Trong lúc trò chuyện, hai người đã đi đến bên con phố lớn.

Rồi biểu ca bỗng dừng bước, quay người nhìn ta.

Khoảng cách quá gần, khiến ta giật mình.

Ánh trăng sáng vằng vặc nơi chân mây, đèn đuốc rực rỡ.

Người trước mặt cong cong hàng mày, giọng nói cũng đầy ý trêu chọc:

"Muội bảo ta đừng coi là thật, vậy thì ta đương nhiên sẽ không coi là thật. Dù sao từ nhỏ đến lớn, ca ca đây luôn nghe lời muội nhất.”

"Chỉ là, ta vẫn còn một chuyện không hiểu lắm.”

“Tâm Yên, hôm nay vì sao muội cứ luôn tránh mặt ta? Cứ mãi đi phía sau ta, ngay cả nhìn thẳng vào mắt ta một cái cũng không dám.”

"Sao nào? Muội đang sợ điều gì sao, Tâm Yên?"

Trong hơi thở phảng phất mùi trúc quen thuộc cùng hương rượu nhè nhẹ.

Tâm sự bị chọc trúng bất ngờ, ta chỉ cảm thấy một luồng nóng bừng từ cổ xông thẳng lên đỉnh đầu.

Chắc hẳn mặt ta đã đỏ bừng cả rồi, nhưng ta đây cũng đâu phải người dễ bị bắt nạt.

Ta cố giữ bình tĩnh, nhìn thẳng vào mắt hắn một thoáng rồi mới ngập ngừng nói:

"Trên má huynh có một hạt cơm. Ta cũng không biết là huynh thật sự không biết, hay là sợ tối về đói nên định mang về nhà ăn tiếp.”

"Ta cũng ngại không tiện hỏi, nên mới cứ không dám nhìn huynh đấy, biểu ca."

Dứt lời, ta xách váy lên rồi quay đầu bỏ chạy, hoàn toàn không cho hắn lấy một cơ hội phản ứng.

Ta nghĩ… ta làm rất tốt.

Cái bản lĩnh khiến người ta muốn đ.á.n.h của ta, quả nhiên chẳng hề thua kém năm xưa.

25

Biểu ca dù sao cũng đã uống rượu, lại còn đùa giỡn với ta một hồi ở chợ đêm, nên vừa trở lại xe ngựa không bao lâu đã ngủ say.

Ta đưa hắn về dịch trạm của triều đình suốt quãng đường, lại tận mắt nhìn đám tiểu đồng sắp xếp cho hắn nằm nghỉ trên giường, lúc ấy mới yên tâm.

Tiểu Ngọc chu đáo, còn đặc biệt mang tới một chậu nước ấm, bảo ta dù sao cũng nên giúp biểu ca lau tay.

Ta không tiện từ chối, chỉ đành nhận lời.

Biểu ca quanh năm luyện võ, lòng bàn tay phải có một lớp chai mỏng.

Lúc chạng vạng hắn nắm tay ta, ta đã cảm nhận được rồi.

Chỉ là đến khi ống tay áo màu trắng ngà trượt xuống, ta mới để ý trên cánh tay hắn còn có một vết sẹo màu bạc.

Màu sắc đã nhạt đi, nhưng nhìn là biết vết thương đã có từ rất lâu.

Ta lại nhớ rất rõ.

Năm ta sáu tuổi, ta trốn trong thư phòng của biểu ca, định đợi hắn tan học trở về để dẫn ta và Vân Chi đi chơi.

Khi ấy tính kiên nhẫn của ta cũng rất tốt, ngồi xổm sau giá sách suốt nửa canh giờ mà chẳng thấy chán chút nào.

Đến khi nghe thấy tiếng biểu ca và thư đồng nói chuyện, ta mới hớn hở chạy ra.

Không ngờ chân ta bị tê, bước hụt một cái, trực tiếp làm đổ cả giá sách.

Khoảnh khắc ấy, chính biểu ca là người đầu tiên lao tới ôm ta vào lòng che chở.

Đồ sứ quý vỡ đầy đất.

Còn hắn thì chỉ liên tục hỏi:

"Tâm Yên, muội không sao chứ?"

Sau đó thư đồng dọn dẹp cả phòng đầy mảnh vỡ, còn biểu ca một mình đến chỗ di phụ nhận hết trách phạt.

Đến khi hắn trở về, ta mới thấy nơi cổ tay áo trắng ngà đã thấm m.á.u.

Truyện được đăng trên pge Ô Mai Đào Muối

Các tình iu nhớ ủng hộ sốp nhiều hơn nha

Trên cánh tay hắn có một vết sẹo dài bằng một gang tay, nhìn thôi cũng thấy đau.

Nhưng lúc nhìn thấy ta, hắn chỉ dịu dàng mỉm cười, vẫn chỉ có đúng một câu:

"Tâm Yên, muội không sao chứ?"

Năm ta sáu tuổi, ta thì hiểu được gì chứ?

Ta chỉ hiểu rằng biểu ca rất kiên nhẫn, biểu ca rất nghĩa khí, biểu ca đúng là một vị biểu ca tốt!

Nhưng bây giờ… ta đã mười sáu tuổi rồi, ta hiểu hết cả.

Thanh mai trúc mã, sớm tối bên nhau.

Lời hẹn thuở thiếu niên, lời hứa nặng tựa nghìn non.

Hắn nhớ, ta cũng nhớ, nhưng… chúng ta không nên nhớ.

Một vị Thế t.ử Hầu phủ tiền đồ vô lượng, một cô nữ của nhà thương nhân, cả người nồng mùi tiền bạc, đã định sẵn sẽ không có kết quả, hà tất phải chấp niệm.

...

Ánh nến lay động, trăng sáng phủ đầy mặt đất.

Hàng mi dài của hắn khép c.h.ặ.t, giữa mày hơi nhíu, dường như đã ngủ rất say.

Ta khẽ thở dài, dùng ngón tay mát lạnh nhẹ nhàng lướt qua vết sẹo trên cánh tay hắn, rồi kéo lại tay áo cho hắn, đứng dậy rời đi.

Còn sau khi ta đi… đôi mắt vốn đang nhắm của hắn bỗng trở nên sáng tỏ, khóe môi cũng khẽ cong lên mang theo một nụ cười.

Chỉ là… không một ai nhìn thấy.

26

Vài ngày sau, việc tuần phòng kết thúc, biểu ca cũng sắp rời khỏi Hải Xuyên.

Ngày hắn lên đường, hắn lại đến Tân Vị Lâu tìm ta một lần nữa.

Vừa gặp mặt, hắn đã hỏi ta: "Cây trâm ta tặng muội đâu rồi?"

Mắt ta đảo một vòng, đang định đáp một câu: "Mất từ lâu rồi."

Không ngờ Tiểu Ngọc đã từ trong phòng bước ra, trên tay còn ôm một chiếc hộp trông rất quen mắt:

"Thế t.ử gia, cây trâm ở đây này! Tiểu thư quý nó lắm, đến giờ vẫn chưa nỡ đeo đâu!"

Ta đã sớm đoán nha đầu này là đồ ăn cây táo rào cây sung, chỉ là không ngờ nàng lại "phản" đến mức này.

Ta còn đang nghiến răng ken két nhìn nàng, thì bên kia biểu ca lại mỉm cười tán thưởng với nàng.

Sau đó hắn nhận lấy cây trâm ngọc, giơ tay cài thẳng lên b.úi tóc của ta.

"Lần trước ta nói cây trâm này không đáng tiền, thật ra là lừa muội.”

"Kiểu dáng này là chính tay ta vẽ. Khối ngọc màu khói nước này cũng là ta tìm rất lâu mới tìm được.”

"Muội chắc cũng đã phát hiện rồi nhỉ, dưới thân trâm còn khắc hai chữ nhỏ.”

"Cây trâm ngọc như thế này, trên đời chỉ có duy nhất một chiếc, sẽ không thể làm ra chiếc thứ hai.”

"Lạc Tâm Yên, muội phải đeo cho cẩn thận. Nếu làm mất, ta nhất định sẽ không tha cho muội!”

"Còn nữa, tránh xa tên họ Tần kia một chút. Ta thấy hắn mày gian mắt chuột, chẳng giống người tốt lành gì.”

"Nhớ những lời ta từng nói với muội. Ta sẽ không nuốt lời. Tâm Yên, đợi ta."

Bàn tay có một lớp chai mỏng ấy nhẹ nhàng vuốt lại mái tóc bên thái dương của ta, chỉ để lại một thoáng hương lá trúc.

Bóng dáng cao lớn trong bộ nhung trang đến vội đi cũng vội, nhưng lại đầy khí phách hiên ngang.

Giống như cuối cùng hắn đã nhận được một lời hứa nào đó.

Kể từ đây có thể tung hoành không gì cản nổi, không còn bất kỳ điều gì phải bận lòng.

Còn ta thì thật sự chẳng hiểu mô tê gì cả.

Ta đang nghĩ mãi, không biết rốt cuộc mình đã để lộ sơ hở ở đâu.

Cho đến khi ta ngẩng đầu lên, thoáng thấy Tiểu Ngọc đang lén lút chui vào phòng...

"Nha đầu thối! Đứng yên đó cho ta! Nói đi, ngươi phản bội ta từ bao giờ?”

"Lén lút báo tin cho Bùi Khuynh Chi từ khi nào rồi?”

"Ngươi với tên phó tướng của Bùi Khuynh Chi rốt cuộc bắt đầu qua lại sau lưng người khác từ lúc nào?”

"Hai người các ngươi đã ngầm tư thông từ bao giờ?”

"Ta đã sớm thấy hai người có gì đó không đúng rồi. Còn không mau lại đây, thành thật khai hết cho ta!"

"Tiểu thư tha mạng! Tiểu thư tha mạng!"

...

Lúc Tần T.ử Thăng đến tìm ta, ta vẫn còn đang đuổi theo Tiểu Ngọc chạy khắp cả t.ửu lầu.

Sau đó chẳng biết y nghe ai kể lại câu Bùi Khuynh Chi nói rằng y "chẳng giống người tốt"...

Thế là y lại chạy theo sau lưng ta, nhất quyết phải giải thích cho ta nghe, khiến đầu ta trong nháy mắt phình thành mười cái.

Một ngày vốn dĩ phải vô cùng yên bình, vậy mà bị tên Bùi Khuynh Chi kia phá hỏng hết.

Cho nên… rốt cuộc hắn còn đang đắc ý chuyện gì vậy?

Ta thật sự không hiểu nổi.

9 - Khuynh Tâm - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia