mặt nói chuyện.”

“Anh không có tư cách lấy công việc của tôi ra làm điều kiện.”

“Anh không hề đe dọa em.”

“Vậy thì trả tài liệu lại đây.”

Anh không nói thêm gì nữa. Tôi cúp máy, xoay người đi tìm bộ phận pháp chế.

Buổi chiều, Cố Lâm đích thân mang tài liệu đến. Trang bị lấy đi đã được in lại.

Tôi lật đến trang cuối cùng. Nơi vốn ghi tên tôi với tư cách người phụ trách dự án, giờ đã đổi thành tên Cố Lâm.

“Có ý gì đây?”

“Dự án cần một người phụ trách ở cấp công ty.”

“Cho nên anh tự ý xóa tên tôi?”

“Chỉ là điều chỉnh tạm thời.”

Tôi nhìn anh: “Từ khi nào anh bắt đầu tự quyết định thay tôi?”

“Anh đang giúp em.”

“Với Lâm Thiển, anh cũng nói như vậy sao?”

Sắc mặt Cố Lâm trầm xuống: “Đừng đ.á.n.h đồng anh với cô ấy.”

“Chẳng phải các người vẫn luôn nói giữa hai người không có gì sao?” Tôi đẩy tập hồ sơ trở lại trước mặt anh: “Bây giờ, mời anh ra ngoài.”

Anh không nhúc nhích: “Lâm Thiển nhắn tin cho em?”

“Không liên quan đến cô ta.”

“Cô ta lại nói gì với em?”

“Tôi đã nói rồi, không liên quan.”

“Em căn bản không biết cô ấy là người thế nào. Anh quen cô ấy hơn mười năm rồi.”

“Quen nhau hơn mười năm, chẳng lẽ đến giờ anh vẫn không biết vì sao cô ta cứ nhất quyết chen vào cuộc sống của tôi sao?”

Ánh mắt Cố Lâm khẽ d.a.o động. Tôi lập tức bắt được khoảnh khắc ấy.

“Anh biết.”

“Anh không biết em đang nói gì.”

“Anh biết vì sao cô ta biến tiệc đính hôn của tôi thành một trò chơi. Cũng biết vì sao cô ta cố tình nói ra chuyện lần đầu tiên giữa hai người.”

Hơi thở của anh dần trở nên nặng nề: “Mọi chuyện không phải như em nghĩ.”

“Vậy rốt cuộc là thế nào?”

Anh không trả lời.

Tôi chợt nhớ đến lời Tống Kỳ An từng nói. Lâm Thiển đã từng dùng một vài thủ đoạn cực đoan.

“Trước đây cô ta đã ép anh ở lại bằng cách nào?”

“Đủ rồi.”

“Cô ta từng lấy gì uy h.i.ế.p anh? Ảnh, ghi âm, hay thứ gì khác?”

Các ngón tay Cố Lâm siết c.h.ặ.t. Câu trả lời đã hiện rõ trên gương mặt anh.

Lâm Thiển không chỉ biết làm nũng và khóc lóc. Trong tay cô ta còn nắm thứ gì đó mà Cố Lâm không dám để người khác biết.

“Rốt cuộc cô ta đang giữ thứ gì?”

“Không có gì cả.”

“Vậy tại sao anh lại sợ đến thế?”

“Anh không sợ.”

“Anh sợ tôi biết năm đó anh đã làm chuyện gì. Cũng sợ tôi biết vì sao suốt những năm qua, anh không dám thật sự từ chối cô ta.”

Cố Lâm cầm tập hồ sơ lên, xoay người đi ra ngoài.

Đến cửa, anh khựng lại một chút.

“Tối nay cô ấy sẽ đến nhà anh.”

“Đó là nhà của các người.”

“Anh sẽ bảo cô ấy đi.”

“Tùy anh.”

Anh gọi tôi một tiếng, tôi không ngẩng đầu.

“Tôi không muốn nghe bất cứ lời giải thích nào nữa.”

Cửa vừa khép lại, điện thoại tôi đã nhận được một email.

Người gửi là Lâm Thiển.

Tiêu đề: Cô muốn biết sự thật không?

[Những điều Cố Lâm không dám nói với cô, tôi có thể nói cho cô biết.]

[Nhưng cô phải đến một mình.]

Tôi mở tệp đính kèm.

Bên trong là một bức ảnh.

Cố Lâm khi còn trẻ mặc chiếc áo sơ mi trắng, ngồi trong một căn phòng tối mờ, sắc mặt tái nhợt. Cổ tay anh quấn băng gạc. Lâm Thiển đứng phía sau anh, nở nụ cười rạng rỡ.

Bên dưới bức ảnh có một dòng chữ:

[Nếu anh không ở lại, tôi sẽ để tất cả mọi người nhìn xem, rốt cuộc anh là loại người thế nào.]

8.

Lâm Thiển hẹn tôi đến một căn hộ cũ. Căn hộ nằm gần khu đại học, dưới tầng trồng một hàng cây ngô đồng cao lớn.

Cô ta đã đứng chờ sẵn trước cửa.

