Ký Sinh

Chương 5

Cô ấy biết rồi, cô ấy đã sớm biết rồi!

Những lời "Chào buổi sáng", "Em về rồi", những phần thức ăn dư thừa nhiều đến bất thường...

Tất cả đều là nói với tôi! Cô ấy gọi tôi là "bạn trai"?

Vậy câu nói lúc nãy của cô ấy là nói với "kẻ dưới gầm giường" hay là "tôi đang đứng trước cửa"?

Cô ấy đang dùng cách thức kín đáo nhất để cho tôi biết cô ấy thấu hiểu tất cả và... chấp nhận mối quan hệ này? Hay là cô ấy căn bản chẳng biết gì cả.

Đây chỉ là phản xạ tự nhiên của một người phụ nữ sống độc thân, khi say rượu muốn tự vệ trước gã đàn ông xa lạ đưa mình về nhà lúc nửa đêm?

Một cái cớ hoàn hảo, tiện miệng nói ra để từ chối bất kỳ khả năng nào sau đó của đối phương?

Cô ấy chỉ lấy cái mác "trong nhà có bạn trai" để đảm bảo an toàn cho bản thân mà thôi.

Để tôi đừng nảy sinh bất cứ suy nghĩ viển vông nào?

Rốt cuộc đâu mới là sự thật?

Tôi như kẻ mất hồn, đứng c.h.ế.t lặng trong hành lang tối tăm suốt mấy tiếng đồng hồ.

Rốt cuộc tôi là kẻ ký sinh bí ẩn hay chỉ là con hề được cô ấy nuôi làm cảnh?

Sau khi suy nghĩ kỹ càng, tôi bỗng mỉm cười nhẹ nhõm.

Logic rất đơn giản, phải không?

Nếu cô ấy thực sự ngầm thừa nhận sự tồn tại của tôi, đó chính là tin vui trời ban.

Nếu cô ấy không biết... thì cuộc sống chẳng phải vẫn như trước đây sao.

Hoàn toàn không có vấn đề gì cả!

Kết luận này như liều t.h.u.ố.c gây mê cực mạnh, tức thì xoa dịu mọi nỗi lo âu và sợ hãi trong tôi.

Thậm chí tôi còn cảm thấy một sự khoái lạc nhẹ nhõm, bệnh hoạn.

Lấy chiếc chìa khóa dự phòng giấu dưới t.h.ả.m chùi chân, tôi lại như một bóng ma lẻn vào căn hộ.

Tôn Nhất Mạn đã ngủ say, trong phòng ngủ vẫn còn thoang thoảng mùi rượu.

Tôi đặt con d.a.o gọt trái cây về chỗ cũ, chui lại xuống gầm giường, nhịp tim dần dần bình ổn.

Mọi thứ trông vẫn hệt như cũ, bụi bặm vẫn thế, vương quốc vẫn thế. Nhưng tôi biết từ sự mất kiểm soát và va chạm đêm nay, có vài thứ đã thay đổi hoàn toàn.

10.

Sáng sớm hôm sau, Tôn Nhất Mạn thức dậy trong ánh nắng như mọi ngày, cô nói chào buổi sáng với không khí.

Dường như chuyện say khướt đêm qua chẳng hề ảnh hưởng gì đến cô.

Cô vẫn làm bữa sáng, trang điểm rồi rời khỏi nhà như thói quen.

Nghe tiếng cửa căn hộ đóng lại, lòng tôi lại rạo rực.

Câu nói "bạn trai" của cô tối qua, giờ nghĩ lại vẫn còn chút dư vị ngọt ngào.

Tôi đợi mười lăm phút như thường lệ, xác nhận an toàn rồi mới bò ra.

Cơn đói ập đến đúng như dự kiến, tôi đi thẳng vào bếp, chuẩn bị thưởng thức bữa sáng.

Thế nhưng sau khi mở tủ lạnh, cảnh tượng trước mắt có chút khác biệt.

