Những năm qua, Tiền Đa Đa quả thực đã giúp đỡ ta rất nhiều.
Một mình ta là nữ t.ử đứng ra quản lý bao cửa hiệu nơi kinh thành vốn chẳng dễ dàng gì.
Ngày đầu đặt chân đến kinh thành, cũng nhờ ông ấy quan tâm, nâng đỡ không ít.
Ông ấy đối xử với Trường An cũng rất tốt.
Thỉnh thoảng lại dẫn thằng bé đi dạo phố, đi chơi khắp nơi.
Ít nhiều cũng bù đắp được nỗi thiếu thốn tình phụ thân mà Trường An phải chịu từ nhỏ.
Khi còn bé, Trường An thậm chí từng tưởng Tiền Đa Đa chính là cha ruột của mình.
Suốt ngày lon ton theo sau gọi “Tiền cha”, quấn quýt làm nũng, đòi bế.
“Mẫu thân, hôm qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Đôi mắt đào hoa giống hệt một người nào đó chớp cũng không chớp nhìn ta.
Trong ánh mắt chỉ toàn vẻ lo lắng và trong trẻo.
“Không có gì cả. Chỉ là có người đến tìm mẫu thân hỏi vài chuyện thôi.”
Ta xoa mái tóc mềm mại của con.
“Nếu... mẫu thân chỉ nói là nếu thôi... phụ thân ruột của con tìm đến, Trường An sẽ đi theo người ấy, hay vẫn ở lại cùng mẫu thân?”
Khuôn mặt nhỏ của Trường An lập tức trở nên nghiêm túc.
“Vậy... người hôm qua đến... chính là phụ thân của con sao?”
Ta khẽ thở dài.
Đôi khi...
Con cái quá thông minh cũng chưa hẳn là chuyện tốt.
“Chủ nhân của cỗ xe ngựa mà hôm trước chúng ta va phải... chính là phụ thân con.”
Đôi mắt Trường An mở to.
Khuôn mặt đầy vẻ không dám tin.
Một lúc sau, con nghiêng đầu hỏi:
“Nhưng... vì sao mẫu thân và phụ thân bây giờ lại không thể ở bên nhau? Vì sao nhất định phải chia xa?”
Không phải là có chia xa hay không.
Mà là...
Có thể ở bên nhau hay không.
Với thân phận của Thẩm Cảnh Hành.
Chính thê tương lai của hắn nhất định sẽ là đích nữ xuất thân danh môn quyền quý.
Còn một nữ thương nhân xuất thân thấp kém như ta...
Đừng nói đến ngôi vị chính phi.
Ngay cả vị trí trắc phi cũng là điều không dám mong tới.
Nhiều nhất...
Chỉ có thể làm một thiếp thất.
Nhưng...
Ta tuyệt đối không làm thiếp.
Càng không thể chịu nổi cảnh sau này Trường An mãi mãi thấp hơn con của người khác một bậc trong vương phủ.
Còn phải cùng chính những đệ đệ của mình tranh đấu, tính kế lẫn nhau.
Ta là một người mẫu thân.
Điều ta mong chỉ là sau này con có được cuộc sống bình dị, đủ đầy và hạnh phúc.
Lúc ấy, Trường An cọ khuôn mặt trắng trẻo mềm mại vào lòng bàn tay ta.
Đôi mắt sáng lấp lánh.
Giọng nói non nớt mang theo vẻ kiên định.
“Trường An sẽ không đi theo bất kỳ ai.”
“Mẫu thân ở đâu... Trường An ở đó.”
9
Ta từng dự định sẽ sớm rời khỏi kinh thành.
Nhưng giờ thân phận đã bại lộ.
Khắp thiên hạ đều là đất của quân vương.
Dù chạy đến nơi nào, bị hắn tìm thấy cũng chỉ là chuyện sớm muộn.
Thế nên...
Ta dứt khoát từ bỏ ý định rời đi.
May thay, kinh thành vẫn bình yên vô sự.
Thời gian trôi qua, ta không khỏi nghi ngờ...
Chẳng lẽ tính tình của Thẩm Cảnh Hành đã tốt hơn trước?
Hay sau khi trở về, cơn giận của hắn cũng đã nguôi?
Đương nhiên...
Cũng có thể là vì năm ấy chúng ta ở bên nhau chưa đầy một năm.
Cho dù hắn thật sự có tình với ta.
Thì cũng chưa chắc đã sâu nặng đến mức khắc cốt ghi tâm.
Giận dữ...
Có lẽ cũng chỉ là nhất thời.
Giận qua rồi...
Một Nhiếp Chính Vương như hắn, nào còn tâm trí để bận lòng vì một nữ t.ử bình dân như ta.
Cùng một đứa bé...
Còn chẳng biết có phải con ruột của mình hay không.
Nghĩ như vậy.
Ta cũng dần nhẹ nhõm hơn.
Nửa tháng sau.
Trường An tròn 6 tuổi.
Đã đến lúc phải vào học đường.
Ta suy tính một phen.
Ngoài Cung học ra, học phủ tốt nhất ở kinh thành chính là Bạch Lộc Học Uyển.
Thế là ta dắt Trường An đến xin nhập học.
Ai ngờ viện trưởng nhất quyết không chịu nhận.
Đến gặp mặt cũng không chịu.
Ta sai người đi hỏi.
Chỉ nhận được một câu:
“Học uyển đã tuyển đủ môn sinh.”
Nhưng mấy vị phu nhân quen biết còn đến sau ta, vậy mà con của họ vẫn thuận lợi vào học.
Thì ra...
Không phải học uyển đã tuyển đủ người.
Mà là...
Đã tuyển đủ người của nhà ta.
Nếu bảo chuyện này không có ai đứng sau giật dây.
Đến ma cũng chẳng tin.
Ta lại đi hỏi thêm mấy học uyển khác trong kinh thành.
Nơi nào cũng lắc đầu từ chối.
Dù có bỏ ra bao nhiêu bạc cũng không chịu nhận.
Ngoài Cung học...
Dường như Trường An chẳng còn nơi nào để học nữa.
Nhưng Cung học thì chúng ta vốn chẳng dám mơ tới.
Chỉ có con cháu hoàng thất hoặc con em quan lại quyền quý mới đủ tư cách nhập học.
Con cái của dân thường...
Hoàn toàn không có hy vọng.
Thôi vậy.
Không vào học phủ thì cũng chẳng sao.
Nhà ta đâu thiếu bạc.
Trực tiếp bỏ ra món tiền lớn, mời danh sư về nhà dạy riêng một thầy một trò là được.
May mà tin vừa truyền ra.
Quả nhiên có hai người tìm đến.
Một văn.
Một võ.
Vị tú tài mặc thanh y tên là Dung Khanh.
Phong thái nho nhã, ôn hòa.
Làm thơ, viết chữ, vẽ tranh...
Việc gì cũng tinh thông.
Người còn lại mặc hắc y, tên Ngô Bân.
Trường kiếm vừa rời khỏi vỏ đã khí thế như cầu vồng.
Nhất chiêu nhất thức khiến cả ta lẫn Trường An đều hoa cả mắt.
Ta âm thầm quan sát họ mấy ngày.
Thấy quả thật đều là nhân tài.
Bèn giữ cả hai lại.
Từ đó về sau, họ cũng xứng đáng với trăm lượng học phí ấy.
Một người tận tâm truyền dạy văn học.
Một người hết lòng chỉ dạy võ nghệ.
Chưa từng có lấy nửa phần lười nhác.
Lúc ấy...
Ta mới thật sự yên lòng.