Ờ, tôi xin cảm ơn bà nhé?
Bà ấy thở dài một tiếng, “Thực ra tôi khá ưng ý cô đấy, ngay từ lần đầu tiên gặp mặt đã vậy rồi.
Cô và A Từ gặp nhau một mặt đi, giúp tôi khuyên nhủ nó chút, giải thưởng Kim Sư giải tiếp theo, tôi có thể đi giúp cô đ.á.n.h tiếng với ban giám khảo một chút.”
Tôi suýt chút nữa là phá lên cười thành tiếng rồi.
Tôi có thông tin nội bộ của chị Lê rồi, giải thưởng Kim Bách Hợp cho nữ nhân vật chính xuất sắc nhất năm nay, tôi đã được đề cử rồi.
Cái gọi là giải thưởng Kim Sư kia, hàm lượng vàng chênh lệch không chỉ là một chút nửa điểm đâu đấy nhé.
Tôi bật loa ngoài lên, Tống Khải Thần đang ngồi bên cạnh tôi, giọng điệu cực kỳ khó chịu:
“Tôi là chồng của cô ấy.”
Bà Triệu khựng lại một lát liền cúp điện thoại luôn.
Tuy nhiên không lâu sau đó, nhân lúc Tống Khải Thần đi công tác, Hạ Từ đã đích thân chạy đến chỗ tôi rồi.
Ngày trời nắng nóng mà bịt kín mít từ đầu đến chân, sợ người khác không biết anh ta có mũi có mặt không bằng.
“Thư Nguyệt…”
Anh ta vừa nhìn thấy tôi liền đỏ hoe cả mắt, quỳ rạp trước cửa nhà tôi:
“Anh sai rồi.”
Tôi mỉm cười nói:
“Ký ức bị mất đã tìm lại được rồi sao?
Vị chuyên gia nào mà lợi hại như vậy, quay đầu lại để tôi cũng đi diện kiến một chút coi nào.”
Chỗ này của tôi sao ai cũng có thể tìm đến được vậy chứ?
Thông tin của tôi bị rò rỉ rồi sao?
Trong lòng tôi thầm nghĩ hay là trước khi tổ chức hôn lễ thì dọn qua chỗ Tống Khải Thần ở cho xong chuyện.
Hạ Từ gầy đi rất nhiều.
Anh ta trốn buổi xem mắt muốn đến gặp tôi, bà Triệu chê anh ta làm mất mặt mặt mũi nên nhốt anh ta ở trong nhà, anh ta liền tuyệt thực kháng nghị.
Hạ Từ đỏ hoe cả đuôi mắt cởi bỏ áo khoác ra, lộ ra chiếc áo sơ mi cổ chữ V khoét sâu, sợi dây chuyền bạc đeo trước l.ồ.ng ng/ực trắng ngần, hai vệt đỏ hồng thoắt ẩn thoắt hiện dưới lớp áo sơ mi mỏng manh.
“Anh nghĩ thông suốt rồi, anh không thể thiếu em được…
Nếu em sẵn lòng, cho dù là không danh không phận, anh cũng có thể chấp nhận được.”
“Em nhìn anh xem, anh trẻ trung hơn anh ta, biết chơi bời hơn anh ta.”
Làn da ở phía dưới sợi dây chuyền bạc đã có một vệt dấu vết màu hồng nhạt rồi.
Cái này ngược lại cung cấp cho tôi một mạch suy nghĩ để tăng cường tình cảm vợ chồng đấy chứ.
Dù sao thì tôi cũng luôn muốn giành lại quyền chủ động mà.
Chỉ là.
Tôi khó xử nói:
“Hình thể của anh và Tống Khải Thần chênh lệch quá lớn, loại như anh thì một đ.ấ.m anh ấy có thể đ.á.n.h bay tám đứa đấy.”
Cho nên đừng có nói mấy lời kiểu như “không danh không phận cũng muốn đi theo” nữa, nói nhỏ tiếng chút đi, có vẻ vang gì cho cam chứ hả?
Cánh cửa lớn ở sau lưng bị người ta kéo ra, Tống Chiêu từ sau lưng tôi bước ra ngoài:
“Thím nhỏ ơi, ăn cơm thôi…
Ủa?
Hạ thiếu?”
Tống Chiêu nghiêng nghiêng đầu, “Sao cậu lại không mời mà tự đến vậy hả?”
Mặc dù là một khuôn mặt ngây thơ ngốc nghếch ngọt ngào nhưng ánh mắt lại tràn đầy sự ác ý trêu chọc.
Sắc mặt Hạ Từ trong nháy mắt trắng bệch ra như tờ giấy, ngơ ngác quỳ rạp trên mặt đất:
“Cậu… họ Tống sao?”
“Cậu còn gọi cô ấy là ‘thím nhỏ’ nữa chứ?!”
Tống Chiêu:
“Ủa?
Tôi không họ Tống chẳng lẽ họ Hạ sao?
Vậy cậu gọi tôi một tiếng ‘cha’ đi.”
Trong phòng, bạn gái của Tống Chiêu nhịn không được cười phì ra thành tiếng.
Tôi còn chưa kịp phản ứng lại thì Hạ Từ đã nhắm thẳng vào khuôn mặt của cậu ta, một đ.ấ.m nện qua đó rồi, nhưng lại bị vệ sĩ không biết từ đâu xuất hiện đè sấp xuống đất.
Tống Chiêu khoa trương vỗ vỗ l.ồ.ng ng/ực:
“Hù ch/ết tôi rồi.”
“Thư Nguyệt, Tống Khải Thần là một tên l.ừ.a đ.ả.o!”
Hạ Từ đỏ hoe cả mắt, gào rú thét gào lên:
“Anh ta bảo Tống Chiêu gài bẫy tôi, chiếc siêu xe khiến chúng ta chia tay kia chính là do một tay anh ta đạo diễn ra đấy!”
“Kìa kìa kìa đừng có đùn đẩy trách nhiệm nha, chiếc siêu xe đó chú nhỏ của tôi đã chi ra tận tám mươi triệu tệ đấy, cậu rõ ràng là rất thích mà.”
Tống Chiêu ngồi xổm trước mặt anh ta:
“Đứa trẻ lớn rồi cậu đến sữa rồi, xe đụng vào cây rồi cậu biết quay đầu rồi, cổ phiếu tăng lên rồi cậu biết mua vào rồi, phạm sai lầm bị tuyên án rồi cậu biết hối cải rồi, nước mũi chảy vào mỏ rồi cậu mới nghĩ đến việc hất đi rồi.”
Sao tôi lại không phát hiện ra người này trông thì ngoan ngoãn mà cái mỏ lại độc địa đến như vậy chứ hả?
Lại còn là một danh hài nữa chứ?
“May mà tôi có để lại một cái tâm nhãn, đề phòng có kẻ đến đào góc tường nên mới dẫn theo bạn gái của tôi đến tìm thím nhỏ chơi đùa đấy.”
Tống Chiêu mỉm cười nói:
“Lòng người không kinh nổi thử thách, tình cảm cũng không thể đem ra làm trò cá cược được, bản thân cậu vừa muốn cái này lại muốn cái kia, trách ai được chứ?”
Cậu ta cao giọng hỏi bạn gái của mình:
“Bảo an tình yêu Diệu Diệu ơi, cô nói xem có phải như vậy không hả?”
Diệu Diệu vừa ăn khoai tây chiên vừa đảo mắt một cái, giòn giã thốt lên:
“Đáng đời.”
Tôi không muốn tiếp tục dây dưa nữa, đóng cửa lại:
“Chúng ta ăn cơm thôi, không cần quản người không phận sự nữa.”
Khựng lại một lát, tôi nói với anh ta:
“Gặp anh chỉ là muốn nói cho anh biết, sau này đừng có đến quấy rầy tôi nữa, càng đừng xuất hiện trước mặt tôi…
Bạn gái của Hạ thiếu nhiều như vậy, không nhất thiết phải treo cổ ch/ết trên một cái cây là tôi đâu.”
“Không phải như thế đâu…
Anh yêu em, anh không có bẩn thỉu đâu mà, Thư Nguyệt…”
Cánh cửa khép lại, anh ta nghiến răng nhắm mắt lại, rơi xuống một giọt nước mắt, “Không nên là như thế này mà…
Em đáng lẽ ra phải gả cho anh mới đúng chứ…”
Tôi gửi tin nhắn cho bà Triệu, ngoài cửa không một lúc sau đã yên tĩnh trở lại rồi.
Tiễn hai đứa nhỏ đi về, nửa đêm tôi đang nằm trên giường lướt điện thoại, Hạ Từ gửi cho tôi rất nhiều bức ảnh.
Anh ta ở trong bồn tắm, làn da lộ ra ngoài bị kỳ cọ đến mức đỏ bừng lên.
Anh ta giống như bị tẩu hỏa nhập ma mất rồi.
27
Từ khóa 【Hạ thiếu đêm hẹn Kỳ Thư Nguyệt】, tôi là buổi trưa mới nhìn thấy được.
Bức ảnh chụp được cảnh Hạ Từ đi vào lối đi cầu thang nhà tôi.
Hot search âm thầm leo lên trên, lại bị người ta âm thầm gỡ xuống dưới, không hề dấy lên một chút bọt nước nào cả.
Lúc đó tôi đang ở trong căn nhà ở Giang Cảnh Hoa Viên chờ đợi Tống Khải Thần đi công tác quay trở về.
Vừa đợi liền đợi ra vấn đề lớn luôn rồi.
“Đêm…
Hẹn?”
Nhận được tin “mật báo” trong đêm vội vã chạy về, Tống Khải Thần cởi bỏ chiếc cà vạt ra, “Thế nào?
Hương vị của người trẻ tuổi tốt hơn tôi sao?”
Tôi vừa lùi bước về phía sau vừa cười trừ:
“Tống Chiêu không nói rõ ràng với anh sao?
Không phải đêm hẹn đâu, hiểu lầm thôi mà.”
Anh ấy uống giấm chua rồi sao?
Tính giấm lớn như vậy chứ!
“Tôi biết chứ, nhưng tôi không có cách nào không để ý được cả.”
Giọng nói anh ấy rất nhẹ, thừa dịp tôi một cái không chú ý tới, liền dùng chiếc cà vạt trói c.h.ặ.t hai bàn tay tôi lại.
Tống Khải Thần dùng một tay bế thốc tôi lên đi vào phòng tắm, ngón tay còn không thành thật ở trên người tôi châm lửa:
“Tôi nghe nói, đàn ông một khi đã qua tuổi hai mươi lăm là bắt đầu đi xuống dốc rồi, Thư Nguyệt, em giúp tôi thử lại chút xem sao?”
Anh ấy quả nhiên là vẫn cứ để ý đến vấn đề tuổi tác mà!
Tôi ở trên vai anh ấy vùng vẫy:
“Anh ba mươi, em hai mươi bảy, chúng ta là cặp đôi tuyệt phối! …
Em không muốn tắm rửa đâu, lần trước anh hành hạ lâu như vậy, em suýt chút nữa là bị cảm lạnh rồi đấy!”
Lời khẩn cầu đáng thương vô cùng hoàn toàn không có tác dụng gì cả.
“Không sao đâu, bộ thiết bị mới thay này sẽ duy trì nhiệt độ nước thoải mái nhất, hai chúng ta có thể chậm rãi tắm rửa.”
Tôi:
“…”
Tôi biết các bạn muốn hỏi cái gì rồi.
To.
…
Hành hạ đến mức không còn một chút sức lực nào nữa cả, tôi mệt đến mức mở mắt không ra nổi nữa rồi, thu mình vào trong lòng anh ấy, ngủ cùng anh ấy một giấc ngủ nướng bù lại.
Đứa nào nói đàn ông ba mươi tuổi là bắt đầu đi xuống dốc chứ hả?!
Hoàn toàn chính là lừa gạt hại đời người ta mà!
Tống Khải Thần ôm c.h.ặ.t lấy tôi, trên vầng trán rơi xuống một nụ hôn, nhẹ nhàng như bông tuyết vậy.
“Tôi yêu em.”
Tôi mở mắt ra, từ trong đôi mắt đen rạng rỡ nụ cười của anh ấy nhìn thấy chính bản thân mình.
“Em cũng yêu anh.”
Em không chỉ yêu anh từ cái nhìn đầu tiên, mà em còn đối với anh mưu tính từ lâu rồi nữa kìa.
【Toàn văn hoàn】