Bên cạnh trái cây và rau củ là một chai sữa đã mở nắp, thân chai thủy tinh đọng những giọt nước lạnh buốt.

Chuyện này chẳng có gì lạ, điểm kỳ lạ thực sự là trên miệng chai sữa in rõ một dấu son môi màu đỏ.

Tươi tắn, mềm mại, tựa như một con dấu vừa được đóng xuống.

Hơi thở của tôi nghẹn lại, ánh mắt tôi găm c.h.ặ.t vào dấu son đó, không sao rời đi được.

Sự va chạm cơ thể ngắn ngủi đêm qua, nụ cười mơ màng trong cơn say, gương mặt nghiêng khi ngủ dưới ánh trăng.

Mọi hình ảnh ùa về cùng với luồng khí lạnh từ tủ lạnh, đ.á.n.h sập phòng tuyến tâm lý của tôi như bị ma xui quỷ khiến, tôi vươn tay cầm chai sữa lên.

Thân chai lạnh ngắt, nhưng vị trí có dấu son kia lại như mang theo nhiệt độ bỏng cháy.

Tôi mê mẩn như thể có thể cảm nhận được sự mềm mại và ấm nóng từ môi cô ấy xuyên qua lớp thủy tinh lạnh lẽo.

Lý trí và cái "Quy tắc sinh tồn" c.h.ế.t tiệt kia đang gào thét cảnh báo tôi. Nhưng cơ thể tôi đã hành động trước một bước.

Đây không phải là lén lút uống vụng, mà là một sự thân mật gián tiếp.

Đây là một nụ hôn nồng cháy và mãnh liệt, vượt qua cả không gian và thời gian.

Đến khi tôi bừng tỉnh khỏi ảo giác đầy mê hoặc ấy mới phát hiện ra, chai sữa đã hết sạch.

Cả chai sữa, tôi đã uống không sót lại một giọt nào.

[Mỗi lần lấy thức ăn, chỉ lấy một phần nhỏ nhất]

Nỗi hoảng sợ to lớn như nước đá dội tắt những vọng tưởng của tôi.

Tôi đã làm cái gì vậy?

Tôi không những đụng vào đồ của cô ấy, mà còn uống sạch cả chai! Điều này hoàn toàn trái ngược với quy tắc sinh tồn của tôi!

Đây là sai lầm ngu ngốc và dễ bị phát hiện nhất!

Tôi cầm chai rỗng trên tay, như thể đang cầm một quả b.o.m sắp nổ, hoang mang không biết làm sao.

Trước khi làm rõ được cô ấy có thực sự chấp nhận tôi hay không, tôi không thể mất cô ấy, tôi cần nghĩ ra một phương án khắc phục.

11.

Đổ nước vào sao?

Không được, màu sắc và mùi vị đều không đúng, nhìn là biết ngay.

Ra ngoài mua một chai y hệt?

Tôi hoàn toàn không biết đây là nhãn hiệu gì, hơn nữa tôi không có tiền, cũng không dám ra ngoài vào ban ngày.

Trong cơn hoảng loạn, tôi đã đưa ra quyết định thầm kín nhất.

Tôi nắm c.h.ặ.t chai sữa rỗng trong tay, bò ngược trở lại gầm giường.

Tôi chỉ có thể cầu nguyện, cầu nguyện rằng cô ấy đã quên mất sự tồn tại của chai sữa này.

Có khi cô ấy lại tưởng chính mình uống xong rồi tiện tay vứt đi cũng nên.

Cả ngày hôm đó, tôi cuộn mình dưới gầm giường, cảm giác như sống trong từng giây từng phút cực hình.

“Em về rồi đây~” Đến sáu giờ rưỡi tối, giọng Tôn Nhất Mạn lại vang lên đúng như kỳ vọng.

Tôi nín thở, toàn bộ thần kinh căng như dây đàn, dồn hết sự tập trung vào động tĩnh trong bếp.

Tôi nghe thấy tiếng cô ấy mở tủ lạnh.

Chương 5 - Ký Sinh - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia