Cho dù là coi cô như chỗ dựa tinh thần hay vật thế thân đi chăng nữa, sự chăm sóc họ dành cho Hạ Kiểu Kiểu từng là thật. Cho nên ngay từ đầu, dù đã biết trước kịch bản thì tôi vẫn cảm thấy kỳ lạ. Vì đến nuôi một con thú cưng mười năm còn có tình cảm, huống chi là một con người?
Thế nhưng thực tế đã chứng minh là do tôi nghĩ quá nhiều.
Kể từ khoảnh khắc Hạ Minh Nguyệt trở về, mọi ý nghĩa tồn tại của Hạ Kiểu Kiểu đều bị tước đoạt sạch sẽ.
Rõ ràng chính họ là người đã đón cô ra khỏi cô nhi viện, chính họ là người đã trao cho cô sự yêu thương và ấm áp trước, cũng chính họ đã hứa rằng Hạ Kiểu Kiểu sẽ luôn là đứa con gái mà họ yêu thương nhất.
Vậy mà ngay khi Hạ Minh Nguyệt vừa xuất hiện, họ liền quên sạch tất cả những lời hứa ấy.
Họ ngó lơ, lăng mạ, chà đạp Hạ Kiểu Kiểu, biến tất cả lòng tốt trong quá khứ thành những lưỡi d.a.o sắc nhọn đ.â.m vào người cô khiến cô thân tàn ma dại.
Tôi tự hỏi, có phải vì mang thân phận nữ chính ngược văn nên cô ấy bắt buộc phải có tự giác chịu đựng những điều đó?
"... Kiểu Kiểu."
Tôi bắt máy, nghe thấy giọng nói run rẩy của người phụ nữ ở đầu dây bên kia.
"Con đang ở đâu?"
Sắp giác mách bảo có điều bất thường, tôi nhíu mày:
"Chuyện gì?"
Bà ta không nhận ra sự lạnh nhạt trong giọng nói của tôi, giọng nghẹn ngào như đang dằn lòng khóc nấc lên:
"Mẹ muốn gặp con, Kiểu Kiểu... Mẹ muốn nhìn thấy con."
Ban đầu tôi định cúp máy luôn nhưng vì một chút tò mò vô cớ, tôi nhẹ nhàng đáp:
"Được thôi."
Chẳng phải tôi muốn gặp bọn họ, mà tôi chỉ là muốn xem thử phản ứng của Hạ Minh Nguyệt lúc này ra sao.
Nói thật, tôi không có quá nhiều ác cảm với Hạ Minh Nguyệt.
Ngẫm lại cũng phải, khi tôi đóng tròn vai nữ chính ngược văn, chịu đựng mọi đau đớn, t.r.a t.ấ.n để đạt được kết cục viên mãn với bọn họ, thì Hạ Minh Nguyệt sẽ ngay lập tức biến từ "nốt chu sa" trong lòng bọn họ thành "vết m.á.u con muỗi" đáng ghét.
Tình yêu và hận thù của đám người này quá mức cực đoan.
Cực đoan đến mức đôi khi làm tôi thấy buồn cười.
Hạ Dực tiến đến trước mặt tôi, cẩn trọng hỏi:
"Chị ơi, ai gọi vậy ạ?"
Tôi nhàn nhạt liếc nhìn nó một cái, không buồn đáp lời.
"Em biết rồi, là mẹ đúng không." Ngữ khí Hạ Dực dần trở nên kích động, "Em biết ngay mà... mẹ cũng sẽ tỉnh lại... Chị ơi, em gọi tài xế đến rồi, để em đưa chị về nhà có được không? Chị ơi, mẹ cũng rất muốn gặp chị..."
Trong mắt nó đong đầy sự van nài, tôi dửng dưng "Ừ" một tiếng cho xong chuyện.
Hạ Dực lập tức mừng rỡ như điên, đến mức chẳng thèm bận tâm đến Đoạn Cẩn Hành đang mặt dày chen lên xe cùng. Cậu ta chỉ tha thiết nói với tôi:
"Chị ơi, về đến nhà em sẽ giúp chị dọn dẹp lại phòng. Cái món đồ trang trí bằng thủy tinh trước đây chị thích, em đã bảo chú Trần mua rồi. Chị còn muốn gì nữa cứ nói với em nhé."
Tôi thấy nó quá ồn ào nên đeo luôn tai nghe vào.
Về lại nhà họ Hạ một chuyến là điều cần thiết, ở đó vẫn còn thứ tôi muốn lấy.
Thời điểm tôi về đến nhà, bố mẹ họ Hạ cũng đã ở đó.
Tôi bị đưa vào một bệnh viện công bình thường, còn bọn họ lại đưa Hạ Minh Nguyệt đến một bệnh viện tư nhân gần đó, dù cho Hạ Minh Nguyệt cùng lắm chỉ bị trầy xước chút da ngoài.
Tôi ngước mắt, nhìn thiếu nữ xinh đẹp, mỹ miều trước mặt.
Đây đã là lần thứ tám rồi.
Mỗi một kiếp, cô ta đều đứng ở đúng vị trí ấy, môi nở nụ cười nhẹ nhưng ánh mắt lại chẳng gợn chút cảm xúc.
Về sau khi tôi tận tụy đóng vai nữ chính ngược văn hết lần này đến lần khác, những lúc tôi thân tàn ma dại, thì cô ta lại nhíu mày nhìn tôi bằng một ánh mắt vô cùng phức tạp.
Hạ Minh Nguyệt rất ít khi nói chuyện với tôi. Cô ta không làm khó cũng chẳng bênh vực tôi, chỉ lặng lẽ đứng xa dán mắt nhìn.
Tôi luôn có cảm giác cô ta biết rõ tôi đang cố tình làm những việc này để đạt được một mục đích nào đó.
Trường học của cô ta ở ngoại tỉnh, bình thường không sống ở nhà họ Hạ nên số lần tôi gặp cô ta đếm trên đầu ngón tay.
Tôi chỉ nghe người ngoài kể lại lý do vì sao người nhà họ Hạ lại đối xử tàn nhẫn với tôi như vậy sau khi tìm thấy Hạ Minh Nguyệt. Đó là vì khoảng thời gian bị bắt lừa bán trước năm 18 tuổi, cô ta đã phải chịu đựng sự hành hạ và ngược đãi dã man.
Ngày trở về, cô ta mang trên mình đầy thương tích, sức khỏe tồi tệ đến mức đáng thương. Thế nên người nhà họ Hạ đã đem tất cả những tủi hổ mà cô ta phải chịu đựng đổ lên đầu tôi, trút hết mọi phẫn nộ lên người tôi.
Một logic thật buồn cười và vô lý như kẻ cướp.
Nhưng tôi lại chẳng hề có ác cảm với Hạ Minh Nguyệt, bởi tôi mơ hồ cảm nhận được cô ta mắc bệnh tâm lý rất nặng.
…