Chương 276: Ai nói bọn ta không cần?
Ngu Thanh Thiển nghe lời sư phụ nói thì thở phào nhẹ nhõm, hiện giờ nàng ra ngoài vẫn chưa muộn, cũng may nhiệm vụ trước đó chỉ tiêu tốn hơn hai mươi ngày, nếu không thì muộn mất rồi.
"Sư phụ, vậy ta xin ra ngoài trước, sau đó chúng ta g.i.ế.c thêm ma thú trên đảo Thủy Vu rồi mới trở về." Ngu Thanh Thiển biết nếu giờ mà trở về, muốn tiến vào trung tâm đảo một lần nữa là chuyện không thể.
Cổ Diễm không để tâm, vừa uống trà vừa nói: "Sao cũng được, dù gì ta cũng không thể ra ngoài, có điều hiện giờ tháp nhỏ gửi nhờ trong không gian thể nội của ngươi, ta cũng có thể thông qua ngươi mà nhìn ngắm thế giới bên ngoài nhiều hơn rồi."
Nghe giọng điệu ung dung của sư phụ, lòng Ngu Thanh Thiển dâng lên một nỗi xót xa.
Tận đáy lòng, sư phụ vốn khát khao sâu sắc thế giới bên ngoài và sự tự do, nàng thầm nghĩ tương lai nhất định phải tìm được hai tòa tháp còn lại, luyện hóa chúng để đưa sư phụ ra ngoài.
Ngu Thanh Thiển đã luyện hóa được tầng thứ nhất của tháp nhỏ, tuy chưa hẳn là chủ nhân của nó, nhưng đã đạt được quyền hạn tự do ra vào.
Tâm niệm khẽ động, Cổ Diễm cũng không dùng tâm lực ngăn trở, Ngu Thanh Thiển khẽ lắc mình đã xuất hiện tại phía sau tảng đá lớn mà nàng bị dịch chuyển vào lúc trước.
Quan sát xung quanh một lượt, phát hiện không có gì thay đổi bất thường, Ngu Thanh Thiển hỏi sư phụ phương hướng của những ma thú kia, rồi nhanh ch.óng lao đi.
Mấy ngày sau, trên đảo Thủy Vu, những người còn sống sót của năm Học viện Hoàng gia lớn đều đã được tập trung lại.
Học viện Hoàng gia phía Nam giành được hạng nhất, nhưng gương mặt họ đều không có lấy một nụ cười, trông vô cùng tiều tụy.
Tuy nhiên mọi người đều biết họ vẫn đang lo lắng về việc Ngu Thanh Thiển mất tích, lúc này đây, nhiều người cho rằng chắc Ngu Thanh Thiển đã c.h.ế.t tại trung tâm đảo, không tránh khỏi thể hiện sự tiếc nuối.
Cố trưởng lão của Thánh Viện và nam t.ử lạnh lùng không thể kéo dài thời gian thêm nữa, thế là họ xuất hiện, chuẩn bị kết thúc kỳ kiểm tra tổng hợp của năm Học viện Hoàng gia lớn lần này.
"Ta tuyên bố ba tháng kiểm tra tổng hợp đến hôm nay là kết thúc, nhiều người trong các ngươi đã tiến bộ không ít, chứng tỏ lần rèn luyện này các ngươi không hề uổng công."
Nam t.ử lạnh lùng không thích nói chuyện, vì vậy vẫn là Cố trưởng lão chủ trì: "Kỳ kiểm tra tổng hợp lần này chỉ thiết lập một vị trí hạng nhất, do tiểu tổ 9 của Học viện Hoàng gia phía Nam giành được."
"Kiểm tra tổng hợp hoàn tất, chúng ta cũng đã phát hiện không ít mầm non tốt trong số các ngươi, lần này học viên mới cũng sẽ tiến hành ba hạng mục thi đấu cá nhân cùng học viên cũ, lần lượt là Luyện kim, Thực văn và Dược tề. Thời gian vào ba ngày sau, địa điểm cũng tại đảo Thủy Vu."
Cố trưởng lão nói xong, nhìn nhóm Hỏa Ly Nhã đang ủ rũ mà thầm thở dài trong lòng, điểu chỉnh sắc mặt: "Mời tiểu tổ 9 của Học viện Hoàng gia phía Nam bước lên nhận phần thưởng của các ngươi."
Cả đội không một ai bước lên phía trước, đối với họ, hạng nhất chẳng là gì so với tính mạng của Ngu Thanh Thiển.
Hỏa Ly Nhã bước ra đạo: "Đội trưởng của bọn ta vẫn chưa về, bọn ta sẽ không nhận phần thưởng này."
Phía dưới vang lên những tiếng xì xào bàn tán nhỏ, nhiều người cảm thấy đội của Hỏa Ly Nhã quá cố chấp, thậm chí là ngu ngốc.
Nói không chừng Ngu Thanh Thiển đã c.h.ế.t ở trung tâm đảo rồi, nếu nàng không trở lại, chẳng lẽ họ từ bỏ phần thưởng kiểm tra sao?
Cố trưởng lão ngẩn ra, trấn an: "Ta hiểu tâm trạng của các ngươi, nhưng đây là phần thưởng các ngươi xứng đáng nhận được, phần của Ngu Thanh Thiển cũng sẽ không thiếu, các ngươi cứ giữ lấy, đợi nàng ra ngoài rồi đưa cho nàng vậy."
"Nàng không trở lại, bọn ta sẽ không nhận phần thưởng." Hỏa Ly Nhã kiên trì, các đồng đội khác cũng đồng loạt phụ họa.
Vị nam t.ử lạnh lùng nọ nhíu mày, trầm giọng hỏi: "Ý các ngươi là không cần phần thưởng này nữa sao? Thời gian phát thưởng của Thánh Viện và Hoàng Viện có hạn, quá hạn thì sẽ không trao nữa."
Không phải ông đe dọa, mà thực sự có quy tắc này, ông cũng là nhắc nhở nhóm Hỏa Ly Nhã đừng quá cố chấp mà bỏ lỡ cơ hội.
Ánh mắt chín người bọn Hỏa Ly Nhã kiên định, cùng lắc đầu biểu thị quyết tâm của họ.
Cố trưởng lão và nam t.ử lạnh lùng nhìn nhau, cũng vô cùng cạn lời, họ chưa từng thấy tình huống nào như thế này, những người bên dưới cũng vô cùng xúc động, nhưng phần nhiều là cảm thấy họ ngốc.
Ngay lúc nam t.ử lạnh lùng định tuyên bố hủy bỏ phần thưởng, đột nhiên một giọng nữ trong trẻo vang lên.
"Ai nói bọn ta không cần?"
Chương 277: Trở về
Nghe thấy giọng nói này, tất cả mọi người đồng loạt nhìn về phía cách đó không xa.
Họ thấy một thiếu nữ xinh đẹp mặc áo xanh, dung mạo thanh nhã thoát tục thong thả bước tới, mọi người ngẩn ra, đây chẳng phải chính là Ngu Thanh Thiển đã mất tích hơn hai tháng qua sao?
"Thanh Thiển!" Nhóm Hỏa Ly Nhã vừa thấy Ngu Thanh Thiển xuất hiện bèn xúc động chạy tới vây quanh nàng nhìn tới nhìn lui, thấy trên người nàng không có thương tích gì mới thở phào nhẹ nhõm.
Ngu Thanh Thiển thấy ánh mắt của các đồng đội thì trong lòng ấm áp, mỉm cười nói: "Yên tâm đi, ta không sao rồi."
"Thanh Thiển, ngươi thực sự làm bọn ta sợ c.h.ế.t khiếp." Cơ Linh Song vươn tay ôm c.h.ặ.t lấy Ngu Thanh Thiển.
Hạ Oanh cũng kích động ôm lấy Ngu Thanh Thiển: "Ma thú cấp Linh Soái kia không làm gì ngươi chứ?"
"Không có, ta xông tới một cánh rừng có sương mù nên cắt đuôi được nó." Ngu Thanh Thiển cười giải thích với họ: "Sau đó ta cũng bị lạc đường, may mà mấy ngày trước sương mù trong rừng tản đi, ta mới có thể ra ngoài."
Cổ Diễm đã dặn dò, không được nói chuyện gặp được lão và chuyện tòa tháp ra ngoài.
"Về được là tốt rồi." Hỏa Ly Nhã và nhóm Tạ Thư lần lượt nói.
Thần sắc uể oải của cả đội cũng thay đổi theo sự trở về của Ngu Thanh Thiển, trên mặt ai nấy đều nở nụ cười.
Những người khác thấy cảnh đó cũng không khỏi cảm thán trong lòng, mạng của Ngu Thanh Thiển lớn thật, bị ma thú thực lực Linh Soái truy sát còn chạy vào vùng cấm, vậy mà trở về bình an vô sự, cũng coi như một kỳ tích.
Ngu Thanh Thiển trấn an tâm trạng cả đội, dẫn họ bước lên phía trước, cười như không cười nhìn hai vị trưởng lão Thánh Viện: "Hai vị trưởng lão, bây giờ chúng ta nhận phần thưởng hạng nhất chắc không có vấn đề gì chứ?"
Thấy Ngu Thanh Thiển có thể sống sót trở về, Cố trưởng lão và nam t.ử lạnh lùng đều vui mừng từ tận đáy lòng, mầm non tốt như vậy nếu t.ử nạn thì quá đỗi đáng tiếc.
"Ha ha, ta vốn biết lúc nào tiểu nha đầu ngươi cũng mang lại điều bất ngờ cho người khác." Cố trưởng lão chia phần thưởng Bùn Nuôi Dưỡng cao cấp cho mỗi người một phần: "Cầm lấy, đây là thứ các ngươi xứng đáng được nhận."
Bọn Hỏa Ly Nhã nhận lấy Bùn Nuôi Dưỡng, cười híp mắt cất vào.
Mỗi lần kiểm tra, phần thưởng của năm Học viện Hoàng gia lớn đều là Bùn Nuôi Dưỡng, đương nhiên, nếu là Tôi Thể Sư thì phần thưởng sẽ là một số d.ư.ợ.c liệu hoặc d.ư.ợ.c dịch dùng cho tôi thể, lần này cũng không ngoại lệ, có điều đẳng cấp Bùn Nuôi Dưỡng tốt hơn nhiều so với trước đây.
Ngu Thanh Thiển vừa nhận lấy Bùn Nuôi Dưỡng bèn ném vào không gian linh thực, Cửu Thái Ma Liên phát ra tiếng reo hò vui sướng rồi bắt đầu điên cuồng hấp thụ.
Lần này cỏ Ma Hoàng không hề tranh đoạt, bởi vì nó cũng đã phát hiện ra tác dụng của Cửu Thái Ma Liên, so với Bùn Nuôi Dưỡng, nó thích đượcn nuôi dưỡng bởi sắc xanh sinh mệnh do Cửu Thái Ma Liên phóng ra hơn.
Nam t.ử lạnh lùng ôn hòa nhìn Ngu Thanh Thiển đạo: "Ba ngày sau, các học viên mới có cuộc thi cá nhân, ngươi là Thực Văn Sư và Dược Tề Sư, sau khi về hãy chuẩn bị cẩn thận."
"Đa tạ Tề trưởng lão nhắc nhở." Ngu Thanh Thiển đáp lại bằng một nụ cười thiện ý.
Từ chỗ Hỏa Ly Nhã, nàng biết được vị Tề trưởng lão này là người của hoàng thất nước Văn Hỏa, tên là Hỏa Tề, Hoàng Viện còn có những người họ Hỏa khác, vì vậy mới được gọi là Tề trưởng lão.
Cố trưởng lão híp mắt cười nói: "Tiểu nha đầu, ta rất kỳ vọng vào ngươi đấy, đến lúc đó phải thể hiện cho tốt."
Ông đã quyết định sẽ phá lệ tuyển thẳng Ngu Thanh Thiển, có điều bây giờ chưa phải lúc tuyên bố, thế nào cũng phải đợi cuộc thi cá nhân kết thúc mới tính.
Hiển nhiên, Tề trưởng lão của Hoàng Viện cũng có cùng dự định.
"Ta nhất định sẽ dốc hết sức." Ngu Thanh Thiển cười đáp.
"Ha ha, lần này ngươi không chỉ trở về bình an, mà còn thăng cấp lên tu vi Linh Tướng, trong đám học viên mới của năm học viện, tu vi này có thể coi là đứng đầu rồi." Cố trưởng lão không hề tiếc lời khen ngợi.