Chương 266: Mỹ nam thần bí

Ngu Thanh Thiển cảm thấy một luồng sức mạnh ôn hòa như gió xuân bao bọc lấy toàn thân, sau đó nàng biến mất.

Khi nàng hạ chân đứng vững, cảnh vật bốn bề thảy đều đã thay đổi.

Lúc này, nàng đang ở bên rìa một vách núi cao ch.ót vót, trên một tảng đá lớn cách đó không xa có một nam t.ử áo đỏ đang chắp tay đứng quay lưng lại, mái tóc đen nhánh buông xõa ngang thắt lưng, chỉ nhìn từ bóng lưng cũng khiến người ta vô thức sinh lòng kính sợ.

Ngu Thanh Thiển nhìn bóng lưng cách đó không xa mà ngẩn người, nàng bèn dùng tinh thần lực quét qua xung quanh, phát hiện vách núi cao này không giống sự chân thực của thế giới bên ngoài, hẳn chỉ là một loại vật dẫn hoặc cảnh tượng hư ảo thôi.

"Bái kiến tiền bối." Ngu Thanh Thiển suy nghĩ một lát rồi tiến lên một bước, lễ phép hành lễ vãn bối với nam t.ử đang đứng trên tảng đá lớn.

Nam t.ử kia vẫn bất động, chắp tay đứng đó, Ngu Thanh Thiển cũng không nói thêm gì, lặng lẽ chờ đợi.

Khoảng chừng một tuần trà trôi qua, nam t.ử áo đỏ nọ mới chậm rãi quay người lại.

Ngu Thanh Thiển ngước nhìn, ánh mắt lộ ra vẻ kinh ngạc, nhưng rất nhanh đã nén lại, trở về vẻ bình lặng không chút gợn sóng.

Nam t.ử áo đỏ có ngũ quan sắc sảo, dùng từ "khuynh quốc khuynh thành" để hình dung cũng không quá lời, lại không hề mang chút nữ khí, giữa chân mày khảm một viên bảo thạch đen hình thoi, khiến cả người lão trông vô cùng yêu dã.

Nam t.ử hững hờ liếc nhìn Ngu Thanh Thiển, mở miệng: "Không tệ, chỉ mất mười ngày đã vẽ ra được nguyên đồ hình thực văn."

Giọng nói của lão trong trẻo thấu suốt, như tiếng ngọc quý nhất va vào nhau, lại vương vấn chút phong thái gợi cảm tà mị, vô cùng êm tai.

"Hóa ra thực văn trên tảng đá lớn bên ngoài là do tiền bối vẽ ra, ta bội phục." Ngu Thanh Thiển híp mắt cười đáp.

Khí tức trên người nam t.ử này, nàng không nhìn thấu, tình huống này xảy ra thường là do mất hết tu vi, hoặc là thực lực tu vi cao hơn nàng quá nhiều, tuy nhiên một người có thể tháo rời đồ hình thực văn cao thâm như vậy để làm kiểm tra, sao có thể là kẻ không có tu vi.

Nam t.ử áo đỏ cười khẽ một tiếng, gương mặt đẹp đến mức dường như ánh nắng gắt cũng vì thế mà mất đi hào quang: "Tiểu nha đầu ngươi khéo mồm thật."

Ngu Thanh Thiển mỉm cười, có thể nói nam t.ử này là mỹ nam đẹp nhất nàng từng gặp qua, ngoại trừ Phong Thần và phụ thân mỹ nhân của nàng.

"Ta đường đột, có thể hỏi một câu đây là nơi nào không?" Ngu Thanh Thiển ngẩng đầu hiếu kỳ hỏi.

Nàng luôn cảm thấy sơn thủy nơi này không chân thực, nhưng lại có thể khẳng định nam t.ử đối diện là thực thể có tồn tại.

Nam t.ử áo đỏ ngắn gọn đáp: "Trong một tòa tháp."

Nghi hoặc giữa đôi mày Ngu Thanh Thiển càng rõ ràng: "Trong một tòa tháp? Xin thứ cho ta ngu muội, không rõ ý nghĩa trong lời này."

Nam t.ử áo đỏ nhướng mày, cười nhạo một tiếng: "Ngu muội? Mười ngày đã có thể phục chế nguyên vẹn đồ hình thực văn của ta, ngươi mà ngu muội, thì thế gian này không còn người thông tuệ nữa rồi."

"Nhưng rõ ràng nơi này là một vách núi cao, giống tòa tháp chỗ nào chứ!" Ngu Thanh Thiển giả bộ không biết, kinh ngạc nói.

"Thật là một nha đầu xảo quyệt, với tinh thần lực của ngươi hẳn phải cảm nhận được cảnh tượng này chỉ là diễn hóa ra chứ." Nam t.ử áo đỏ mỉm cười, thở dài một tiếng: "Thôi vậy, đã đưa ngươi vào đây, cũng không cần che giấu nữa."

Lời vừa dứt, lão tùy ý vung tay áo, vách núi cao xung quanh bèn sụp đổ tan tành rồi biến mất sạch sẽ.

Thay vào đó là một không gian kín mít, tuyệt thế mỹ nam áo đỏ ngồi xếp bằng trên một tảng đá lớn, nhưng chân lão lại bị hai sợi xích sắt màu xanh đen trói buộc.

Chương 267: Cứu ta?

Ánh mắt Ngu Thanh Thiển dừng tại hai sợi xích sắt màu xanh đen kia, với kiến thức hiện tại của nàng căn bản không nhìn ra được là dùng vật liệu gì luyện chế, nhưng tuyệt đối không phải vật bình thường.

Hai sợi xích sắt không chỉ tỏa ra một luồng khí băng hàn, mà còn mang theo một luồng uy áp khiến nàng cảm thấy hồi hộp.

"Tiền bối, nơi này chính là tòa tháp mà ngài nói sao?" Ngu Thanh Thiển quan sát xung quanh một vòng, phát hiện bốn bề không thể dùng tinh thần lực thăm dò, thậm chí tinh thần lực bị áp chế đến mức căn bản không thể phóng ra ngoài.

Mỹ nam áo đỏ dùng một tay chống cằm, nhìn Ngu Thanh Thiển với vẻ trêu chọc: "Không ngờ tiểu nha đầu ngươi lại khá bình tĩnh và thích nghi đấy chứ."

Nếu là người bình thường bị dịch chuyển vào đây, đột nhiên từ vách núi cao có cảnh sắc tươi đẹp biến thành một không gian kín mít thế này, không chừng đã hoảng loạn đến mức nào rồi.

Nhưng tiểu nha đầu này chỉ kinh ngạc trong chốc lát, theo sau đó là sự bình thản trầm ổn như thuở ban đầu.

Ngu Thanh Thiển nhún vai mỉm cười: "Hoảng loạn cũng không giải quyết được vấn đề, huống hồ chẳng phải nơi này còn có tiền bối bầu bạn sao?"

Hiện giờ nàng rất tò mò về thân phận của mỹ nam này, bị giam giữ trong không gian kín mít, tưởng chừng không phải người tầm thường có thể làm được.

"Vậy ý ngươi là muốn ở đây bầu bạn với ta cả đời sao?" Mỹ nam áo đỏ nhếch môi, lơ đãng nhìn Ngu Thanh Thiển: "Ta ở nơi này cô tịch ngàn năm, có người bầu bạn, đương nhiên rất vui mừng."

Ngu Thanh Thiển híp mắt cười nói: "Tiền bối thực sự muốn để ta bầu bạn ở đây cả đời ư? Chẳng lẽ ngài đưa ta vào đây không phải vì để cứu ngài ra ngoài à?"

Nàng phát hiện nam t.ử này là bằng xương bằng thịt, không phải là linh hồn gì đó, vậy việc tốn bao tâm tư đưa nàng vào đây tuyệt đối không thể chỉ để làm bạn với lão.

Mỹ nam áo đỏ liếc nhìn Ngu Thanh Thiển một cái, lạnh lùng cười khẩy: "Cứu ta? Dù có đến một vạn kẻ được gọi là cường giả ở bên ngoài các ngươi liên thủ tấn công, cũng không thể để lại bất kỳ dấu vết nào trên sợi xích này thì sao một tiểu gia hỏa còn chưa đạt tới cấp bậc Linh Tướng như ngươi có thể cứu ta?"

"Đường do người mà có, chẳng phải sao?" Ngu Thanh Thiển không để tâm cười cười, nhướng mày hỏi: "Vậy không lẽ tiền bối đưa ta vào đây để uống trà?"

"Uống trà?" Trong mắt mỹ nam áo đỏ lộ ra một vẻ hoài niệm, khẽ thở dài: "Quả thực đã nhiều năm ta không được ngửi thấy hương trà rồi."

Ngu Thanh Thiển nhìn dáng vẻ lạc lõng hoài niệm của mỹ nam áo đỏ, đoán rằng lão bị giam cầm ở đây ngàn năm cũng rất cô tịch, bèn lấy ra trà ngon và dụng cụ pha trà trong vòng tay ra.

Nước suối trước đó cũng đã chuẩn bị không ít, giờ có chỗ dùng rồi.

Mỹ nam áo đỏ thấy Ngu Thanh Thiển lấy trà ngon, dụng cụ, lò lửa than củi, nước suối, mắt bèn sáng lên, khóe môi khẽ nhếch, tiểu nha đầu này biết điều thật.

Pha trà xong xuôi, Ngu Thanh Thiển đưa một chén cho mỹ nam áo đỏ: "Mời tiền bối."

Uống trà là thói quen đã hình thành từ nhỏ của nàng, kiếp trước nàng không có sở thích này, đơn giản là vì phụ thân mỹ nhân rất thích, lại thường xuyên dạy nàng phẩm trà pha trà, dần dần cũng hình thành thói quen trà không rời thân.

Mỹ nam áo đỏ đón lấy trà, khá hưởng thụ mà khẽ nhấp một ngụm, cảm thán: "Ngàn năm chưa từng chạm qua nước trà, không ngờ loại trà thô này cũng khiến người ta quyến luyến vô cùng."

Khóe miệng Ngu Thanh Thiển giật giật, đây vốn là loại trà ngon nhất mà phụ thân mỹ nhân trân quý, cái miệng của mỹ nam này quá kén chọn rồi.

Tất nhiên, từ điểm này cũng có thể thấy được, trước khi bị giam giữ trong không gian kín, thân phận của người này tuyệt đối không đơn giản.

Vừa nghĩ tới những thực văn đã tiếp xúc bên ngoài, tâm tư Ngu Thanh Thiển bèn linh hoạt hẳn lên, đồ hình thực văn như vậy ở hạng ngũ phẩm, nếu không có bản tháo rời, nàng không thể vẽ ra được.

Hơn nữa xem chừng mỹ nam này cũng chỉ là tùy tiện ra tay, chắc chắn còn nhiều đồ hình thực văn cao thâm chưa mang ra.

Chương 266-267 - Khuynh Thành Tuyệt Sủng: Thái Tử Điện Hạ Quá Mức Quyến Rũ - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia