Dường như Phó Thừa An rất bực bội.

Anh khóa cửa xe nhốt tôi bên trong.

Còn mình thì đứng phía trước xe, cau mày rút một điếu t.h.u.ố.c ngậm lên môi.

Làn khói trắng xanh mờ mịt che khuất gương mặt anh.

Một lúc rất lâu sau, anh mới lên xe.

Thấy tôi đang tức tối trừng mắt nhìn mình, khóe môi anh nhếch lên thành một nụ cười lạnh.

Giọng nói hơi khàn.

“Tại sao lại bỏ chạy?”

Tôi hừ một tiếng, cứng miệng đáp:

“Vì chán rồi. Tôi chơi đủ rồi.”

Nói xong, tôi lại tiếp tục:

“Chẳng phải ban đầu anh cũng không chấp nhận để tôi l.à.m t.ì.n.h nhân của anh sao? Bây giờ tôi chơi đủ rồi.”

Dường như Phó Thừa An bị tôi chọc tức đến bật cười.

Bàn tay anh siết c.h.ặ.t cằm tôi.

“Nhưng anh thì vẫn chưa đủ.”

Lúc này tôi thật sự phải bái phục anh.

Trong nhà chưa yên mà bên ngoài vẫn ong bướm đầy trời.

Anh cũng chẳng thấy mệt.

Cũng chẳng sợ có ngày tự chuốc họa vào thân.

5

Có lẽ tài xế đã nghe thấy động tĩnh giữa tôi và Phó Thừa An nên rất biết ý kéo tấm ngăn lên.

Trong không gian kín mít chỉ còn lại hai chúng tôi.

Anh dùng sức kéo mạnh.

Tôi lập tức bị anh bế ngồi lên đùi.

Trên người tôi chỉ mặc một chiếc váy ngủ.

Dù có thể mặc ra ngoài nhưng chất vải rất mỏng.

Còn anh vẫn mặc vest.

Loại vải may đo cao cấp trơn nhẵn khiến tôi rất khó giữ thăng bằng.

Tôi định nhấc người lên tránh xa anh.

Không ngờ vì quá trơn mà lại ngồi phịch xuống người anh.

Hình như tôi còn vô tình đụng phải chỗ nào đó không nên đụng.

Phó Thừa An cau mày, khẽ rên một tiếng.

Anh ngước mắt nhìn tôi.

Bàn tay đặt trên eo tôi hơi siết lại.

Thế là tôi bị anh ôm c.h.ặ.t vào lòng.

Khoảng cách giữa hai gương mặt gần đến mức chỉ cần nhích thêm chút nữa là có thể chạm môi.

Giọng anh trầm thấp vang lên:

“Muốn làm anh thành phế nhân à?”

Cảm nhận được sự thay đổi trên người anh, mặt tôi lại đỏ bừng lên.

“Ai bảo anh ôm tôi?”

Bàn tay thô ráp của anh nâng cằm tôi lên.

Sau đó bá đạo nói:

“Anh cứ thích ôm đấy.”

Giãy giụa không nổi, tôi dứt khoát quay mặt sang một bên.

Phó Thừa An khẽ thở dài.

Rồi tôi cảm nhận được anh tựa đầu lên vai mình.

Hơi thở ấm nóng của anh phả bên tai khiến cổ tôi ngứa ran.

Tôi thật sự chịu hết nổi.

Vừa quay đầu định hỏi rốt cuộc anh muốn làm gì thì phát hiện anh đã nhắm mắt.

Hơi thở đều và nặng nề.

Hình như... ngủ mất rồi.

Lúc này tôi mới phát hiện cằm anh đã lún phún râu.

Trông như đã nhiều ngày không cạo.

Anh có vẻ rất mệt.

Bàn tay tôi vô thức muốn đưa lên vuốt ve gương mặt anh.

Nhưng rất nhanh tôi đã tỉnh táo lại.

Bây giờ...

Anh đâu còn cần tôi đau lòng thay nữa.

Nghĩ vậy, tôi lặng lẽ rụt tay về.

Không bao lâu sau đã đến sân bay.

Phó Thừa An khoác áo vest của mình lên người tôi rồi nắm tay kéo tôi xuống xe.

Nhưng vừa bước xuống, tôi đã nhìn thấy anh trai đang đứng cách đó không xa.

Tôi không kìm được mà gọi lớn:

“Anh.”

Phó Thừa An lập tức kéo tôi ra sau lưng.

Anh trai bước lên vài bước.

“Phó Thừa An, trả em gái tôi lại đây.”

Phó Thừa An bỗng cười lạnh:

“Su Gia Niên, người đem em gái đi gán nợ cũng xứng có em gái sao?”

Anh trai rõ ràng bị câu nói ấy chọc tức.

“Phó Thừa An, anh còn giả vờ cái gì? Nếu năm đó không phải Tinh Thần...”

“Anh.”

Tôi lập tức cắt ngang lời anh trai.

Phó Thừa An nghi hoặc nhìn sang tôi.

Tôi chột dạ cúi đầu.

Anh lại quay sang nhìn anh trai.

“Là sao? Tô Tinh Thần làm sao?”

Anh trai cười đầy mỉa mai:

“Tinh Thần thế nào cũng chẳng liên quan gì đến anh.”

Nói xong, anh nhìn về phía tôi.

“Đi thôi, Tinh Thần. Về nhà với anh.”

Tôi khẽ giãy tay trong lòng bàn tay Phó Thừa An.

Không hiểu sao, tay anh lại siết càng lúc càng c.h.ặ.t.

Đối diện với ánh mắt nóng bỏng của anh, động tác giãy giụa của tôi cũng dần chậm lại.

Đúng lúc ấy, điện thoại của anh đổ chuông.

Khi anh vừa cầm lên, tôi nhìn thấy cái tên hiện trên màn hình.

Cố Thanh Lạc.

Trong nháy mắt, tôi bừng tỉnh.

Tôi ngẩng đầu nhìn anh, chậm rãi nói:

“Phó Thừa An, buông em ra. Số tiền nợ anh, em và anh trai sẽ từ từ trả. Đừng để em phải g.h.ê t.ở.m anh.”

Khi nghe câu nói cuối cùng của tôi, bàn tay đang siết c.h.ặ.t t.a.y tôi của Phó Thừa An bất giác buông lỏng.

Ánh mắt anh dừng trên gương mặt tôi.

Trong đôi mắt đen sâu thẳm, ánh sáng như vỡ vụn.

Tôi từ từ rút tay mình ra.

Rồi bước thẳng về phía anh trai.

Phía sau lưng, dường như tôi nghe thấy Phó Thừa An khẽ cười chua chát.

6

Không hiểu sao tôi lại nghe ra trong đó có cả sự đau lòng và mất mát.

Chắc là tôi nghe nhầm rồi.

Suốt quãng đường trở về, tôi không nói một lời.

Mãi một lúc sau, tôi mới nghe anh trai dè dặt hỏi:

“Em thích cậu ta đến vậy sao?”

Tôi chậm rãi nhìn ra ngoài cửa sổ, khàn giọng đáp:

“Bây giờ... em không muốn thích nữa.”

Những ngày sau đó, anh trai nói với tôi rằng anh đã nghe ngóng từ bạn bè, biết được Phó Thừa An vẫn chưa về nước.

Anh trai không yên tâm, còn định thuê vài vệ sĩ để bảo vệ tôi.

Tôi cười từ chối.

Tôi quá hiểu Phó Thừa An.

Chuyện vượt quá giới hạn như vậy, anh sẽ không làm lần thứ hai.

Nhất là khi tôi đã thẳng thừng từ chối anh.

Mấy ngày sau, tôi nhận được cuộc gọi của Thời Tiểu Niệm.

“Tinh Thần, cậu đang ở đâu vậy? Tớ vừa mới nghe tên khốn Tưởng Chi kể mới biết chuyện xảy ra với cậu thời gian qua.”

“Tớ đang ở chỗ anh trai. Tớ rất ổn, cậu đừng lo.”

Trong giọng nói của Thời Tiểu Niệm mang theo chút ngưỡng mộ.

“Tinh Thần, sau này cậu có thể sống cuộc đời của riêng mình rồi.”

Chương 4 - Kim Chủ Bệnh Kiều Cứ Thích Tìm Đường Chết - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia