Xe ngựa cuồng phong lao đi trên phố, trái tim ta lại càng lúc càng chìm nghỉm.

Xe vừa mới khựng lại, ta đã kéo lê tà váy, xông thẳng về phía đại điện.

Trong chùa Hoàng Giác khói hương nghi ngút, tiếng tụng kinh rì rào vang vọng.

Ta không ghé vào đại điện, mà đi thẳng đến căn phòng thiền ở hậu viện.

Bùi Chiêu mỗi lần ghé chùa Hoàng Giác đều ở tại gian điện Thanh Tâm nằm sâu bên trong nhất.

Xuyên qua dãy hành lang, ta nhẹ nhàng nén c.h.ặ.t bước chân.

Cạnh điện Thanh Tâm có một cánh cửa khép hờ.

Bên trong, một người thiếu nữ khoác trên mình bộ đồ thanh y, tay cầm tràng hạt, trông vô cùng thanh tú êm đềm.

Chẳng phải ai khác, chính là đại tỷ của ta.

Một giọng nói dịu dàng mềm mại từ trong điện vọng ra:

"Tín nữ Thẩm Niệm Nhu, hôm nay thành tâm quỳ trước Phật đài cầu phúc. Một nguyện bệ hạ long thể an khang, hai nguyện thiên hạ thái bình, ba nguyện..."

Giọng nói ngập ngừng lại một nhịp, vương chút e ấp thẹn thùng:

"Ba nguyện bệ hạ... vạn tuế vạn tuế, vạn vạn tuế."

Ta dựa lưng vào cột hành lang, từ từ nhắm nghiền đôi mắt.

Quả nhiên.

Tỷ ấy đâu phải đến cầu phúc.

Tỷ ấy là đang cố tình quyến rũ.

Ta không hiểu nổi.

Đại tỷ đã có người trong lòng rồi, sao lại còn làm ra cái trò này?

Tiếng bước chân từ đầu hành lang bên kia vang vọng lại, là Bùi Chiêu. Thấy hắn sắp sửa đẩy cửa bước vào, một tên thị vệ bất chợt vội vã tiến tới, dâng lên một con chim câu mang thư.

Nhìn tờ giấy nhỏ bên trong, Bùi Chiêu khẽ chau mày, quay người vội vã rời đi.

Còn đại tỷ bên trong điện vẫn đang mòn mỏi chờ đợi.

Một lúc sau, ta đẩy tung cánh cửa khép hờ ấy ra.

Nghe thấy tiếng động, đại tỷ trong điện đầy vẻ thẹn thùng ngoảnh đầu lại:

"Bệ..."

Nhưng khi nhìn rõ mặt ta, nụ cười trên mặt tỷ ấy lập tức cứng đờ.

Gương mặt kiều diễm tuyệt trần hệt như một bức tranh bị người ta x.é to.ạc ngay chính giữa, tan nát.

"Sao lại là muội?"

Ta chậm rãi bước vào trong, tiện tay khép c.h.ặ.t cánh cửa lại.

"Sao thế, thấy ta, đại tỷ có vẻ thất vọng lắm?"

Sự hằn học trong mắt Thẩm Niệm Nhu chỉ kéo dài trong chốc lát.

Ngay giây tiếp theo, tỷ ấy rủ hàng mi xuống, đầu ngón tay khẽ xoay hạt cườm:

"Muội muội đang nói cái gì vậy? Tỷ nghe không hiểu. Tỷ đến đây chỉ là để cầu phúc cho mẫu thân mà thôi."

"Cầu phúc cho mẫu thân sao? Ba điều ước đại tỷ vừa thốt ra, sao câu nào câu nấy cũng đều dính dáng đến bệ hạ vậy?"

Động tác xoay hạt cườm của tỷ ấy khựng lại.

"Tỷ không có... Chắc chắn là muội nghe nhầm rồi."

Ta nhìn tỷ ấy, trong lòng chợt trào dâng một niềm chua xót.

"Đại tỷ, ta không hiểu."

"Tỷ đã gả cho tam hoàng t.ử, đã vô cùng hạnh phúc rồi."

"Ta thật sự không hiểu, sao tỷ lại còn cố tình đến đây để tạo cuộc gặp gỡ tình cờ với bệ hạ?"

Hàng mi tỷ ấy run run, nhưng khuôn miệng vẫn ngoan cố chống chế:

"Muội đang ăn nói bậy bạ cái gì thế? Tỷ nghe không hiểu."

"Bệ hạ đến chùa Hoàng Giác, chẳng liên quan gì đến tỷ cả..."

"Tỷ không cần phải chối," Ta trực tiếp ngắt lời tỷ ấy, "Những gì tỷ làm, ta đều biết sạch."

"Ta chỉ thấy tò mò, tỷ vốn dĩ thanh cao như vậy, sao giờ đây lại tự hạ thấp bản thân mình đến thế?"

Bốn chữ "tự hạ thấp bản thân" vừa thốt ra, gương mặt tỷ ấy lập tức cắt không còn một giọt m.á.u.

Rốt cuộc, Thẩm Niệm Nhu buông tay khỏi tràng hạt. Chuỗi hạt rơi bộp xuống đất, văng tung tóe khắp nơi.

"Tự hạ thấp bản thân? Thẩm Thụy An, muội tưởng tỷ muốn thế này sao?"

Tỷ ấy ngẩng đầu nhìn ta, trong mắt đong đầy sự đố kỵ cùng cay đắng không chút che giấu.

"Từ nhỏ đến lớn, tất cả mọi người đều xoay quanh tỷ. Bố mẹ thương tỷ, thứ gì tốt nhất cũng phải thuộc về tỷ."

"Chuyện cưới xin, tam hoàng t.ử đã là sự lựa chọn tốt nhất của tỷ rồi, nhưng còn muội thì sao?"

Giọng tỷ ấy đè nén sự oán hận đã tích tụ từ lâu:

"Muội cha không thương mẹ không yêu, lấy cái gì mà được vào cung cho bệ hạ sủng ái?"

"Lấy cái gì mà một người đại tỷ như tỷ đây lại phải khom lưng quỳ gối trước mặt muội?!"

Trái tim ta như bị ai đó thắt c.h.ặ.t lại. Thì ra một hạt bụi như ta lại bay cao hơn tỷ ấy, nên tỷ ấy mới chịu không nổi.

Nhưng bao nhiêu năm qua, ta đã sống như thế nào chứ?

Ta nhắm mắt lại:

"Tỷ nói đúng, số ta quả thực không tốt."

"Nhưng ông trời cho ta sống một đời, cũng chẳng thể để người ta dẫm đạp cả đời được."

"Tam hoàng t.ử tuy chẳng phải hạng người tốt lành gì, nhưng hắn đối với tỷ là thật lòng. Tỷ hãy biết đường mà trân trọng đi."

Thẩm Niệm Nhu đột nhiên bật cười.

"Chỉ dựa vào hắn, mà cũng xứng sao?"

Tỷ ấy nào có hay biết. Ngay lúc này trong căn gian phụ, đã có một nắm đ.ấ.m siết c.h.ặ.t đến mức nổi đầy gân xanh.

Trước khi đến đây, ta đã gửi cho tam hoàng t.ử một lá thư.

Trong thư nhắn rằng, nhất định phải đến chùa Hoàng Giác để xem một vở kịch hay.