Hứa Quốc Chí không nhịn được cau mày:
"Hứa An An, thái độ của mày là thế nào hả!?"
Hứa An An ngẩn ra, lập tức cười nói: "Thái độ của tôi còn chưa đủ tốt sao, Hứa tổng."
Sắc mặt Phương Hồng Lan không vui, liền nói: "An An, đó là ba của con, sao con có thể nói chuyện với ông ấy như vậy."
Anh ba Hứa T.ử Cần châm chọc: "Sao nào?
Hứa An An, mày lại giở thói đại tiểu thư rồi, xem quen thói để mày sinh ra một đống tật xấu, đến ba mẹ cũng không nhận nữa rồi, nếu rời khỏi Hứa gia, mày chẳng là cái thá gì cả."
"Vâng vâng, anh nói đúng." Hứa An An nằm lại xuống giường, bắt đầu đuổi khách: "Nếu mọi người không có việc gì khác, thì đóng cửa lại rồi ra ngoài đi, tôi phải nghỉ ngơi rồi, đi thong thả không tiễn."
Cô bảo vệ Hứa Trà Trà bỏ chạy, bị đám lưu manh đ.á.n.h thê t.h.ả.m hơn, đến giờ vẫn đang nằm trong bệnh viện, vậy mà người nhà họ Hứa lại đến đòi công bằng cho một Hứa Trà Trà đang đứng lành lặn không sứt mẻ.
Lặp lại quỹ đạo của kiếp trước, cô còn chưa xuất viện, ngoảnh đi ngoảnh lại đã bị nhắm trúng suất thi hùng biện của mình.
Nhìn những bộ mặt xấu xí này, Hứa An An một chút cũng không muốn đôi co với bọn họ, chỉ muốn bọn họ nhanh ch.óng cút đi.
Đám người thi nhau cau mày, Hứa T.ử Tùng thì trực tiếp xù lông: "Hứa An An, não mày bị đ.á.n.h ngu rồi đúng không, mày có biết mày đang nói cái gì không? Lại dám đuổi bọn tao đi, mày lấy tư cách gì mà đuổi bọn tao đi?"
Hứa An An quay lưng lại, đưa lưng về phía bọn họ, từ chối giao tiếp thêm.
Kiếp này, Hứa Trà Trà muốn lấy suất thi hùng biện tiếng Anh, đi ăn phân đi!
Hứa Trà Trà hơi ngẩng đầu, ánh mắt lướt qua bóng lưng Hứa An An, trong đôi mắt xẹt qua một tia nghi hoặc và ý vị không rõ.
Ngay sau đó khóe môi nhếch lên, Hứa An An có vẻ không còn ngốc nghếch như trước nữa
rồi.
Khuôn mặt mấy người nhà họ Hứa trông rất khó coi, thấy Hứa An An mềm cứng đều không ăn, buông vài câu tàn nhẫn rồi bỏ đi.
Cửa bị đóng sầm lại, tiếng động rất lớn, rung đến mức một mảng sơn tường cạnh cửa bong tróc rơi xuống.
Có thể tưởng tượng ra lúc này người nhà họ Hứa đang tức giận đến mức nào.
Cùng với tiếng cửa đóng lại, Hứa An An mở bừng hai mắt, trái tim cô giờ phút này rất bình yên.
Thì ra không khát vọng hơi ấm tình thân, không làm l.i.ế.m cẩu nữa, lại là một việc sảng khoái đến vậy.
Kiếp trước, là do cô quá tự phụ, luôn tưởng rằng chỉ cần mình đủ hiểu chuyện, đủ xuất sắc, là có thể hòa nhập vào gia đình này, “nhưng đổi lại là...
Đối với người nhà họ Hứa, cô đã làm hết tình hết nghĩa rồi.
Nếu đã làm lại từ đầu, thì phải sống cho ra hồn, không thể giẫm lên vết xe đổ nữa.
Cửa một lần nữa bị đẩy ra, Hứa An An mất kiên nhẫn quay đầu nhìn người tới, là Hứa T.ử Ngạn đi rồi lại quay lại.
Chỉ thấy anh ta đi tới trước giường bệnh, nói với Hứa An An: "An An, em đừng bướng bỉnh quá, xuống nước với ba mẹ khó đến thế sao, anh tin rằng chỉ cần em xin lỗi Trà Trà, bảo đảm sau này sẽ không làm ra những chuyện như vậy nữa, thì em vẫn là đứa trẻ ngoan, ba mẹ sẽ không bỏ mặc em đâu."
Nhưng đáp lại Hứa T.ử Ngạn chỉ là không khí, Hứa An An nhắm nghiền mắt, không muốn nói chuyện với anh ta.
Hứa T.ử Ngạn thở dài nói: "Em nghỉ ngơi cho tốt đi, anh hai đi đây."
Cửa một lần nữa đóng lại, cãi cọ lâu như vậy, Hứa An An cảm thấy hơi khát nước, bèn đứng dậy ra ngoài tìm nước uống.
Trên hành lang bệnh viện, đủ mọi loại người qua lại.
Bệnh viện thời kỳ này chưa phân chia khu ngoại trú và khu nội trú, không gian cũng rất hạn chế, một phòng bệnh ở mấy người cũng chẳng phải chuyện hiếm lạ gì.
Hứng nước lạnh ở máy lọc nước trong góc, Hứa An An liền ừng ực uống mấy ngụm lớn, lúc này mới thấy thoải mái hơn nhiều.
Lại hứng thêm chút nước nóng chuẩn bị rời đi, quay người lại thì nhìn thấy phía sau có một người đàn ông ngồi xe lăn.
Người đàn ông ngũ quan sâu thẳm, mặc một chiếc áo sơ mi được cắt may gọn gàng, tay áo xắn lên hờ hững, để lộ cổ tay thon dài trắng trẻo.
Cho dù ngồi trên xe lăn, cũng không thể che giấu được khí chất cao quý thanh lãnh của anh.
"Lục... Lục đại ca." Hứa An An nói vấp váp chào một tiếng.
Nghe thấy giọng của Hứa An An, đôi mắt đen láy của Lục Tấn Diễn khẽ nâng lên, ánh mắt dừng trên người cô: "Hửm?"
"Tôi... tôi là Hứa An An, trước đây từng gặp anh ở Tô gia." Đứng trước ánh nhìn không giận tự uy của Lục Tấn Diễn, Hứa An An cảm thấy áp lực đè nặng, cái miệng nhỏ nói chuyện cũng không lưu loát nữa.
Hứa An An từng gặp anh hai lần, là anh trai cùng cha khác mẹ của Tô Cảnh Trình, nói chính xác hơn, chỉ cần là người và việc liên quan đến Tô Cảnh Trình, cô đều sẽ rất bận tâm.
Nghe nói, Lục Tấn Diễn từ nhỏ đã mắc bệnh nan y, nhưng lại có thiên phú dị bẩm trên thương trường.
Mạch m.á.u của Tô gia đều nằm trong tay anh, bởi vậy ở Tô gia anh có địa vị chí cao vô thượng, người này tuy là con cả của Tô gia, nhưng không hiểu sao lại không mang họ Tô.
Và quan trọng nhất là, hai năm sau, Lục Tấn Diễn sẽ vì bệnh mà trút hơi thở cuối cùng khi tuổi đời còn quá trẻ.
Nghĩ đến đây, tim Hứa An An đ.á.n.h thót một cái, lại nhìn sườn mặt đẹp gần như hoàn mỹ của Lục Tấn Diễn, ánh mắt lộ vẻ phức tạp.
Do kiếp trước trong lòng trong mắt Hứa An An đều là người nhà họ Hứa, nên không biết rõ Lục Tấn Diễn qua đời vì bệnh vào thời điểm cụ thể nào, sau này khi nghe nói, cô vẫn không nhịn được mà tiếc nuối một thời gian.
Lục Tấn Diễn nhàn nhạt đáp lời: "Bạn của
Cảnh Trình, người nhà Hứa Quốc Chí?"
Hứa An An lúng túng gật đầu, có chút bất ngờ vì anh lại biết: "Đúng..."
Dáng vẻ người đàn ông tuy được sinh ra tuấn mỹ vô song, nhưng ánh mắt quá lạnh, tỏa ra một luồng khí tức lạnh lẽo, Hứa An An có chút ngột ngạt, cốc nước trong tay cũng bất giác siết c.h.ặ.t lại.
Kiếp trước, cô thích Tô Cảnh Trình, bám đuôi anh ta như một con l.i.ế.m cẩu, chuyện này gần như không ai là không biết.
Hai lần đến Tô gia đó, để giành được thiện cảm của người nhà họ Tô, cô nịnh nọt lấy lòng, việc gì cũng giành làm, vốn dĩ cô còn cảm thấy mình làm rất tốt.
Nhưng sau này mới biết, người Tô gia nhìn cô chẳng khác nào một trò cười.
Sau lưng đều chế giễu cô, thân là con gái mà không biết tự trọng, bám đuôi đàn ông, lẳng lơ đê tiện.
Liếc nhìn máy lọc nước, lại nhìn chiếc xe lăn của Lục Tấn Diễn, Hứa An An tốt bụng cầm lấy cốc nước trong tay Lục Tấn Diễn.
Hứng chút nước nóng, rồi pha thêm chút nước lạnh, cảm thấy nhiệt độ vừa phải mới nhét lại vào tay anh.
Lục Tấn Diễn cầm cốc nước trong tay, đôi mắt hẹp dài xoay chuyển, nhàn nhạt nói: "Không cần lấy lòng tôi, tôi không can thiệp vào chuyện của Cảnh Trình."