Hôm nay cô ta mặc một chiếc sơ mi trắng rộng rãi, không trang điểm đậm như tối hôm tiệc đính hôn, trông dịu dàng hơn rất nhiều.

“Cô đến rồi.”

“Bức ảnh là thật?”

“Đương nhiên.” Cô ta mở cửa, nghiêng người sang một bên: “Vào đi.”

Căn nhà không có người ở, nhưng đồ đạc vẫn được giữ gìn rất cẩn thận.

Sát tường phòng khách kê một chiếc bàn học cũ. Trên bàn đặt vài cuốn giáo trình đã ngả vàng, trên tường còn treo một bức ảnh chụp chung.

Cố Lâm và Lâm Thiển đứng ở giữa, Tống Kỳ An đứng ngoài cùng.

Khi ấy, tất cả bọn họ đều còn rất trẻ. Cố Lâm cười đầy phóng khoáng, Lâm Thiển khoác tay anh, còn Tống Kỳ An lại nhìn về phía ngoài ống kính.

Tôi đã từng nhìn thấy bức ảnh này trong căn nhà thuê của Tống Kỳ An.

Khi đó, tôi từng hỏi anh: “Sao anh không ra ngoài chơi cùng bọn họ?”

Anh chỉ đáp: “Không hứng thú.”

Thì ra không phải là không hứng thú. Chỉ là ngay từ đầu, trong bức ảnh của nhóm người ấy, vốn chẳng có chỗ dành cho anh.

Lâm Thiển đi đến bên bàn học, mở ngăn kéo rồi lấy ra một chiếc hộp sắt.

“Cô tự xem đi.”

Tôi không đưa tay nhận lấy: “Bên trong là gì?”

“Lần đầu tiên của Cố Lâm.” Cô ta cười: “Không phải lần đầu tiên về thể xác. Là lần đầu tiên thật sự của anh ấy.”

Trong hộp sắt có vài tấm ảnh và một chiếc máy ghi âm.

Cố Lâm trong ảnh trông vô cùng chật vật. Anh ngồi dưới đất, cổ tay quấn băng gạc, trước mặt là những mảnh kính vỡ vương vãi.

Trong một bức ảnh khác, anh quỳ trước mặt Lâm Thiển. Một tay cô ta cầm điện thoại, tay kia bóp lấy cằm anh. Tấm cuối cùng chụp cảnh anh đứng trước cửa, trên mặt còn có vết thương.

Tôi siết c.h.ặ.t những tấm ảnh trong tay.

“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

“Hồi đại học, anh ấy muốn cắt đứt với tôi.” Lâm Thiển dựa vào mép bàn, giọng điệu bình thản: “Nhưng tôi không đồng ý.”

“Cho nên cô dùng chuyện tự làm hại bản thân để uy h.i.ế.p anh ấy?”

“Không phải uy h.i.ế.p.” Cô ta đáp rất thản nhiên: “Tôi chỉ nói cho anh ấy biết, nếu anh ấy dám rời đi, tôi sẽ gửi những bức ảnh này cho bố mẹ anh ấy, cho trường học, và cho tất cả những người quen biết anh ấy.”

Cô ta ngước mắt lên: “Bố anh ấy là người coi trọng danh tiếng nhất. Cố Lâm cũng không muốn bất kỳ ai biết mình có một cô bạn thân nữ đã phát điên.”

“Cho nên anh ấy ở lại?”

“Đúng.” Lâm Thiển cười: “Sau đó, anh ấy cũng đồng ý sẽ không tránh mặt tôi nữa. Cô nói xem, như vậy chẳng phải còn bền c.h.ặ.t hơn thứ tình cảm bình thường sao?”

“Cô gọi sự kiểm soát đó là yêu à?”

“Thế còn cô?” Cô ta bước đến trước mặt tôi: “Cô thật sự cho rằng Cố Lâm yêu cô sao?”

Tôi không nói gì.

“Anh ấy ở bên cô vì cô ổn định, hiểu chuyện, sẽ không mất kiểm soát.”

Cô ta nhìn chằm chằm vào tôi.

“Cô không giống tôi.”

“Cô sẽ không nửa đêm chạy đi đ.â.m xe của anh ấy, không c.ắ.t c.ổ tay, không dùng bí mật của anh ấy để ép buộc, cũng không vì muốn giữ một người ở lại mà biến bản thân thành một mớ hỗn độn.”

Cô ta đưa tay định chạm vào vai tôi, nhưng tôi nghiêng người tránh đi.

“Cô gọi tôi đến đây chỉ để muốn tôi thương hại cô?”

“Tôi không cần.”

“Vậy cô muốn gì?”

“Cố Lâm.” Cô ta trả lời không chút do dự: “Tôi và anh ấy quen nhau mười sáu năm. Còn cô mới ở bên anh ấy bốn năm.”

“Nhưng người anh ấy chọn là tôi.”

“Anh ấy chọn cô vì cô an toàn.” Nụ cười trên môi Lâm Thiển dần sâu hơn: “An toàn không đồng nghĩa với tình yêu.”

Tôi nhìn những tấm ảnh trong tay.

Phần 5 - Không Yêu Đừng Hối Hận - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia