Chương 272: Cơ duyên sư phụ tặng (1)

Ngu Thanh Thiển chính thức hành lễ bái sư, kính trà xong, giữa hai người cũng đã có thêm một sợi dây liên kết.

Trên tay mỹ nam áo đỏ xuất hiện thêm một tòa tháp nhỏ đen kịt mộc mạc, đẩy về phía Ngu Thanh Thiển.

Kế đó tòa tháp nhỏ trong tay lão chợt biến mất, mà bên cạnh không gian linh thực của Ngu Thanh Thiển lại xuất hiện thêm một không gian tương tự, bên trong có một tòa tháp nhỏ đen ngòm không chút ánh sáng lơ lửng.

Ngu Thanh Thiển kinh ngạc vô cùng, tinh thần lực đi sâu vào không gian đó chạm vào tòa tháp nhỏ đang lơ lửng, rất nhanh tòa tháp nhỏ xuất hiện một luồng sức hút, giống như muốn hút cả linh hồn nàng vào trong, nàng vội vàng rút tinh thần lực ra.

"Tiểu Thanh Thanh, có phải ngươi cảm nhận được sức hút của tòa tháp nhỏ đó rồi không?" Mỹ nam áo đỏ thấy sắc mặt Ngu Thanh Thiển thay đổi bèn mở lời cười hỏi.

Ngu Thanh Thiển nhướng mày, "Tiểu Thanh Thanh" là kiểu xưng hô gì nữa? Nhưng nàng cũng không phản đối.

"Sư phụ, sao tòa tháp này lại đột ngột mở ra một không gian riêng biệt gửi nhờ trong cơ thể ta vậy?"

Đầu ngón tay mỹ nam áo đỏ ve vuốt chén trà: "Nếu tòa tháp nhỏ đó bị ngươi luyện hóa từng chút một, ngươi sẽ cần một nơi tương tự như không gian linh thực."

Lão dừng lại một chút rồi nói: "Sau khi luyện hóa tòa tháp nhỏ này thực lực của ngươi có thể tăng mạnh, cũng coi như một cơ duyên sư phụ tặng cho ngươi, cứ xem ngươi có thể nắm bắt được hay không."

"Đa tạ sư phụ!" Ngu Thanh Thiển cảm nhận được sự chân thành trong giọng điệu của mỹ nam áo đỏ, lòng có chút xúc động.

Mỹ nam áo đỏ thở dài: "Nếu sư phụ có thể mở ra không gian trữ vật của mình, cũng không đến mức mượn hoa hiến Phật, gửi nhờ tòa tháp nhỏ riêng trong người ngươi."

Đồ vật tốt trong không gian trữ vật của lão nhiều vô kể, tùy tiện ném ra một cái, chắc đám cường giả cấp Linh Hoàng được gọi là gì đó ở bên ngoài đều sẽ tranh giành đến phát điên, đáng tiếc...

Ngu Thanh Thiển nhớ lại cuốn sách thực văn huyền diệu đã biến mất mà mỹ nam áo đỏ đưa mình lúc trước, cũng đoán ra được đó hẳn là do sư phụ dùng một loại năng lượng nào đó ngưng tụ ra, chứ không phải sách thực thể.

"Sư phụ, ngài bị nhốt ở đây không thể động dụng linh lực và tinh thần lực sao?"

Mỹ nam áo đỏ gật đầu: "Không thể, hai sợi xích sắt này hạn chế ta sử dụng linh lực và tinh thần lực, cho nên ta không thể tu luyện tiếp, cũng không thể mở không gian trữ vật."

Ngu Thanh Thiển kinh ngạc hỏi: "Vậy sao sư phụ thăm dò được tình hình trên đảo Thủy Vu? Không thể sử dụng tinh thần lực thì sao có thể lục tìm ký ức của những Linh Hoàng đó?"

"Bởi vì ngàn năm qua trong sự cô tịch ta đã diễn hóa ra tâm lực, dùng tâm lực ta có thể khống chế đảo Thủy Vu, có thể lục tìm ký ức của những người đó, cũng có thể ngưng hóa ra cảnh tượng vách núi cao và sách huyền diệu như trước."

Nam t.ử áo đỏ bày vẻ mặt đầy ngạo nghễ: "Mặc dù ngàn năm qua không thể tu luyện, nhưng tâm lực của ta đã đạt đến tối đa, nếu có thể ra ngoài, thực lực tu vi nhất định tăng vọt."

"Tâm lực là cái gì?" Ngu Thanh Thiển không hiểu hỏi.

Mỹ nam áo đỏ cười giải thích: "Tâm lực là một thứ huyền diệu khó giải thích, cũng không phải chỉ mình ta biết, mức độ tu vi ở chỗ các ngươi quá thấp, căn bản không tiếp xúc được những thứ đó. Nha đầu ngươi vốn có thiên phú làm một lúc nhiều việc, ta lại thành sư phụ ngươi, đương nhiên sẽ từ từ dạy ngươi."

"Ừm, nghe có vẻ tâm lực rất lợi hại." Ngu Thanh Thiển híp mắt cười gật đầu.

Mỹ nam áo đỏ lườm nàng một cái: "Đừng xem thường, Linh Thực Sư có sở trường là tâm lực cực kỳ khó đối phó."

Ngu Thanh Thiển cũng không truy cứu thêm, suy cho cùng, đi theo sư phụ thì sẽ có thịt ăn, lão sẽ từ từ dạy nàng.

Chỉ là đối phương thường xuyên nhắc tới "chỗ các ngươi", khiến Ngu Thanh Thiển khá thắc mắc, chẳng lẽ sư phụ thối này không phải người ở đây?

