Ta bước tới phía sau, nhẹ nhàng bóp vai cho hắn.
“Dân nữ chỉ là đã nghĩ thông.”
“Thay vì cứ đối đầu với Vương gia.”
“Chi bằng ngoan ngoãn ở cạnh Vương gia.”
“Như vậy cả đời đều có thể hưởng vinh hoa phú quý, chẳng phải rất tốt sao?”
Hắn không tỏ ý kiến.
Đầu ngón tay thon dài khẽ vuốt quanh miệng bát.
Hàng mi buông thấp.
“Thật vậy sao?”
“Đương nhiên.”
Ta nâng gương mặt hắn lên.
Nhìn vào đôi mắt nhạt màu ấy.
Rồi chậm rãi hôn lên sống mũi cao thẳng của hắn.
Thấy hắn không phản ứng.
Ta lại men theo sống mũi, chậm rãi hôn xuống.
Cuối cùng dừng nơi đôi môi hơi lạnh.
Lặng lẽ áp môi mình lên.
Ban đầu, hắn mặc cho ta muốn làm gì thì làm.
Đến khi ta hôn được vài lần.
Hắn bỗng siết lấy eo ta.
Đảo ngược thế cờ.
Sau nụ hôn.
Ta ngồi trên đùi hắn, vòng tay ôm lấy cổ hắn, mỉm cười.
“Vương gia đón Trường An về đi.”
“Ba người chúng ta cùng nhau sống thật tốt, có được không?”
Hắn cụp mắt nhìn ta.
“Hiện giờ Trường An vẫn chưa thể trở về.”
Toàn thân ta cứng đờ.
“Vì sao?”
“Kinh thành... vẫn chưa yên ổn.”
“Bao giờ mới yên ổn?”
“Không lâu nữa.”
Cuối cùng.
Hắn vẫn uống bát chè hạt sen ấy.
Ta múc từng thìa, đút từng thìa cho hắn.
Hắn lặng lẽ uống.
Làn hơi nóng bảng lảng khiến hàng mày nét mắt như tranh càng thêm dịu đi.
Còn cảm xúc nơi đáy mắt...
Ta vẫn không sao nhìn thấu.
Uống được một nửa.
Bỗng nhiên hắn nắm lấy cổ tay ta.
Rồi bế ngang người ta lên.
Bước qua gian ngoài.
Từng bước tiến vào nội thất.
Vừa chạm đến chiếc giường mềm mại.
Ta lập tức định ngồi dậy tránh đi.
Nhưng lại bị hắn nhẹ nhàng ép trở xuống.
“Song Song chẳng phải vừa nói...Muốn cùng ta sống thật tốt sao?”
Khóe môi hắn khẽ cong:
“Thế nào? Mới một lúc đã đổi ý rồi?”
Nằm trên chiếc giường mềm nhất.
Ở cạnh vị Vương gia đẹp nhất.
Nghĩ kỹ...
Ta cũng đâu có thiệt.
Ta đưa tay thổi tắt ngọn nến bên giường.
“Vương gia quyền cao chức trọng, lại có dung mạo khuynh thế.”
“Dân nữ... cớ gì phải đổi ý?”
16
Trường An bị Thái hậu đưa đi, chỉ có thể là vào đúng hôm ta đến thương hành xử lý chuyện thuế.
Người của Thẩm Cảnh Hành khi ấy vốn định đưa cả ta lẫn Trường An về.
Nào ngờ Thái hậu lại nhanh tay hơn một bước, cướp mất đứa bé.
Giờ đây, bà ta lại lấy Trường An làm con tin, ép ta hạ độc Thẩm Cảnh Hành.
Những ngày này, ta thường tự tay nấu cơm cho hắn.
Mỗi khi hắn phê duyệt tấu chương, đọc sách hay vẽ tranh, ta đều ở bên cạnh rót trà, thêm nước.
Nhìn hắn từng ngụm từng ngụm uống hết chén trà do chính tay ta đưa.
Nửa tháng trôi qua.
Thân thể hắn trông vẫn khỏe mạnh như thường.
Thậm chí lúc c.ắ.n lên vai ta...
Cũng c.ắ.n đến bật cả m.á.u.
“Ưm...”
Ta đau đến khẽ rên một tiếng.
Quay đầu nhìn lại, thấy trên vai đã rịn m.á.u, lập tức giơ tay định đẩy hắn xuống giường.
Ai ngờ hai tay lại bị hắn giữ c.h.ặ.t, ép lên quá đỉnh đầu.
Giọng nói lành lạnh từ phía sau truyền đến:
“Hóa ra... nàng cũng biết đau.”
“Không biết suốt 6 năm qua... nàng đã từng nhớ đến ta dù chỉ một chút hay chưa?”
Có từng nhớ không?
Ta khẽ sững người.
Sao có thể không nhớ chứ?
Năm ấy, chỉ ba ngày sau khi rời khỏi hắn, ta đã hối hận.
Nhưng nghĩ rằng, cho dù quay lại, sau này rồi cũng sẽ phải chia ly.
Đau ngắn còn hơn đau dài.
Chi bằng cứ từ biệt từ đó.
Ta còn chưa kịp mở miệng.
Hắn đã đưa tay che lên môi ta.
“Thôi.”
“Vẫn là... đừng trả lời thì hơn.”
Ta vòng tay ôm lấy cổ hắn, giơ tay lau đi lớp mồ hôi nơi trán hắn.
“Có nhớ.”
“Ta yêu Trường An đến vậy...Chính vì thằng bé là con của chàng và ta.”
Người trước mặt lặng đi rất lâu.
Đôi đồng t.ử màu hổ phách khựng lại.
Xem ra...
Hắn cũng chẳng chắc chắn hoàn toàn.
Chẳng trách mãi vẫn chưa chịu nhỏ m.á.u nhận thân với Trường An.
“Đồ nói dối.”
Đột nhiên hắn c.ắ.n nhẹ lên vành tai ta.
Cánh tay ôm lấy eo càng lúc càng siết c.h.ặ.t.
Chặt đến mức ta thấy đau.
Ta khẽ giãy giụa vì khó chịu.
Hắn khàn giọng cảnh cáo:
“Thử động thêm xem.”
Nhận ra điều gì đó, ta lập tức không dám cử động nữa.
“...”
Động thêm...
Thật sự sẽ mất mạng.
Vài ngày sau là ngày giỗ của dưỡng mẫu Tôn nương.
Ta an táng bà trên núi Lâm Ẩn.
Ta ngỏ ý với Thẩm Cảnh Hành rằng muốn lên núi tế bái.
Dạo gần đây hắn càng lúc càng bận.
Ngày nào cũng thức khuya dậy sớm xử lý chính sự, không thể cùng ta đi, bèn phái vài thị vệ cùng ám vệ đi theo bảo vệ.
Núi Lâm Ẩn ở rất gần kinh thành.
Dưỡng mẫu thích sự phồn hoa của kinh đô.
Từ nơi ấy có thể phóng tầm mắt nhìn thấy ánh đèn muôn nhà cùng khói lửa nhân gian.
“Kẻ súc sinh hại c.h.ế.t người...Ta nhất định sẽ không tha cho hắn.”
Dưỡng mẫu...
Là vì ta mà c.h.ế.t.
Năm thứ tư sau khi Cố phò mã thành thân cùng Công chúa.
Không biết Công chúa nghe được từ đâu chuyện hắn từng bỏ rơi thê t.ử và nhi nữ, liền chất vấn hắn.
Để giữ vững vị trí Phò mã.
Cố phò mã lập tức quyết định g.i.ế.t người diệt khẩu.
Hắn sai người vượt ngàn dặm đến g.i.ế.t ta.
Kết quả...
Lại g.i.ế.t c.h.ế.t dưỡng mẫu cùng một cô nương hàng xóm đang ngồi trò chuyện với bà.
Hôm ấy ta vừa dọn hàng ngoài chợ trở về.
Điều nhìn thấy...
Là hai t.h.i t.h.ể không đầu nằm ngang trong sân.
Máu chảy lênh láng khắp mặt đất.
Đúng lúc ấy.
Một cơn gió lạnh lướt qua rừng cây.
Lá rừng xào xạc.
Tựa như đang đáp lại lời ta.
…………….
Trên đường trở về.
Ta lại gặp nghi trượng của một đoàn người.
Đội ngũ vô cùng long trọng.
Bên cạnh xe ngựa là cung nữ, thái giám mặc y phục lộng lẫy.
Xung quanh còn có đông đảo thị vệ mang đao hộ giá.
Đoàn người hẳn đang trên đường đến chùa Hoàng Giác.
Chắc là người trong cung.
Ta quỳ xuống hành lễ.
Thế nhưng xe ngựa lại từ từ dừng ngay trước mặt ta.
“Ngẩng đầu lên.”
Một giọng nói lạnh nhạt nhưng còn rất trẻ vang lên từ trong xe.