“Đa tạ cha mẹ nhớ tới con.”

Mẫu thân cúi đầu, đỏ vành mắt.

“A Trừng, con cũng là con của cha mẹ.”

“Trước kia… là cha mẹ sai rồi.”

Lưng cha cũng còng xuống.

“Qua rồi.”

“Cha, mẹ, hai người bảo trọng.”

Ta nhẹ nhàng nói.

Chỉ thế mà thôi.

Ta buông rèm xe.

Xe ngựa dần rời khỏi kinh thành.

Ta không quay đầu.

Chỉ nhìn bánh hoa quế trong lòng, cười có chút chua xót.

“Vẫn buồn sao?”

Bạch Cảnh Tố dịu giọng hỏi.

Ta nhẹ nhàng lắc đầu.

“Không phải buồn.”

“Chỉ cảm thấy ánh nắng hôm nay rất đẹp, phong cảnh cũng rất đẹp.”

Bạch Cảnh Tố ôm ta vào lòng.

“Vậy ta dẫn nàng đi xem những phong cảnh đẹp hơn.”

Ta tựa vào n.g.ự.c hắn.

Hạt Dẻ đang nằm dưới chân hai chúng ta ngủ gật.

Xe ngựa chạy nhanh, một đường đón gió mà đi.

Hồ núi hữu tình, sóng xanh dập dờn.

Trời đất mênh mang, trước mắt đều là tự do.

Đến Giang Nam, vừa đúng lúc xuân sắc đẹp nhất.

Ta là Bạch Cảnh Tố.

Năm mười hai tuổi, ta lần đầu gặp Ôn Ấu Trừng.

Lần ấy ta từ cung yến đi ra, nhặt được một ổ chim non dưới cây hòe lớn.

Ta sai cung nhân đi chuyển thang tới, định đưa chúng về tổ.

Biểu ca dẫn đám bằng hữu của hắn tới vây quanh, lại trêu chọc ta, nhất quyết nói chim non là do ta móc xuống chơi.

Ta vừa khỏi phong hàn, giọng còn khàn, không cãi nổi bọn họ, tức đến khóc hu hu.

Bỗng nhiên có một tỷ tỷ xinh đẹp chắn trước mặt ta.

Tỷ ấy đang bảo vệ ta!

Ta thích tỷ ấy quá.

Nhưng sau này sao ta lại không còn gặp được tỷ ấy trong cung yến nữa?

Ta không nhịn được, từng chút một đi dò hỏi.

Hóa ra tỷ ấy tên Ôn Ấu Trừng, ở nhà sống không tốt lắm…

Ta muốn bảo vệ tỷ ấy.

Nhưng bên cạnh tỷ ấy có một người đối xử rất tốt với tỷ ấy, là công t.ử Hàn gia.

Tỷ tỷ dường như cũng thích người đó.

Thôi vậy.

Ta không thể quấy rầy tỷ ấy.

Nhưng ta thật sự rất nhớ tỷ ấy.

Ta nghe ngóng được tỷ ấy thích ăn bánh hoa quế ở Đông Thị, liền thường xuyên tới khu vực ấy đi dạo.

Ta dứt khoát mua một tiểu viện gần đó.

Cách dăm ba hôm lại có thể từ xa nhìn thấy tỷ ấy một lần.

Ta còn chuyển cây hòe lớn ấy vào trồng trong tiểu viện.

Mỗi lần nhìn thấy nó, ta đều rất vui.

Hì hì.

Năm ấy, hoàng gia gia bắt đầu ban kim đào.

Không biết A Trừng có thích không?

Nhà tỷ ấy cũng được chia mười quả, hẳn có thể nếm được nhỉ?

Muốn mang tới cho tỷ ấy, nhưng ta không dám.

Qua mấy tháng, Chỉ Tương biểu tỷ mở tiệc.

Ta lại gặp A Trừng tỷ tỷ rồi!

Muốn nói với tỷ ấy một câu.

Chỉ một câu thôi cũng được.

Vẫn không dám.

Ta chỉ có thể dựng tai lên, lén nghe các cô nương trò chuyện.

Những tiểu thư khuê các ấy vừa khéo nói tới kim đào.

Ta thấy A Trừng đầy vẻ lúng túng, một câu cũng không chen vào được.

Làm sao đây?

Tỷ ấy chịu ấm ức rồi…

Ta sốt ruột muốn c.h.ế.t.

Nhưng kim đào đã hết từ lâu, đến một cái cớ tìm tỷ ấy cũng không có.

Năm sau, hoàng gia gia lại ban kim đào.

Ta nhìn thấy A Trừng cùng người nhà, còn có Hàn Tự Khanh, cùng đi thả diều.

Ta giống kẻ trộm, lén lút theo sau bọn họ.

Cuối cùng cũng để ta tìm được cơ hội đặt đào trước mặt tỷ ấy.

Năm nay tỷ ấy hẳn đã ăn được rồi nhỉ?

Chỉ nghĩ như vậy thôi ta cũng vui.

Hì hì.

Chớp mắt lại thêm một năm.

Nghe nói năm nay A Trừng sắp định thân với Hàn Tự Khanh.

Ta buồn c.h.ế.t mất.

Nhưng nếu tỷ tỷ thích hắn, có thể gả cho người mình thích, ta cũng chẳng có gì không cam lòng.

Ta trốn trên tầng hai một trà lâu uống trà giải sầu.

Hạ huynh nhìn ra tâm sự của ta, không biết lấy đâu ra một quả tú cầu trêu chọc.

Ta nằm bò trên lan can nhìn người qua lại dưới phố.

Chán thật.

Chẳng có gì thú vị.

Kết quả ta đột nhiên nhìn thấy một bóng người quen thuộc.

Là A Trừng!

Ta không nhịn được, ném tú cầu về phía tỷ ấy.

Ai ngờ tay trượt, tú cầu đập thẳng lên đầu tỷ ấy.

Cái tay c.h.ế.t tiệt, thật chẳng chính xác gì cả!

Ta định trêu tỷ ấy, hỏi tỷ ấy có muốn làm tân nương của ta không.

Chỉ một lần thôi.

Một lần cũng đủ để ta nhớ mãi.

Kết quả tỷ ấy khóc…

Ta cuống lên, chẳng kịp đi cầu thang, trực tiếp nhảy xuống.

Ta mời tỷ ấy ăn một quả đào.

Dường như tỷ ấy đã chịu rất nhiều ấm ức, nhưng một chữ cũng không chịu nói với ta.

Lại qua hai ngày.

Người được phái đi dò hỏi trở về báo rằng Hàn gia đã mang canh thiếp tới cửa.

Tỷ ấy và Hàn Tự Khanh sắp định thân.

Ta vẫn không nhịn nổi buồn bã.

Ta dẫn Hạt Dẻ ra ngoài.

Lần này không uống trà nữa, uống rượu.

Ta uống rượu giải sầu, Hạt Dẻ lại tự chạy lung tung.

Kết quả nó vậy mà dẫn A Trừng tỷ tỷ về cho ta!

Hạt Dẻ ngoan!

Đùi gà lớn thưởng cho ngươi!

Cái gì?

Tỷ ấy nói mình không định thân?

Còn nói không thích Hàn Tự Khanh nữa?

Ông trời giúp ta!

Cơ hội của ta tới rồi!

Lần này ta nhất định phải theo đuổi được tỷ ấy.

Một lần, hai lần, ba lần.

A Trừng cuối cùng cũng dần đặt ta vào lòng.

Không được.

Ta phải siêng năng hơn nữa, không thể cứ cẩn thận dè dặt.

Nhỡ Hàn Tự Khanh trở về thì sao?

Ta thẳng thắn đem hết tình ý trong lòng, hết lần này đến lần khác nói rõ cho tỷ ấy nghe.

Tỷ ấy không từ chối.

Vậy tức là còn có cơ hội!

Về sau, trên chiếc thuyền nhỏ, cuối cùng ta cũng nắm được tay tỷ ấy.

Sau đó nữa, cuối cùng tỷ ấy trở thành thê t.ử của ta.

Đa tạ ông trời.

Đời này của ta viên mãn biết bao.

hết

Chương 9 - Kim Đào Soi Tỏ Chân Tâm, Thiên Vị Cuối Cùng Cũng Có Chốn Về - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia