Ta với Thái t.ử tâm đầu ý hợp, chỉ đợi một đạo thánh chỉ. Công chúa lại khóc lóc kể lể vào ngày điện tuyển, nói nàng ta sống lại trở về từ mười năm sau.

"Phụ hoàng! Thanh Nguyệt tỷ tỷ sẽ cắm sừng Thái t.ử ca ca, còn thông đồng với địch, hại chúng tra nước mắt nhà tan!"

Thái t.ử ánh mắt xao động, không dám nhìn ta.

Cả Tống gia ta, vì một câu nói đó mà bị c.h.é.m đầu ở chợ, ngay cả đứa trẻ đang b.ú mớm trong lòng thẩm thẩm cũng không thoát được.

Trước khi lên đoạn đầu đài, Công chúa thì thầm bên tai ta: "Đồ ngu, giờ đã biết kết cục của việc cướp ca ca của ta rồi chứ!"

"Thế gian này làm gì có chuyện sống lại? Tất cả đều là ta bịa ra thôi."

Mở mắt ra lần nữa, ta trở về khuê phòng trước đêm điện tuyển, nhìn những người thân vẫn còn sống, ta nở một nụ cười lạnh lẽo. Công chúa điện hạ, người sống lại thật sự, tới tìm ngươi đây!

1

Thị nữ thân cận Hỷ Nhi bưng một bát canh hạt sen, tươi cười bước vào: "Tiểu thư, người sắp là Thái t.ử phi rồi."

"Những cuốn 《Võ kinh tổng yếu》, 《Tôn T.ử binh pháp》 đầu giường kia cũng nên cất đi thôi. Để Thái t.ử thấy lại tưởng người là kẻ hiếu chiến đấy!"

Ta chỉ cười nhạt, nhìn gương mặt non nớt trong gương đồng, như thể đã cách mấy kiếp.

Kiếp trước, ta chỉ coi những thứ này là sở thích, khi cha bị áp giải tới pháp trường, ánh nhìn cuối cùng cha ngoái lại nhìn ta không hề có oán hận, chỉ có nỗi bi thương vô tận.

Ta càng nhớ rõ, sau khi Tống gia sụp đổ, Thái t.ử không gượng dậy nổi, quyền lực trong triều rơi vào tay kẻ khác. Trong lúc hỗn loạn, Thất Hoàng t.ử vốn luôn không tranh giành với đời lại lặng lẽ tiếp quản binh quyền nhà ta.

Ta không dám nghĩ sâu hơn, việc cấp bách trước mắt là phải đập tan con da-o sắc bén nhất là Công chúa này. Mùi má-u tươi ấm nóng đó vẫn còn quẩn quanh ch.óp mũi ta.

Ta ngắt lời Hỷ Nhi đang lải nhải: "Đi mời cha ta tới đây, bảo là ta thấy trong người không khỏe."

Rất nhanh, cha ta, Trấn quốc tướng quân của Đại Chu - Tống Lẫm, sải bước lớn đi vào.

"Nguyệt Nhi, sao thế? Chỗ nào không khỏe?"

Hốc mắt ta nóng lên.

"Cha, con gặp ác mộng."

"Con mơ thấy sau khi con và Thái t.ử thành hôn, có một con chim sẻ ngũ sắc rực rỡ đã mổ nát cả Tống gia chúng ta."

Cha nhíu mày.

"Mộng đều là ngược lại, chớ có suy nghĩ lung tung."

Ta lắc đầu, nắm c.h.ặ.t t.a.y cha.

"Không, cha, tim con đau lắm, cứ thấy như sắp có chuyện xảy ra."

"Điện tuyển ngày mai, con không muốn đi nữa."

Sắc mặt cha trầm xuống.

"Hồ đồ! Mối hôn sự này là do Hoàng thượng đích thân hứa hẹn, Thái t.ử cũng ưng ý con, sao có thể coi là trò đùa?"

Ta đã đoán trước cha sẽ phản ứng như vậy. Tống gia đời đời, trung lương đó là thứ khắc sâu trong xương cốt, nhưng kiếp trước chẳng ai quan tâm đến điều đó.

Ta rũ mắt xuống, giọt lệ đúng lúc lăn lên mu bàn tay cha.

"Cha, lòng con đã quyết, so với sự an nguy của Tống gia, nhi nữ tình trường có là gì?"

"Điều mà mẹ mong mỏi trước khi đi, chẳng phải là cả nhà chúng ta được bình an sao?"

Ánh mắt cha dịu lại, dáng vẻ đẫm lệ của ta chắc chắn sẽ khiến ông ấy nhớ đến người mẹ đã bệnh mất của ta.

"Đứa ngốc, con đã suy nghĩ kỹ là được, trời sập thì có cha che chở."

2

Ta đổ bệnh rất đúng lúc, sáng ngày điện tuyển, cơn sốt không dứt, thái y đến từng tốp, ai cũng nói ta lo nghĩ quá nhiều, nóng lòng làm hại tâm can.

Thái t.ử Lý Huyền vội vã đến, hắn ta mặc bộ thường phục màu vàng sáng, dung mạo tuấn tú: "Thanh Nguyệt, sao nàng lại bất cẩn thế này?"

Tay hắn ta rất ấm, nhưng ta giả vờ khó chịu, giấu tay vào trong ống tay áo.

Kiếp trước, ta từng nghĩ đôi tay này sẽ che mưa chắn gió cho ta, nhưng khi ta bị cấm vệ quân kéo đi, tay hắn ta thậm chí còn không cử động lấy một cái.

Ta cười yếu ớt.

"Thái t.ử, ta chỉ là gặp ác mộng, bị dọa thôi."

"Ác mộng gì mà khiến nàng sợ hãi thế này?"

Hắn ta dịu dàng hỏi.

Ta nhìn hắn ta, từng chữ từng chữ nói:

"Ta mơ thấy, Thái t.ử không tin ta."

Ánh mắt Lý Huyền ngẩn ra: "Đồ ngốc, sao ta có thể không tin nàng?"

Ngoài cửa truyền đến tiếng ồn ào, một giọng nói kiêu căng từ xa đến gần:

"Hoàng huynh! Sao Thanh Nguyệt tỷ tỷ lại bệnh rồi, muội đặc biệt tới thăm tỷ ấy!"

Lời chưa dứt, Vĩnh An Công chúa Triệu Linh Nhi đã xông vào. Nàng ta đeo chiếc vương miện hồng bảo ngọc duy nhất của Đại Chu, vẫn là dáng vẻ rực rỡ, phô trương đó.

"Thanh Nguyệt tỷ tỷ, sao tỷ không bệnh sớm, không bệnh muộn, lại bệnh đúng vào ngày điện tuyển này thế?"

"Ai không biết còn tưởng tỷ không muốn gả cho Hoàng huynh của muội đấy!"

Hỷ Nhi đứng bên cạnh tức đến trắng bệch mặt, nhưng không dám lên tiếng.

Ta chống người dậy, ho khan hai tiếng.

"Thấy Công chúa hôm nay thần thái rạng rỡ, trông như thật lòng vui mừng cho Thái t.ử vậy."

"Không giống ta, chỉ có thể nằm đây bệnh hoạn, sợ là làm phiền lòng hai vị điện hạ rồi."

Chân mày Lý Huyền lập tức nhíu lại: "Linh Nhi, câm miệng! Thanh Nguyệt không khỏe, muội đừng làm phiền nàng ấy nghỉ ngơi."

Triệu Linh Nhi đỏ hoe mắt: "Hoàng huynh! Muội đến quan tâm Thanh Nguyệt tỷ tỷ! Sao huynh lại mắng muội!"

Nàng ta giậm chân, trừng mắt nhìn ta đầy hận thù.

"Ta thấy tỷ ấy giả vờ thôi! Biết đâu trong lòng đang ấp ủ quỷ kế bẩn thỉu gì đó!"

Chương 1 - Kiếp Này Vở Kịch Sống Lại Của Công Chúa Bị Ta Sửa Lại Rồi - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia