Chương 258: Lợi ích và rắc rối

Nhóm Ngu Thanh Thiển không giải trừ trạng thái khôi giáp ngay, cứ thế ngồi xếp bằng để hồi phục, nơi này quá nguy hiểm, t.a.i n.ạ.n có thể xảy ra bất cứ lúc nào.

Đột nhiên, một bóng người màu xanh xuất hiện trước mặt mọi người, chính là vị lão già gầy gò của Thánh Viện.

"Bái kiến Cố trưởng lão." Cả đội thấy lão già xuất hiện, lập tức đứng dậy hành lễ.

Linh thực giám sát dịch chuyển bên ngoài chính là do Cố trưởng lão bố trí, vì vậy việc Ngu Thanh Thiển thôi sinh thực vật, dùng đòn tấn công tinh thần lực cứu mọi người, ông đều đã biết rõ.

"Vốn dĩ lão phu còn chuẩn bị cứu viện các ngươi, may mà các ngươi đã thoát khỏi vòng vây rồi." Cố trưởng lão dịch chuyển từ nhà gỗ qua đây với thời gian rất ngắn, nhưng trung tâm đảo lại vô cùng bài xích khí tức Thánh Viện và cường giả cấp Linh Hoàng, vì vậy ông bị ngăn trở một lát mới tới được đây.

"Đa tạ Cố trưởng lão!"

Cố trưởng lão vuốt râu định nói gì đó, đột nhiên sắc mặt biến đổi, thấy từ trên chiếc đĩa tròn như ngọc kia nổi lên một luồng cuồng phong uy lực vô song cuốn về phía ông.

"C.h.ế.t chưa, trung tâm đảo lại bắt đầu bài xích lão phu rồi." Cố trưởng lão lập tức lùi lại, biến mất, giọng nói vang vọng giữa không trung: "Các ngươi hãy cẩn thận, tìm thấy đĩa tròn này coi như đã hoàn thành nhiệm vụ, nếu muốn đi ra, các ngươi cứ đi thẳng đến gốc dây leo màu xanh ở tận cùng bên trái là sẽ được dịch chuyển ra ngoài."

Chẳng mấy chốc luồng cuồng phong uy lực mạnh mẽ kia biến mất theo tiếng nói của Cố trưởng lão, mười người nghiêng đầu nhìn qua bèn thấy ở một nơi rất xa trên con đường bên trái có một gốc dây leo màu xanh, giống hệt với gốc họ thấy lúc bị dịch chuyển vào.

Cả đội vô thức đồng thời thở phào nhẹ nhõm, được dịch chuyển ra ngoài là tốt rồi.

Nửa canh giờ sau, Cố trưởng lão nhếch nhác xuất hiện trong nhà gỗ.

Nam t.ử lạnh lùng của Hoàng Viện nhướng mày: "Ngươi gặp phải sự bài xích truy kích của trung tâm đảo sao?"

Loại cuồng phong đầy uy lực đó ông cũng từng gặp phải khi tiến vào trung tâm đảo, nếu né không được thì có khả năng trọng thương mất mạng bất cứ lúc nào.

Cố trưởng lão chỉnh đốn y phục rồi ngồi xuống, vẫn còn sợ hãi nói: "May mà lão phu là Linh Thực Sư hệ Không gian, nếu không chắc phải ngã gục ở đây rồi."

"Sức bài xích của trung tâm đảo này quá mạnh, chẳng lẽ có người điều khiển?" Một vị viện trưởng trầm tư giây lát rồi hỏi.

Cố trưởng lão lắc đầu: "Chắc không phải do con người, nhưng tốt nhất vẫn nên cẩn thận, ta đã bảo tiểu đội Ngu Thanh Thiển cách đi ra rồi."

"Vận khí của họ kém quá, vừa dịch chuyển vào đã gặp nguy hiểm, trước đây mấy nhóm bọn ta dịch chuyển vào đều bình an đi ra cả." Nam t.ử lạnh lùng thở dài một tiếng.

"Nhưng may mà nha đầu đó đã bộc phát thực lực ẩn giấu để giải quyết nguy hiểm, nếu không rắc rối sẽ lớn lắm." Một vị viện trưởng nói: "Trong đội đó có nhi t.ử yêu quý nhất của đại đế Văn Hỏa, còn có con cháu khá được coi trọng của Mộ Dung gia và Tạ gia, nếu c.h.ế.t, e là họ sẽ không để yên đâu."

Mặc dù nói loại kiểm tra này sống c.h.ế.t do mệnh, nhưng tính tình của đại đế Văn Hỏa vô cùng nóng, nếu Hỏa Ly Nhã thực sự t.ử nạn trên đảo Thủy Vu, Thánh Viện và Hoàng Viện hẳn sẽ bị ông quậy cho trời lật đất mù trời.

Nam t.ử lạnh lùng của Hoàng Viện tiếp lời: "Nếu nữ nhi duy nhất của Ngu Cảnh t.ử nạn tại đây, e là hắn cũng sẽ không để yên đâu."

Các viện trưởng khác ngẩn ra, lần lượt gật đầu.

Năm đó Ngu Cảnh đã đạt đến tu vi Linh Hoàng, tuy hiện giờ khiêm tốn ẩn cư tại nước Đại Diễm, nhưng ai biết được thực lực ông có tiến thêm bước nào không, quan trọng nhất ông còn là một Dược Tề Sư vô cùng đáng sợ và là một kẻ điên không hơn không kém.

Đừng nhìn Ngu Cảnh ôn nhu như ngọc, khí chất văn nhã nho nhã mà tưởng bở, nếu thực sự ép ông đến đường cùng, phong thái hành sự còn điên cuồng hơn cả một kẻ điên, vụ bí mật năm đó từng khiến không ít cường giả kiêng dè ông lắm.

"Ôi, những học viên có gia cảnh thế này ở các học viện có cái lợi, nhưng rắc rối cũng chẳng nhỏ." Một vị viện trưởng cảm thán.

"Ha ha, các ngươi quan tâm sai chỗ rồi." Cố trưởng lão cười lớn một tiếng: "Lão phu quyết định sẽ phá lệ tuyển thẳng Ngu Thanh Thiển, thiên phú linh thực và tinh thần lực như thế này không hề kém cạnh Phong Thần vàTrì Mặc Nhiễm, tâm tính trầm ổn bình tĩnh, nhất định là một mầm non tốt."

Chương 259: Dựa vào bản lĩnh của mỗi bên

Lời của Cố trưởng lão khiến những người ngồi đó ngẩn ra, sau đó vô thức tán đồng.

"Linh thực mà Ngu Thanh Thiển giải phóng sao ta thấy giống Cửu Thái Ma Liên vậy?" Một vị viện trưởng kinh ngạc hỏi.

Cố trưởng lão cười hì hì đáp: "Đó chính là Cửu Thái Ma Liên, lúc lão phu tiến lại gần đã cảm nhận được khí tức của nó rồi."

"Chẳng phải Cửu Thái Ma Liên là linh vật sao? Sao lại biến thành linh thực của Ngu Thanh Thiển rồi?" Một vị viện trưởng kinh hãi nói: "Chẳng lẽ nàng có thiên phú lập khế ước với linh vật rồi chuyển hóa thành linh thực sao?"

"Tại sao không thể?" Cố trưởng lão vuốt râu: "Trước đây trên lục địa cũng từng xuất hiện Linh Thực Sư có thể lập khế ước với linh vật, thiên phú của Ngu Thanh Thiển khá đặc biệt đấy."

Những Linh Thực Sư từng lập khế linh vật làm linh thực trước đây giờ không ai không phải cường giả của lục địa, cho dù đã mất cũng mang thiên phú đặc biệt khiến người ta không dám xem thường.

Nam t.ử lạnh lùng của Hoàng Viện nói: "Phải, trước đây Hoàng Viện chúng ta từng xuất hiện một vị cường giả có thể lập khế ước với linh vật, thiên phú của Ngu Thanh Thiển khá đặc biệt, rất hợp với Hoàng Viện chúng ta, ta cũng sẽ phá lệ tuyển thẳng nàng."

Đùa à, Ngu Thanh Thiển không chỉ có thiên phú linh thực đặc biệt yêu nghiệt, mà thiên phú tinh thần lực kia cũng sớm đã vượt qua người đồng trang lứa, thiên tài như vậy sao có thể để Thánh Viện cướp mất.

Lần trước bị Thánh Viện thừa cơ cướp mất Phong Thần, sắc mặt viện trưởng Hoàng Viện khó coi suốt mấy tháng trời, lần này không thể để Thánh Viện đạt được ý nguyện nữa.

"Ngươi đây là muốn tranh với lão phu sao?" Cố trưởng lão nhíu mày hỏi.

Ông vốn biết, một khi thiên phú tinh thần lực và thiên phú lập khế ước với linh vật của Ngu Thanh Thiển bị bại lộ, lão già của Hoàng Viện sẽ không còn mập mờ nữa.

Nam t.ử lạnh lùng của Hoàng Viện nói: "Ngu Thanh Thiển cũng đâu phải học viên ngươi đã định trước, Hoàng Viện bọn ta không thể tranh à?"

"Được, vậy thì xem bản lĩnh của mỗi bên đi." Cố trưởng lão cười khẽ một tiếng.

Lúc ông ở Học viện Hoàng gia phía Nam đã từng tìm hiểu Ngu Thanh Thiển, ông biết nàng và Phong Thần có mối quan hệ khá tốt, Phong Thần đã chọn Thánh Viện, ông tin khả năng Ngu Thanh Thiển chọn Thánh Viện cũng sẽ rất lớn.

Tại trung tâm đảo, nhóm Ngu Thanh Thiển nghỉ ngơi nửa ngày, thể lực và linh lực đều đã hồi phục mới lên đường trở lại.

Tuy có thể thấy được vị trí đại khái của linh thực dịch chuyển kia, nhưng chặng đường đi tới đó không hề gần, trong lúc đó họ không biết liệu mình có gặp phải đợt tập kích của yêu thực hay ma thú nào nữa không.

"Chúng ta đi thôi, mọi người hãy cẩn thận." Ngu Thanh Thiển đi ở phía trước đội, cung tên trên tay vẫn chưa thu lại.

Trên đoạn đường này không chỉ không gặp nguy hiểm quá lớn, mà còn phát hiện ra không ít d.ư.ợ.c thảo quý giá, cả đội thuận tay hái sạch sành sanh.

Hỏa Ly Nhã nhìn phía trước, nhíu mày nói: "Không đúng! Gốc dây leo xanh kia đã gần chúng ta lắm rồi, nhưng sao mãi mà không tới được vậy?"

"Linh thực dịch chuyển sẽ tạo ra một loại ảo giác về khoảng cách, để tới được vị trí gốc dây leo xanh đó, ta dự đoán cần phải mất khoảng ba ngày." Trong những ngày ở Học viện Hoàng gia, ngoài việc miệt mài nghiên cứu thực văn, d.ư.ợ.c tề và tu luyện, một phần thời gian  Ngu Thanh Thiển đều đắm mình trong các gian điển tịch quý hiếm của học viện, vì vậy có hiểu biết nhất định về linh thực của nhiều hệ phái.

Hỏa Ly Nhã bĩu môi: "Cái lão già thối đó thật là, không biết làm cho linh thực dịch chuyển gần một chút sao?"

Ngu Thanh Thiển cười nói: "Thôi đi, ba ngày cũng là ngắn rồi, nếu bắt chúng ta tìm kiếm một hai tháng mới là nguy hiểm đấy."

Thực chất Ngu Thanh Thiển còn muốn thăm dò trung tâm đảo thêm một thời gian, nhưng nơi này luôn cũng mang lại cho nàng một cảm giác nguy hiểm, nếu chỉ có một mình thì nàng còn dám xông pha, nhưng dẫn theo cả đội thì tất nhiên là không được.

Những người khác vốn cũng hăng hái muốn kiếm thêm chút bảo bối, nhưng từ sau khi gặp phải đợt tấn công của hơn hai mươi linh thực lần trước, đa số đều đã nảy sinh ý muốn đi ra ngoài.

Suy cho cùng, bảo bối có tốt đến đâu cũng không quan trọng bằng tính mạng, điểm này Ngu Thanh Thiển cũng khá đồng tình.