“Lục Lẫm đã cảm nhận được sự bất mãn của Vương Tuyết Liên đối với Dao Dao qua những lời bà ta nói.”
“Đợi nạn đói qua đi, phân gia, toàn bộ nhà cửa của anh trai tôi sẽ đưa hết cho chị, hy vọng chị có thể nhìn vợ con tôi bằng con mắt thiện cảm hơn một chút."
“Tôi không phải vì nhà cửa!"
Tôi là vì anh mà.
Lục Lẫm không nghe gì thêm, nổ máy xe đi thẳng về phía điểm đích của mình.
Anh bôn ba nam bắc, việc vận chuyển hàng hóa, lái máy kéo hay ô tô nhỏ đều là tự học mà thành tài.
Vương Tuyết Liên muốn bắt chuyện làm quen, nhưng đều bị tốc độ lái xe của anh làm cho sợ hãi không dám lên tiếng.
Suốt dọc đường gió rít ch.ói tai, chiếc xe nhỏ này vẫn là kiểu cũ nhất, ngay cả dây an toàn cũng không có.
“Lục Lẫm, chậm lại một chút đi."
Lục Lẫm cứ mải miết lái về phía trước, dường như đang vội vàng làm việc gì đó.
Anh biết, Mục Dao Dao và các con vẫn đang ở bệnh viện đợi anh mang thu-ốc kháng viêm về.
Lúc này, Mục Dao Dao đang gạt lớp băng gạc ra để lộ hai con mắt.
Thời đại này y thuật không mấy tiên tiến, tay cô cũng bị băng bó đến mức một ngón tay cũng không động đậy được, thật khó chịu.
Cô vẫn không biết tại sao mình lại ngã lên đống thủy tinh, định hỏi nhưng lại sợ là các con vô ý để đó, cô sợ làm tổn thương tâm hồn non nớt của chúng.
“Chanh Nhỏ, Lục Trì, hai đứa có đói không?"
Hai đứa nhỏ dĩ nhiên đều không đói, vừa ăn cá xong, hiện giờ chỉ thấy khát nước.
“Mẹ, con ra ngoài hứng sương sớm cho mẹ uống."
Chanh Nhỏ mặt mày nghiêm túc.
Do hạn hán, dân làng đã bắt đầu chú ý đến sự quý giá của tài nguyên nước.
Số người ra ngoài hứng sương sớm vào buổi sáng ngày càng nhiều, nửa chén cũng là nước, tích trữ trong nhà để dự phòng lúc cần thiết.
Lúc này, công ty cấp nước trong thành phố đã thông báo ngừng cung cấp nước do hạn hán cạn kiệt.
Mệnh mạch kinh tế của cả thành phố đều nằm ở ruộng vườn, nay chẳng còn trông mong gì được nữa.
“Châu chấu đến rồi!
Đóng c.h.ặ.t cửa sổ lại!"
Đột nhiên, bên ngoài vang lên tiếng hét của y tá.
Lục Trì dùng tốc độ nhanh nhất đóng cửa sổ lại.
Bên ngoài là từng mảng lớn châu chấu đói khát bao phủ đen kịt trên bầu trời thành phố.
Những con châu chấu bay vào trong phòng bệnh đập cánh, gặm nhấm tứ phía, cho đến khi cây xanh không còn lại một mảnh lá, chúng liều mạng đ.â.m sầm vào cửa sổ.
Lục Trì mở cửa sổ, ném những con châu chấu bị đập ch-ết ra ngoài.
Ở độ tuổi nhỏ như vậy, ánh mắt cậu bé thoáng chốc hiện lên vẻ chín chắn, sau đó nhắm mắt lại.
“Mẹ, bên ngoài nhiều sâu quá, giống như mây đen vậy, chúng ta còn có thể về nhà không?"
Chanh Nhỏ nằm bò trên giường bệnh, gương mặt ngây thơ vẫn chưa biết mình sắp phải đối mặt với điều gì.
“Chanh Nhỏ, con dẫn mẹ đi tìm bác sĩ."
Mục Dao Dao bước xuống giường bệnh.
Không được rồi, bây giờ phải về ngay.
Dựa vào núi ăn núi, dựa vào nước ăn nước, bây giờ mà không về thì e rằng không về được nữa.
Ngọn núi phía sau nhà họ Lục rất rậm rạp.
Nếu bùng phát chiến tranh cướp bóc lương thực quy mô lớn, có thể vào đó ẩn náu.
“Vâng ạ."
Mục Dao Dao đi theo Chanh Nhỏ ra ngoài, đôi lông mày nhỏ của Lục Trì khẽ nhíu lại.
Cậu bé cảm thấy mẹ đã khác xưa.
Ở kiếp trước, lúc này bà ấy đã bỏ đi từ lâu rồi.
Rốt cuộc mọi thứ đã chệch khỏi quỹ đạo từ lúc nào?
Bác sĩ đang ăn bánh bao ngô, mỗi bữa chỉ nửa cái.
Nhìn thấy cảnh này, Mục Dao Dao quay người đi.
Tay trái cô bị thương, vết thương ở tay phải nhỏ nên không quấn băng gạc.
“Chanh Nhỏ, con vào phòng bệnh đợi mẹ."
“Mẹ, mẹ lại không cần con nữa à?"
“Ừ, đợi mẹ, mẹ đi kiếm chút đồ ăn mang qua cho con, biết chưa?"
“Con biết rồi ạ!"
Nghe thấy đồ ăn, Chanh Nhỏ vui vẻ quay về.
Lục Trì ngồi bên giường liếc nhìn đứa em gái vừa trở về một mình.
Cậu bé cúi mắt xuống.
Quả nhiên, chuyện gì phải xảy ra vẫn sẽ xảy ra, giống như trận đại dịch châu chấu lần này.
“Anh ơi, mẹ nói đi kiếm đồ ăn về, bảo chúng ta đợi ở đây."
Chanh Nhỏ hớn hở ngồi trên giường đếm ngón tay chơi.
“Một cộng một bằng hai."
Bác sĩ ăn dở nửa cái bánh bao ngô, bỗng nhiên nhìn thấy Mục Dao Dao quấn băng gạc đi tới thì giật nảy mình.
“Mục tiểu thư, sao cô lại đến đây?"
“Bác sĩ."
Mục Dao Dao bất lực, chính ông quấn cho tôi mà còn sợ cái gì.
“Đang ăn cơm sao?"
“Cho đứa trẻ một nửa đi."
Bác sĩ lấy ra nửa cái bánh bao ngô còn lại, ít đến t.h.ả.m hại, nhưng lại là lương thực có thể làm no bụng.
“Cô là người ở nông thôn đúng không?
Năm nào lương thực cũng đem bán sạch, không ngờ năm nay lại gặp nạn châu chấu."
Mục Dao Dao xách một chiếc túi bao tải, hào phóng đặt mười mấy cân gạo thô lên bàn.
“Vừa vặn có chút lương thực, tôi muốn biết bệnh viện chúng ta còn loại thu-ốc nào bán không, muốn đổi lấy một ít cho mọi người."
“Chuyện này..."
Bác sĩ đứng dậy, có chút chấn động lau lau kính lão, nhìn số lương thực quý giá trong túi.
“Mục tiểu thư, hiện giờ thứ khan hiếm nhất là lương thực, tôi khuyên cô nên cân nhắc kỹ."
Bây giờ tiền bệnh viện kiếm được không đủ cho bác sĩ và y tá mua lương thực, cả bệnh viện gần như trống rỗng, mọi người đều chạy nạn đến những nơi trù phú rồi.
“Tôi không cần cân nhắc, tôi thiếu thu-ốc men, đồ dùng vệ sinh.
Mua cũng được, đổi bằng lương thực cũng được."
“Chỉ còn một ít thu-ốc cảm, thu-ốc kháng viêm hết sạch từ lâu rồi, cô có lấy không?"
“Lấy!"
“Được, tôi sẽ nói với viện trưởng, dù sao bệnh viện cũng sắp đóng cửa rồi."
Mục Dao Dao biết những người trí thức trong thành phố này căn bản không biết cướp giật, nên rất yên tâm đợi họ.
Viện trưởng đã đến.
Ông ấy dứt khoát mang toàn bộ số thu-ốc còn lại của bệnh viện ra.
Số lương thực này của Mục Dao Dao vừa hay có thể thay thế cho tiền lương, bệnh viện hiện giờ không thể duy trì tiếp được nữa.
Mục Dao Dao đại khái kiểm tra qua, trong đó ngoại trừ thu-ốc kháng viêm là không có, thì cái gì cũng có đủ.
Thu-ốc trị chấn thương, thu-ốc cảm hạ sốt, không thiếu thứ gì.
Cô khẽ nhếch môi.
“Mục tiểu thư, số thu-ốc này cô mang về kiểu gì?
Chồng cô đâu?"
Lời của bác sĩ khiến cô ngẩng đầu lên, đôi mắt đẹp ngỡ ngàng:
“Lục Lẫm không có ở đây sao?"
“Vết thương của cô cần thu-ốc kháng viêm, có lẽ cậu ấy ra ngoài tìm rồi.
Thứ lỗi cho tôi nói thẳng, mọi người đều đang bận chạy lấy người, rất khó tìm, mà tìm được cũng rất đắt."