Chương 273: Cơ duyên sư phụ tặng (2)

Dựa trên gương mặt mỹ nam áo đỏ, Ngu Thanh Thiển thấy tuổi tác lão tầm khoảng hai mươi, đoán ra được thiên phú tu luyện của đối phương chắc cũng ở Cực Giai.

Ở lục địa này, chỉ cần Linh Thực Sư và Tôi Thể Sư tu luyện đến Linh Hoàng hoặc Võ Hoàng là có thể định nhan, nghĩa là dung nhan sẽ không già đi nữa, vì vậy cường giả cấp cao càng trẻ tuổi thì thiên phú càng cao, đương nhiên cũng có không ít người dày công tích lũy rồi mới để lộ.

Ví như vị nam t.ử trung niên lạnh lùng của Hoàng Viện kia, thực chất tuổi tác không khác lão già họ Cố của Thánh Viện là bao, nhưng trông lại trẻ hơn nhiều, đó là vì nam t.ử lạnh lùng kia khi hơn bốn mươi tuổi đã thăng cấp lên tu vi Linh Hoàng.

Nhưng còn Cố trưởng lão của Thánh Viện, sau khi đột phá lên Linh Hoàng, khí tức lại uyên thâm hơn nam t.ử trung niên kia nhiều, đó chính là một loại cường thế của sự tích lũy lâu dài.

"Sư phụ, danh hiệu của ngài là gì?" Ngu Thanh Thiển hỏi.

Mỹ nam áo đỏ cười: "Ta tên Cổ Diễm, còn về danh hiệu, trước đây có không ít người gọi ta là Quỷ Thủ Tôn Giả."

"Danh hiệu của sư phụ thật đặc biệt, Quỷ Thủ là ý chỉ người khắc thực văn xuất thần nhập hóa sao?" Ngu Thanh Thiển cười tiếp tục hỏi: "Tôn Giả là ý chỉ tu vi sư phụ là cường giả Linh Tôn sao?"

Biết được tên của sư phụ, Ngu Thanh Thiển cũng không nghĩ tới việc sẽ lén lút đi tra tin tức của sư phụ mình, đây là một sự tôn trọng.

"Ha ha, lai lịch Quỷ Thủ có hai điểm, một điểm thực sự như ngươi nói, ta khắc thực văn dám xưng thứ hai thì không ai dám xưng thứ nhất, ta đã ra tay thì chưa bao giờ thất thủ; điểm thứ hai là tính tình ta trong mắt người khác khá thất thường, làm việc toàn dựa vào sở thích, thậm chí gặp kẻ mình ghét, muốn g.i.ế.c là g.i.ế.c, vì thế mới bị gọi là Quỷ Thủ."

Cổ Diễm cười như không cười: "Còn về tu vi của sư phụ ngươi, nếu có một ngày ngươi có thể luyện hóa ba tòa tháp thả ta ra ngoài, đương nhiên sẽ biết thôi."

"Hóa ra là vậy, người tu luyện vốn nên làm việc theo lòng mình, sư phụ làm vậy mới là ung dung tự tại." Ngu Thanh Thiển cười khẽ.

Không phải nàng là nịnh hót Cổ Diễm, mà là đồng cảm, bởi vì bản thân nàng kiếp trước cũng như vậy. Làm việc toàn dựa theo sở thích, thích là thích, ghét là ghét, nàng càng thích tính tình vị sư phụ này hơn.

Ngu Thanh Thiển ghét nhất là loại ngụy quân t.ử trước mặt một kiểu sau lưng một kiểu, nhất là hạng người đ.â.m lén sau lưng, nhìn tính tình của sư phụ thì hiển nhiên không phải hạng đó.

"Ha ha, quả là chúng ta có duyên làm sư đồ, điểm này rất hợp nhau." Tâm trạng Cổ Diễm vô cùng vui vẻ.

Sư đồ hai người lại tán gẫu một hồi, Cổ Diễm nói: "Ngươi hãy thử luyện hóa tầng thứ nhất của tòa tháp này trước, sau đó có thể ra khỏi không gian kín này rồi."

"Vậy sau này sư phụ cũng sẽ luôn ở trong tháp nhỏ sao?" Ngu Thanh Thiển suy nghĩ một lát rồi hỏi.

Cổ Diễm nhếch môi cười: "Đương nhiên, sau này đồ đệ ngươi đi đâu, sư phụ ta sẽ theo tới đó."

"Được, vậy ta luyện hóa tầng thứ nhất của tháp trước." Ngu Thanh Thiển thở phào nhẹ nhõm gật đầu.

Nàng không muốn vừa bái một vị sư phụ thối nhìn khá thuận mắt mà đã phải xa nhau trong thời gian ngắn như vậy.

"Đi đi, nếu lần này tòa tháp lôi kéo linh hồn ngươi, ngươi đừng kháng cự nữa, cứ thuận theo mà vào, chỉ cần luyện hóa được tầng thứ nhất là có thể ra ngoài." Cổ Diễm chỉ điểm.

"Vâng!"

Ngu Thanh Thiển ngồi xếp bằng, tinh thần lực và tâm trí chạm vào tòa tháp đen.

Đột nhiên, một luồng sức hút khá mạnh xuất hiện, muốn kéo linh hồn nàng vào trong, lần này Ngu Thanh Thiển không phản kháng, một thoáng hốt hoảng, nàng bèn tiến vào trong tháp nhỏ.

Ngay sau đó nàng cảm thấy linh lực trên người như biến mất toàn bộ, tinh thần lực cũng không thể sử dụng, nhưng dị năng hệ Mộc trên người lại linh hoạt hẳn.

Chương 272-273 - Khuynh Thành Tuyệt Sủng: Thái Tử Điện Hạ Quá Mức Quyến Rũ - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia