“Vương gia cũng biết, ngoài Vương gia ra, dân nữ chẳng quen mấy người quyền quý.”
“Phần nhiều chỉ là vài vị quan nhỏ. Không quyền không thế.”
“Làm sao dám gây chuyện?”
Hắn nhìn ta đầy thâm ý:
“Không quyền. Nhưng có tiền.”
“Có tiền... sai khiến ma quỷ cũng được.”
Tim ta khẽ thắt lại.
Ngoài mặt vẫn bình thản.
“Có bạc cũng chưa chắc tìm được người chịu làm việc. Vương gia đ.á.n.h giá dân nữ quá cao rồi.”
Hắn chỉ lặng lẽ nhìn ta.
Không nói đúng.
Cũng chẳng nói sai.
Một lúc sau.
Hắn khẽ cất tiếng.
“Nếu Song Nhi có điều gì muốn làm...Vì sao không tìm ta?”
Tìm hắn?
Cố phò mã là tay sai của Thái hậu.
Mà quan hệ giữa hắn và Thái hậu lại mập mờ như vậy.
Bảo ta...
Làm sao yên tâm tìm hắn?
Không khí trong lều đang giằng co.
Đúng lúc ấy.
Một thị vệ bước vào bẩm báo.
Hoàng đế triệu Nhiếp Chính Vương đến nghị sự.
Một đứa trẻ 8 tuổi...
Thì có chuyện gì để bàn?
Nghĩ đi nghĩ lại.
Chẳng qua cũng chỉ là cái cớ để thái hậu gặp hắn mà thôi.
Thẩm Cảnh Hành khẽ nhíu mày.
Đứng dậy khoác thêm ngoại bào.
Khi lướt ngang qua ta.
Hắn bất ngờ kéo ta vào lòng.
Cằm khẽ tựa lên đỉnh đầu ta.
Khẽ thở dài một tiếng:
“Ta sẽ trở về rất nhanh.”
Ta nhẹ nhàng đẩy hắn ra.
“Vương gia mau đi đi.”
Hắn nhìn ta thật sâu.
Rồi xoay người rời khỏi.
Trong lều nhất thời chìm vào tĩnh lặng.
Một nỗi chua xót khó hiểu chậm rãi dâng lên trong lòng.
Cho dù ta không muốn thừa nhận.
6 năm ta không ở bên hắn.
Thậm chí...
18 năm trước khi ta chưa từng gặp hắn.
Bên cạnh hắn...
Đã luôn có một nữ nhân khác.
Từ thuở thanh mai trúc mã.
Đến hôm nay cùng nhau phò tá ấu đế.
19
Đến ngày hôm sau, Cố phò mã mới tỉnh lại.
Vừa mở mắt.
Ông ta đã ôm lấy hai chân tàn phế của mình, gào khóc t.h.ả.m thiết.
“Chân của ta…”
“Chân của ta…”
“Chân của ta... hết rồi…”
Ta lạnh nhạt nhìn bộ dạng suy sụp ấy.
Chỉ thấy thật nực cười.
Chẳng qua chỉ phế đôi chân mà thôi.
Có gì đáng khóc?
Rồi chẳng bao lâu nữa.
Ông ta sẽ biết.
Không chỉ đôi chân.
Mà cả nửa thân dưới...
Đều đã phế rồi.
Phúc khí...
Vẫn còn ở phía sau.
Thẩm Cảnh Hành nói không sai.
Có tiền...
Quả thật sai khiến được cả ma quỷ.
Chỉ cần bạc đủ nhiều.
Muốn âm thầm phế một tên Phò mã đã thất thế ngay trong bãi săn.
Tự nhiên sẽ có người làm thay.
Chỉ là...
Mũi tên bình thường lại đột nhiên biến thành mũi tên mang hoa văn Đạp Yến Vân của Mạnh Tiêu.
Điều này...
Ta hoàn toàn không ngờ tới.
Quả nhiên...
Cửa cung sâu tựa biển.
Chẳng lẽ...
Ve sầu bắt ve.
Chim sẻ rình sau?
Một luồng khí lạnh bỗng chạy dọc sống lưng.
Mạnh Tiêu bị bắt.
Quán quân của kỳ săn b.ắ.n năm nay vì thế rơi vào tay một người mới nổi.
Đích t.ử của Tể tướng phủ.
Lục Tranh.
Khi người thanh niên cao ráo ấy đi ngang qua ta.
Hắn bỗng khựng bước.
Chậm rãi cười nói:
“Thật phải đa tạ Tống nương t.ử.”
“Vạn lượng hoàng kim ấy... Lục mỗ xin nhận.”
Nghĩ đến mũi tên khắc hoa văn Đạp Yến Vân.
Trong lòng ta lập tức dấy lên cảnh giác.
“Lục công t.ử...Rốt cuộc ngươi muốn làm gì?”
Hắn không đáp.
Chỉ khẽ cong môi cười.
Rồi bỏ đi.
Không hiểu vì sao.
Ta vô thức siết c.h.ặ.t t.a.y áo.
Chẳng bao lâu sau.
Điềm báo bất an ấy...
Đã trở thành sự thật.
Kỳ săn b.ắ.n kết thúc.
Các quan viên lần lượt lên xe trở về kinh.
Ai ngờ...
Phía trước bỗng có những tảng đá khổng lồ từ trên núi lăn xuống.
Ầm ầm lao thẳng về phía đoàn xe.
Quan viên cùng gia quyến đều hoảng loạn.
Vội vàng lăn xuống khỏi xe ngựa.
Đúng lúc ấy.
Một đám hắc y nhân che mặt không biết từ đâu lao ra.
“Có thích khách.”
“Hộ giá…”
“Hộ giá…”
Tiếng binh khí va chạm vang lên ch.ói tai.
Máu tươi b.ắ.n tung tóe.
Âm thanh lưỡi đao xé rách da thịt.
C.h.é.m đ.ứ.t cổ người.
Liên tiếp vang lên không dứt.
Khắp nơi hỗn loạn.
Sống lưng ta cứng đờ.
Đúng lúc ấy.
Một cánh tay từ phía sau vòng qua ôm lấy eo ta.
Lồng n.g.ự.c vững chãi cùng nhịp tim mạnh mẽ truyền tới hơi ấm.
“Nhắm mắt.”
“Đừng nhìn.”
Giọng hắn trầm thấp.
Bàn tay lập tức che kín mắt ta.
Bên tai truyền đến tiếng da thịt bị xé toạc.
Thẩm Cảnh Hành chỉ khẽ vung tay.
Đã cắt đứt yết hầu của một tên thích khách.
Đám thích khách ấy rõ ràng nhắm thẳng vào hắn.
Chúng bỏ mặc các quan viên.
Chỉ liều mạng truy sát hai người chúng ta.
Đám hộ vệ liều .c.h.ế.t cản đường.
Thẩm Cảnh Hành bế thốc ta lên lưng ngựa.
Một đao c.h.é.m đứt dây cương buộc xe.
Rồi thúc mạnh bụng ngựa.
Phi như bay.
Tiếng gió rít bên tai.
Mãi rất lâu sau.
Tiếng c.h.é.m g.i.ế.t hỗn loạn mới bị bỏ lại phía sau.
Ngựa chạy được một quãng.
Ta bỗng cảm thấy vai mình ướt đẫm.
Quay đầu nhìn lại.
Lại thấy một mảng m.á.u lớn.
Nhưng...
Rõ ràng ta đâu có bị thương...
“Nhiếp Chính Vương trúng tên rồi.”
“Hắn chạy không xa đâu.”
“Đuổi theo.”
Đám thích khách phía sau lại ùn ùn đuổi tới.
Tên Lục Tranh c.h.ế.t t.i.ệ.t ấy...
Rốt cuộc đã bỏ ra bao nhiêu bạc để thuê người ám sát chúng ta?
Ta cuống quýt sờ lên người Thẩm Cảnh Hành.
“Chàng bị thương rồi? Bị thương ở đâu?”
Dẫu trong tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc.
Thần sắc hắn vẫn bình tĩnh như cũ.
“Chưa c.h.ế.t được.”
“Nắm cho chắc.”
“Nín thở.”
Ngay giây tiếp theo.
Một cảm giác rơi tự do mãnh liệt ập đến.
Tim ta như bị ai bóp nghẹt.
Gió gào thét cắt vào mặt như lưỡi d.a.o.
Trong cơn mơ hồ.
Nước hồ lạnh buốt tràn vào mũi và miệng ta.
…
20
“Mẫu thân, gương mặt Trường An làm có đẹp không?”
Một đôi mắt đào hoa màu hổ phách trong veo ghé sát trước mặt ta. Đứa trẻ trắng trẻo đáng yêu như ngọc tạc nằm bò trên đầu gối ta, ánh mắt lấp lánh nhìn ta.
Ngũ quan trên gương mặt này vô cùng xa lạ.
Nhưng ta vẫn nhận ra, đó là Trường An của ta.
“Đẹp lắm.”
Ta xoa mái tóc mềm mại của con.
“Thẩm Cảnh Hành đâu?”