Đêm ta c.h.ế.t, Tuyết phủ trắng ba mươi dặm ngoài Hoàng Lăng, m.á.u từ bụng ta thấm qua lớp váy phượng đã cũ, từng giọt rơi xuống nền đá lạnh, nhanh ch.óng bị gió đông hong thành màu nâu sẫm.

Đứa trẻ trong bụng ta chưa kịp mở mắt nhìn nhân gian, đã cùng ta trở thành món lễ tế trước mộ người con gái mà phu quân ta thương nhớ suốt mười năm.

Nam nhân từng quỳ dưới điện Thừ Minh xin tiên đế ban hôn, từng nói đời này chỉ nợ ta một mạng, lúc ấy khoác long bào đứng trước mặt ta, ánh mắt lạnh đến mức không còn chút hơi ấm của người sống.

Hắn nói: "Tống Vãn Chi, năm đó nếu không phải nàng c.h.ế.t dưới hồ, trẫm sao có thể cưới một nữ nhân như ngươi?"

Ta ngẩng đầu nhìn hắn, khóe môi rách toạc vì bị đ.á.n.h nhưng vẫn bật cười. 

Mười năm vợ chồng ta giúp hắn giữ Đông cung, giúp hắn chống đỡ triều thần, giúp hắn dẹp yên lời đồn, giúp hắn từ một thái t.ử bị hoàng hậu kế mẫu chèn ép bước lên long ỷ.

 Ta từng tưởng người vô tâm đến đâu được sưởi mười năm cũng nên ấm lại, nhưng trái tim hắn không phải đá, trái tim hắn là mộ phần, trong đó chôn một người tên Liễu Ngưng Sương, còn ta chẳng qua chỉ là kẻ bị ép quỳ bên ngoài.

Ngày ngày dâng hương, đêm đêm nhận tội thay một người đã c.h.ế.t, hắn bóp cằm ta, buộc ta nhìn về tấm bia lạnh lẽo trước mặt.

"Ngươi cứu trẫm, bỏ mặc Ngưng Sương chìm xuống nước, chẳng phải vì muốn nàng c.h.ế.t để trèo lên vị trí thái t.ử phi sao?"

Ta nhìn hắn rất lâu, lâu đến mức gió tuyết thổi tắt nốt ngọn đèn cung nhân cầm trong tay, sau đó ta hỏi hắn: "Tiêu Cẩn, chàng có từng hỏi ta một câu không?"

Hắn cau mày: "Hỏi cái gì?"

"Hỏi ta năm ấy dưới hồ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"

Hắn không hỏi, mười năm trước không hỏi, mười năm sau cũng không hỏi. 

Thanh kiếm lạnh xuyên qua n.g.ự.c ta, trong cơn đau đến tận xương tủy, ta bỗng nhớ lại mùa hạ năm ấy, nước hồ xanh biếc, hoa sen nở kín mặt nước, thiếu niên mặc áo gấm vẫy vùng giữa hồ, còn thiếu nữ hắn yêu nằm cách đó không xa, tóc đen tản ra như rong rêu.

Ta là người đầu tiên nhảy xuống, ta vốn muốn cứu cả hai, nhưng khi tay ta vừa chạm đến Tiêu Cẩn, hắn đã hoảng loạn túm c.h.ặ.t cổ ta, kéo ta chìm xuống. 

Ta vùng vẫy muốn thoát ra để bơi đến chỗ Liễu Ngưng Sương, nhưng hắn càng siết càng c.h.ặ.t, miệng vẫn kêu tên nàng. Đến khi thị vệ lao xuống hồ, ta gần như tắt thở.

Còn Liễu Ngưng Sương đã bị dòng nước ngầm cuốn xa. Người đời chỉ thấy ta ôm lấy thái t.ử được kéo lên bờ, không ai thấy trên cổ ta còn in năm vết ngón tay hắn, cũng không ai nghe ta trong cơn mê man lặp đi lặp lại rằng: 

"Liễu cô nương ở phía đông hồ, mau cứu nàng ấy." 

Từ đầu đến cuối, người khiến Liễu Ngưng Sương c.h.ế.t không phải ta, là chính Tiêu Cẩn, nhưng hắn không dám hận bản thân nên đổ hết tội lên người ta.

Trước khi ý thức tan đi, ta nghe tiếng tuyết rơi lặng lẽ trên mộ bia. Ta thầm nghĩ, nếu có kiếp sau, dù hắn c.h.ế.t trước mặt ta, ta cũng sẽ không đưa tay ra nữa.

Khi mở mắt lần nữa, ta nghe thấy tiếng nước vỗ vào đá. 

Hương sen tháng sáu len vào mũi, ngọt đến mức khiến người ta buồn nôn. Xung quanh hỗn loạn tiếng người kêu cứu.

"Thái t.ử điện hạ rơi xuống nước rồi!"

"Liễu cô nương cũng rơi xuống rồi! Người đâu, mau cứu điện hạ!"

Ta đứng dưới gốc liễu, trên người vẫn là bộ váy lụa màu nguyệt bạch của năm mười sáu tuổi. 

Cánh tay không còn vết đao, bụng dưới bằng phẳng, tim vẫn đập, m.á.u vẫn nóng.

 Trước mắt là hồ sen trong yến tiệc Thượng Lâm của mười năm trước. Tiêu Cẩn đang vùng vẫy giữa hồ, gương mặt thiếu niên trắng bệch vì sợ hãi. 

Cách hắn hơn mười trượng, Liễu Ngưng Sương chìm nổi giữa đám lá sen, tay yếu ớt quẫy đạp.

Kiếp trước ta không hề do dự lao xuống.

 Kiếp này ta lùi về sau một bước, đưa tay nắm lấy cổ tay tỳ nữ bên cạnh, run giọng nói: "Ta không biết bơi."

Tỳ nữ tên A T.ử ngẩn ra. 

Nàng biết rõ ta biết bơi, không chỉ biết, ta còn bơi rất giỏi. 

Phụ thân ta là Trấn Bắc Hầu, năm ta tám tuổi đã ném ta xuống sông Lan Giang, bắt ta học cách sống sót giữa dòng nước xiết.

 A T.ử nhìn môi ta mấp máy, ta siết tay nàng, móng tay gần như bấm vào da thịt nàng.

 Nàng bỗng hiểu ra, cúi đầu khóc lớn:

 "Tiểu thư nhà ta sợ nước, mau gọi thị vệ xuống hồ!"

Những tiếng kêu ấy xé rách buổi yến hội vốn đầy hương son phấn. 

Các tiểu thư khuê các sợ đến mất sắc, đám công t.ử đứng bên bờ xôn xao, kẻ muốn xuống cứu nhưng không biết bơi, kẻ biết bơi lại ngại hồ sâu nước lạnh, sợ có chuyện liên lụy đến bản thân.

Ta nhìn Tiêu Cẩn chìm xuống rồi lại trồi lên, hắn nhìn thấy ta, ánh mắt ấy vừa mừng vừa giận, như thể từ khi sinh ra đến nay, hắn chưa từng nghĩ có một ngày ta sẽ đứng yên nhìn hắn chật vật.

 Hắn há miệng, nước lập tức tràn vào.

"Tống Vãn Chi..." Hắn gọi tên ta.

Âm thanh bị nước hồ nuốt mất, chỉ còn lại một chuỗi bọt trắng nổi lên. 

Ta chậm rãi cúi mắt, làm như không nghe thấy.

Đúng lúc ấy, một bóng người màu xanh sẫm lao qua bên cạnh ta, nhảy thẳng xuống hồ. 

Không phải thị vệ Đông cung, là Yến Hoài, con trai thứ ba của phủ Ninh Quốc công.

 Người quanh năm bị đồn là công t.ử ốm yếu, không tranh quyền thế, chỉ biết đọc sách uống t.h.u.ố.c, hắn bơi rất nhanh, nhanh đến mức không giống một người bệnh.

Kiếp trước trong yến tiệc này, Yến Hoài vì bị huynh trưởng sai đi lấy lễ vật nên không có mặt bên hồ. 

Sau này ta làm thái t.ử phi, từng nghe nói hắn bệnh c.h.ế.t ở Giang Nam, chưa đầy hai tuổi, thì ra khi còn sống hắn cũng từng là người dám nhảy xuống nước cứu kẻ khác.

Yến Hoài không bơi về phía Tiêu Cẩn trước, hắn bơi đến chỗ Liễu Ngưng Sương. 

Đám đông trên bờ lập tức náo loạn: "Tam công t.ử, điện hạ ở gần hơn, cứu thái t.ử trước, Liễu cô nương sắp chìm rồi!"

Yến Hoài như không nghe thấy, hắn túm lấy tay áo Liễu Ngưng Sương, kéo nàng thoát khỏi đám sen quấn chân, sau đó dùng hết sức đẩy nàng về phía thuyền nhỏ đang vội vã chèo tới. 

Mãi đến khi Liễu Ngưng Sương được cung nhân kéo lên thuyền, hắn mới quay đầu bơi về phía Tiêu Cẩn.

Lúc ấy Tiêu Cẩn đã uống quá nhiều nước, sắc mặt tím tái, tay chân mềm nhũn.

 Yến Hoài túm cổ áo hắn, kéo người vào bờ.

Lên đến nơi, Liễu Ngưng Sương ho sặc sụa: "Sống rồi!"

Tiêu Cẩn được thái y ép nước khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c, cũng sống.

Chương 1 - Kiếp Này Ta Để Thái Tử Tự Nếm Mùi Bị Phản Bội - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia