Kỷ niệm ngày cưới, tôi cất công chuẩn bị một bữa tối thật thịnh soạn, thậm chí còn đặc biệt thay chiếc váy ngủ ren.

Nhưng khi Lục Từ Chu đẩy cửa bước vào, bên cạnh anh lại có một cô gái.

Mắt cô ấy hơi đỏ, dáng vẻ rụt rè, tay níu lấy tay áo anh.

“A Từ, có phải em không nên đến đây không?”

Lục Từ Chu cúi đầu nhìn cô ấy, giọng dịu dàng.

“Đừng nghĩ linh tinh.”

Thế nhưng khi ngẩng lên nhìn tôi, chút ấm áp trong mắt anh lập tức biến mất.

“Khương Vãn, cô ấy không còn chỗ nào để đi, sẽ tạm ở đây.”

Bàn tay đang siết tạp dề của tôi khẽ cứng lại, nhưng tôi vẫn mỉm cười gật đầu.

“Được.”

Lúc quay vào bếp, tôi nghe cô ấy nhỏ giọng hỏi.

“A Từ, chị ấy chính là người anh đã cưới… con gái của người giúp việc đó sao?”

Lục Từ Chu không trả lời.

Nhưng tôi biết, im lặng đã là câu trả lời.

Lâm Nhược Nhược chuyển vào phòng dành cho khách.

Hành lý của cô ấy rất ít, chỉ có một chiếc vali nhỏ màu trắng.

Trông như quyết định dọn đến đây chỉ là ý nghĩ bất chợt.

Sau khi giúp cô ấy thu xếp xong, Lục Từ Chu bước ra, nhìn thấy đồ ăn đầy bàn thì nhíu mày.

“Khương Vãn, Nhược Nhược vừa về nước, không quen ăn đồ nhiều dầu mỡ.”

Tôi cúi đầu nhìn cả bàn món ngon.

Tất cả đều do mẹ tôi dạy, trước đây cũng là những món anh thích nhất.

“Vậy… để em làm lại vài món thanh đạm nhé?”

“Không cần.”

“Cô ấy hơi cảm, tôi nấu chút cháo ăn cùng cô ấy là được.”

Lục Từ Chu tháo cà vạt rồi đi vào bếp.

Ở bên nhau ba năm, anh chưa từng tự tay xuống bếp.

Cháo nấu xong, anh bưng vào phòng khách.

Khoảnh khắc cánh cửa khép lại, tôi nghe tiếng cười của Lâm Nhược Nhược vọng ra từ bên trong.

Nhẹ nhàng, mềm mại, như một chiếc lông vũ khẽ lướt qua nơi mềm yếu nhất trong tim.

Tôi đứng trước bàn ăn, nhìn cây nến sắp cháy hết.

Sau đó, tôi đổ toàn bộ thức ăn vào thùng rác, cả chai vang đã mở sẵn cũng không giữ lại.

Tôi trở về phòng ngủ, lấy những món đồ riêng tư còn nguyên bao bì trong tủ đầu giường ra.

Rồi ném chúng xuống tận đáy tủ quần áo.

Sáng hôm sau, khi tôi thức dậy, Lục Từ Chu đã ngồi trong phòng ăn.

Lâm Nhược Nhược ngồi bên cạnh anh, trên người mặc chiếc áo choàng ngủ lụa màu hồng của tôi.

Đó là chiếc áo tôi mới mua tháng trước, chưa mặc lần nào, thẻ giá vẫn còn nguyên.

Thấy tôi, cô ấy ngượng ngùng cười.

“Chị, xin lỗi nhé.”

“Tối qua em không mang đồ ngủ, A Từ bảo em mặc tạm đồ của chị…”

Tôi không để ý đến cô ấy, đi thẳng vào bếp rót cho mình một cốc nước.

Lục Từ Chu ngẩng đầu.

“Khương Vãn, hôm nay Nhược Nhược đi phỏng vấn, em lái xe đưa cô ấy đi một chuyến.”

Tôi khựng lại.

“Cửa hàng của em còn có việc.”

“Cửa hàng đó của em đến muộn một chút cũng chẳng sao.”

Lục Từ Chu cầm khăn giấy chấm khóe miệng, động tác ung dung thong thả.

“Nhược Nhược chưa quen đường sá ở đây, em đưa cô ấy đi.”

Lâm Nhược Nhược vội đặt tay lên cổ tay anh.

“A Từ, thật sự không cần đâu.”

“Chị mở cửa hàng cũng vất vả, cứ để chị ấy ngủ thêm một lúc đi.”

Cô ấy nghiêng đầu nhìn tôi, đôi mắt cong cong, giọng điệu vừa chân thành vừa ngoan ngoãn.

“Chị đừng để bụng nhé, A Từ chỉ là quen như vậy rồi.”

“Hồi trước lúc em với anh ấy còn ở bên nhau, anh ấy cũng thế.”

“Nghĩ đến chuyện gì là tự sắp xếp giúp em luôn, chẳng bao giờ cho em từ chối.”

Nói xong, cô ấy mím môi cười.

Cứ như đang chia sẻ một kỷ niệm cũ mà chỉ cô ấy và Lục Từ Chu mới hiểu.

Lục Từ Chu không phủ nhận.

“Thôi, để tôi đưa em đi.”

Anh đứng dậy lấy áo khoác.

Lúc đi ngang qua tôi, bước chân anh khựng lại.

Anh lấy một tấm thẻ từ trong túi, đặt lên bàn đảo bếp.

“Doanh thu tháng này của tiệm bánh ngọt tôi đã xem rồi.”

“Phần lỗ cứ lấy tiền trong thẻ này bù vào, không cần tiết kiệm.”

“Còn viện phí của mẹ em, tôi đã đóng tiếp rồi, em không cần lo.”

Giọng anh rất nhạt, như thể chỉ đang dặn dò một việc nhà hết sức bình thường.

Nói xong, anh cầm chìa khóa xe rồi đi ra ngoài.

Lâm Nhược Nhược theo sau, đến cửa còn ngoái đầu lại cười với tôi.

Tôi siết c.h.ặ.t tấm thẻ trong tay, không nói gì.

Ba năm rồi.

Tôi giống như một người thuê trọ trong nhà họ Lục.

Không cần trả tiền thuê, nhưng phải trả bằng lòng tự trọng.

Mẹ tôi vẫn nằm ở tầng sáu khu nội trú.

Hóa đơn viện phí mỗi tháng đều được gửi đúng hạn đến bàn làm việc của Lục Từ Chu.

Anh chưa bao giờ nhắc đến, tôi cũng chưa từng dám hỏi.

Bởi chỉ cần hỏi, ngay cả chút thể diện cuối cùng của tôi cũng sẽ chẳng còn.

Ba năm trước, trong một tình huống ngoài dự tính, tôi kết hôn với Lục Từ Chu.

Mẹ tôi làm giúp việc cho nhà họ Lục suốt hai mươi năm.

Từ năm sáu tuổi, tôi đã theo mẹ vào sống trong nhà họ Lục, có thể xem như nửa người làm trong nhà.

Lục Từ Chu là con trai duy nhất của nhà họ Lục, từ nhỏ đã là thiên chi kiêu t.ử.

Tôi chưa từng dám mơ tưởng đến anh.

Thế nhưng năm tôi hai mươi hai tuổi, anh say rượu rồi ôm c.h.ặ.t tôi không chịu buông.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, anh day mi tâm và nói.

“Khương Vãn, chúng ta kết hôn đi.”

Tôi đã nghĩ anh có tình cảm với mình.

Dù chỉ là một chút thích được men rượu thúc đẩy, tôi cũng từng tin là thật.

Ba năm hôn nhân, anh cho tôi cuộc sống đủ đầy sung túc.

Anh cho tôi danh phận bà Lục, chỉ không cho tôi sự ấm áp mà một người chồng nên có.

Anh rất ít khi chạm vào tôi, cũng chưa bao giờ hỏi tôi đang nghĩ gì.

Tôi giống như cây đàn piano đắt tiền đặt trong phòng khách nhà anh.

Chỉ cần đặt ở đó trông đẹp là đủ, có được đ.á.n.h hay không còn tùy tâm trạng của chủ nhân.

Hai tháng trước, anh tình cờ nhắc một câu.