Chương 262: Đây mới là bạn sinh t.ử

Trong căn nhà gỗ, điểm quan tâm của mấy vị viện trưởng đang tập trung ở trận chiến của hai đội Thủy Ngạn Trạch và Mạc Dịch Nhiên.

Đội Ngu Thanh Thiển sắp đến chỗ dây leo xanh, họ cũng thở phào một hơi, cảm thấy bọn trẻ đã an toàn rồi.

Thư Giang cũng chú ý vào các đội tinh anh khác của Học viện Hoàng gia phía Nam trong gương, khi ánh mắt vô ý quét qua khối gương kia, ông bèn kinh hãi: "Ma thú cấp bậc Linh Soái, không ngờ lại là ma thú cấp bậc Linh Soái."

Mấy vị viện trưởng và hai vị trưởng lão lập tức dời mắt sang khối gương đó, trận chiến diễn ra quá nhanh, từ lúc Ngu Thanh Thiển ra tay đến khi nàng dẫn ma thú đi, chỉ diễn ra trong vòng mười mấy giây, họ muốn cứu viện cũng không kịp nữa.

"Hỏng rồi, Ngu Thanh Thiển dẫn ma thú đó tiến vào vùng cấm, linh thực của ta không thể thăm dò được tình hình bên trong." Cố trưởng lão đứng dậy chuẩn bị đi cứu viện, nhưng phát hiện khí tức của Ngu Thanh Thiển biến mất, mới thấy trong gương nàng dẫn ma thú đó vào vùng cấm ở trung tâm đảo.

Sắc mặt nam t.ử lạnh lùng của Hoàng Viện cũng vô cùng khó coi: "Ngay cả cường giả cấp Linh Hoàng của hai viện chúng ta cũng không dám đi sâu vào vùng cấm, Ngu Thanh Thiển tự ý xông vào đó ắt gặp nguy hiểm rồi."

"Vậy phải làm sao? Còn cách nào cứu nàng không?" Thư Giang cấp thiết hỏi.

Cố trưởng lão ngồi lại vị trí cũ thở dài: "Đành chịu thôi, ngay cả bọn ta cũng không nắm bắt được phương hướng trong vùng cấm, không thể tìm thấy Ngu Thanh Thiển."

"Sao nàng có thể bốc đồng như vậy chứ? Việc dẫn dụ ma thú cũng dám làm." Nam t.ử lạnh lùng đập tay lên bàn, trong mắt tràn đầy vẻ phức tạp: "Trước khi họ tiến vào, chúng ta đã nói rõ về vùng cấm ở trung tâm đảo rồi, vậy mà nàng còn cố ý dẫn ma thú đó vào."

Ông tin rằng với thực lực của Ngu Thanh Thiển, đặc biệt là đòn tấn công tinh thần, đã khiến hành động của con ma thú đó chậm lại mấy nhịp, nếu nàng nhanh ch.óng mượn cơ hội chui vào dây leo xanh để dịch chuyển thì hoàn toàn có cơ hội thoát thân.

Tất nhiên, như vậy thì chỉ một mình nàng thoát được thôi, còn những người khác có an toàn dịch chuyển hay không thì không chắc.

Hiện giờ Ngu Thanh Thiển dẫn ma thú cố ý xông vào vùng cấm, e là vì không muốn ma thú đó đột ngột quay đầu làm hại đồng đội.

Nam t.ử lạnh lùng cảm thấy Ngu Thanh Thiển ngốc nghếch, đồng thời cũng không khỏi cảm thán tâm tính của nàng, quả thực người như vậy mới xứng đáng để cả đội giao phó phía sau lưng cho nàng.

"Haiz, thực ra lựa chọn của tiểu nha đầu này cũng không sai." Trong mắt Cố trưởng lão tràn đầy vẻ thưởng thức, thiên tài sở hữu sức hút nhân cách như vậy là người học viện bọn họ cần nhất: "Có lẽ nàng sẽ sống sót trở về."

Vùng cấm có sức ràng buộc mạnh nhất với cường giả cấp Linh Hoàng, họ tiến vào chín mươi phần trăm sẽ mất mạng, nhưng với cấp độ tu vi này của Ngu Thanh Thiển, chỉ cần cắt đuôi được ma thú đó, vẫn có hy vọng sống sót.

Thư Giang đầy vẻ lo lắng: "Giờ cũng chỉ có thể hy vọng như vậy thôi."

Một mầm non tốt với thiên phú yêu nghiệt như vậy, đừng có c.h.ế.t ở vùng cấm mà! Như vậy thì quá đáng tiếc rồi.

Các viện trưởng khác cũng không ngờ Ngu Thanh Thiển lại có tinh thần hy sinh vì cả đội như thế, lòng bèn dâng lên sự kính phục đối với nàng.

Giữa lằn ranh sinh t.ử, người không chút do dự chọn vì đồng đội mà dấn thân bước vào hiểm nguy, thậm chí có thể mất đi tính mạng quả thực quá ít, đây mới thực sự là bạn sinh t.ử.

Có thể thấy được những người trong đội đó thực ra đều không sợ c.h.ế.t, rất đau khổ, nhưng vì để không phụ sự kỳ vọng của Ngu Thanh Thiển, từng người một đã dịch chuyển ra ngoài.

Nếu Ngu Thanh Thiển thực sự gặp bất trắc t.ử nạn, e rằng đội này sẽ có bóng ma tâm lý.

"Không ngờ cuộc kiểm tra lần này lại ngoài dự liệu của chúng ta, bây giờ đã có đội hạng nhất rồi, không cần để các đội khác đi mạo hiểm nữa." Cố trưởng lão nhìn nam t.ử lạnh lùng nói.

Ông sợ các đội khác cũng gặp phải chuyện bất ngờ như thế này, thiệt hại sẽ rất lớn.

Nam t.ử lạnh lùng của Hoàng Viện gật đầu: "Tuyên bố đã có hạng nhất, để đội của Thủy Ngạn Trạch và Mạc Dịch Nhiên dịch chuyển ra ngoài, những đội khác chưa tiến vào trung tâm đảo thì không được phép vào nữa."

Chương 263: Nghênh chiến

Chẳng mấy chốc, các đội tham gia kiểm tra tổng hợp đều nhận được thông báo, có đội hạng nhất rồi, các đội khác không cần tiến hành hạng mục kiểm tra thứ ba nữa.

Không ít người lộ ra vẻ tiếc nuối và không cam tâm.

Vốn dĩ khi hạng nhất xuất hiện, thời gian kiểm tra sẽ kết thúc sớm, nhưng vì Ngu Thanh Thiển dẫn ma thú đó xông vào vùng cấm sống c.h.ế.t không rõ, thế là trưởng lão Thánh Viện và Hoàng Viện quyết định kéo dài thời gian đến ba tháng mới kết thúc kỳ kiểm tra.

Họ tập trung tất cả các đội lại, cho rèn luyện ở những nơi khác trên đảo, tìm kiếm cơ duyên, đợi đến thời hạn ba tháng quy định mới tiến hành thi đấu cá nhân.

Tuy trưởng lão Thánh Viện không nói chuyện của Ngu Thanh Thiển, nhưng các viện trưởng khác lại kể chuyện này cho học viên của học viện mình.

Không ít người nghe nói Ngu Thanh Thiển hy sinh bản thân để dẫn dụ ma thú cấp Linh Soái, chỉ vì muốn cả đội có thể dịch chuyển an toàn, đều không khỏi tỏ lòng kính phục.

Tất nhiên, cũng có ngoại lệ, Lãnh Lăng Sương và Lãnh Bách Linh nghe xong thì thấy Ngu Thanh Thiển rất ngốc, thầm mong nàng c.h.ế.t quách ở trung tâm đảo cho rồi.

Thủy Ngạn Trạch và Mạc Dịch Nhiên nhìn những người đang canh giữ bên cạnh linh thực dịch chuyển, ai nấy tinh thần uể oải, mắt đỏ hoe bèn lắc đầu.

"Không biết Ngu Thanh Thiển trở về được không." Thủy Ngạn Trạch thở dài: "Không ngờ Ngu Thanh Thiển lại can đảm đến thế, nếu sống sót trở về, đáng để chúng ta kết giao."

Trong lòng Mạc Dịch Nhiên cũng không dễ chịu gì, hắn mới có chút hứng thú với Ngu Thanh Thiển, không muốn đối phương cứ thế mà c.h.ế.t: "Ta cảm thấy nàng có thể sống sót trở về."

"Hy vọng vậy." Những người khác cũng phụ họa theo.

Trong lúc những người khác đang xuýt xoa thở ngắn thở dài, Ngu Thanh Thiển lại dẫn ma thú đó đi vòng một vòng nhỏ trong vùng cấm.

Từng mũi tên bay v.út ra, đao nhọn tinh thần lực liên tục tập kích, tốc độ của ma thú phía sau cũng theo đó mà giảm đi rất nhiều.

Linh lực của Ngu Thanh Thiển tiêu hao rất nhanh, nhưng nàng phát hiện mỗi khi linh lực sắp cạn kiệt, Cửu Thái Ma Liên sẽ liên tục truyền linh lực sang cho mình.

Trong lòng nàng không khỏi vui mừng khôn xiết, hóa ra đây mới là tác dụng lớn nhất của Cửu Thái Ma Liên đối với chủ nhân.

Có sự tiếp sức của Cửu Thái Ma Liên, Ngu Thanh Thiển cũng quyết định không chạy trốn nữa, chuẩn bị đối chiến với ma thú cấp bậc Linh Soái kia.

Tại một khoảng đất trống, Ngu Thanh Thiển đáp xuống một tảng đá lớn, quay người thản nhiên đợi ma thú đang đuổi theo mình phía sau.

Ma thú kia thấy Ngu Thanh Thiển đột ngột dừng bước thì cũng ngẩn người ra, nhưng không lập tức xông qua. Suy cho cùng, ma thú cấp bậc Linh Soái đã có linh trí, nó đã nếm trải sự xảo quyệt của người nữ nhân đối diện, thấy đối phương dừng lại thì sợ sẽ có âm mưu gì đó.

Môi Ngu Thanh Thiển xuất hiện một nụ cười, nàng lấy một bình d.ư.ợ.c tề màu xanh lục đổ vào miệng, ngay sau đó khí tức tu vi trên người không ngừng tăng cường, đột phá tới Cửu Diệp Linh Tướng mới dừng lại.

Lãnh Bách Linh có d.ư.ợ.c tề nâng cao chiến đấu do gia tộc ban tặng, Ngu Thanh Thiển cũng có, nhưng là do chính nàng tinh luyện.

Loại d.ư.ợ.c tề này đều có một nhược điểm, thời gian chiến đấu chỉ duy trì được trong vòng một tuần trà, sau đó cơ thể sẽ chịu đựng một khoảng thời gian suy yếu.

Nhưng đối với Ngu Thanh Thiển, một tuần trà là đủ rồi.

"Một là đi, hai là c.h.ế.t." Ngu Thanh Thiển giơ cung tên trong tay lên nhắm thẳng vào ma thú đen nói.

Ma thú đen gầm lên một tiếng, đôi mắt đầy hung hãn, nó cảm nhận được tính mạng mình bị đe dọa bởi Ngu Thanh Thiển đang không ngừng tăng cao tu vi, nhưng nó không định bỏ cuộc.

Ngu Thanh Thiển thấy ma thú đen cử động, linh lực rót vào trong mũi tên, từng mũi đồng loạt phát ra, thực vật xung quanh cũng được huy động, liên tục tấn công ngăn chặn ma thú.