Ký Sự Chạy Nạn Làm Ruộng Ở Cổ Đại

Chương 85.1: Thư Trong Bụng Cá (1)

Mọi người hợp sức khiêng bè tre ra bờ sông Oanh Thủy, đẩy xuống nước. Bè tre lẳng lặng trôi trên mặt sông.

Nhóm Lưu đại cữu đào một cái hố nhỏ bên bờ sông dùng bùn quây lại, bên trong là mấy con cá lớn vừa mò được.

Lý Đại Thành dùng vợt tre vớt lên một con cá đang quẫy đạp. Dưới sự trợ giúp của Lý Thúc Hà và Trụ T.ử giữ c.h.ặ.t con cá, Lý Đại Thành bẻ miệng cá ra, dùng que tre nhỏ khéo léo nhét dải vải vào trong bụng cá. Xong con này, ông lại làm tương tự với những con còn lại.

"Dải vải đã nhét xong, mọi người chuẩn bị qua sông."

Lưu Đại mặt rỗ xung phong đi đầu, cầm sào trúc nhảy lên bè. Để đề phòng bất trắc, họ quyết định chia làm hai đợt qua sông.

Lý Đại Thành xách giỏ cá lên bè trước, Trụ T.ử và Lý Thúc Hà theo sát phía sau.

Lý Đại Thành nói:

"Đợt này không cần nhiều người, mười mấy người là đủ, những người còn lại ở đây tiếp ứng."

Lưu Đại mặt rỗ gọi thêm hai người lên bè, cắm cây sào trúc dài xuống nước, bè tre bắt đầu chầm chậm di chuyển.

Sông Oanh Thủy rộng chừng ba bốn trăm thước, lúc này mặt nước phẳng lặng như tờ, tối đen như mực, chỉ có ánh đèn l.ồ.ng leo lét trong tay Lý Đại Thành soi đường.

Lưu Đại mặt rỗ chèo thuyền rất thạo:

"Lý thúc không biết đâu, lần trước ở phủ thành, người chèo bè đưa mọi người vào thành lẽ ra là ta nhưng lúc đó cha ta bệnh nặng, đại ca thương tình bảo ta ở nhà chăm sóc ông ấy."

Lý Đại Thành nhớ lại chuyện cũ, rõ ràng mới qua chưa bao lâu mà cảm giác như đã xa xăm lắm rồi. Ông không kìm được cảm thán, xem ra mình già thật rồi.

Lý Thúc Hà buột miệng hỏi:

"Lưu đại ca, thế sao lần này cha huynh không đi cùng mọi người ra khỏi thành?"

Lý Đại Thành quát:

"Thúc Hà!"

Lý Thúc Hà giật mình, gãi đầu ngượng ngùng:

"Lưu đại ca, là ta lỡ lời, xin lỗi huynh."

Lưu Đại mặt rỗ cười buồn:

"Không sao đâu, cha ta đi thanh thản lắm. Ta rất biết ơn đại ca đã giúp ta làm tròn chữ hiếu. Ông cụ đi cũng đúng lúc, nếu chậm chút nữa thì muốn chôn cất t.ử tế cũng khó."

Thời gian cuối cùng trước khi phủ thành thất thủ, dịch bệnh lan tràn khắp nơi, ai nấy đều nơm nớp lo sợ, cửa đóng then cài. Cha Lưu Đại mặt rỗ mà mất muộn hơn chút nữa, gặp đúng lúc dịch bệnh bùng phát thì chuyện mồ yên mả đẹp là điều không tưởng.

Mọi người im lặng, bè tre lướt êm trên mặt nước, chỉ nghe thấy tiếng sào gõ nước bì bõm. Xa xa thỉnh thoảng vọng lại tiếng cú kêu vang vọng trên mặt sông rộng lớn, hồi lâu không tan.

Bè tre cập bờ, Trụ T.ử và Lý Thúc Hà nhảy xuống trước, Lý Đại Thành theo sau, cuối cùng hai người khiêng giỏ cá xuống.

Lưu Đại mặt rỗ chống sào quay đầu bè:

"Lý thúc, mọi người đợi một lát, ta quay lại đón những người còn lại."

Lý Đại Thành đưa đèn l.ồ.ng cho Lưu Đại mặt rỗ, dặn dò:

"Vạn sự cẩn thận."

Đợi Lưu Đại mặt rỗ đi khuất, mấy người đứng bên bờ sông hứng gió lạnh run cầm cập.

Lý Thúc Hà và Trụ T.ử ngồi xổm xuống bụi lau sậy để tránh gió, hai người kia thấy thế cũng làm theo.

Lý Đại Thành vẫn đứng đó, cười trêu:

"Thế này đã sợ lạnh rồi à, lát nữa không chừng còn phải ngâm mình dưới nước đấy."

Lý Thúc Hà đáp:

"Cha, hai chuyện khác nhau mà. Giờ lạnh thì cứ kêu lạnh, lát nữa xuống nước lại tính sau."

Lý Đại Thành lắc đầu cười, chỉ vào nhi t.ử:

"Chỉ được cái ngụy biện là giỏi."

Đợi một lúc sau, trên mặt sông đen kịt xuất hiện một đốm sáng nhỏ rồi dần dần rõ hơn, chiếc bè tre từ trong bóng tối lừ lừ tiến tới.

Trụ T.ử nói:

"Lý thúc, thúc thấy cảnh này có giống hôm chúng ta lén vào thành không? Trời cũng tối đen, trên bè cũng chỉ có một đốm sáng nhỏ."

Hai người kia cười:

"Các người đợi vào thành, bọn ta đợi trong thành để đón người. Không ngờ thế sự vô thường, giờ chúng ta lại cùng nhau chạy nạn."

Lý Đại Thành khẽ gật đầu. Quả thật thế sự vô thường, từ trấn Hạ Hà đến giờ, mỗi ngày trôi qua đều kinh tâm động phách, nằm ngoài mọi dự liệu.

"Đúng rồi Lý thúc, mọi người từ đâu chạy nạn tới đây?"

Thạch Quý biết rõ gốc gác nhóm Lý Đại Thành nhưng không nói chi tiết với đám huynh đệ mà chỉ bảo gia đình Lý gia cũng là dân chạy nạn, có ơn với hắn nên hắn mang theo.

Lý Đại Thành đáp:

"Chúng ta là người huyện Bình Ninh, quận Trạc Dương. Mất mùa đói kém, không sống nổi nữa nên phải bỏ xứ mà đi."

Ông không nhắc đến trấn Hạ Hà cũng không nói chuyện Tạ tướng quân bắt lính. Sắp tới họ còn phải giao thiệp với Tạ tướng quân, những chuyện này càng ít người biết càng tốt.

"Bình Ninh có phải cái huyện cực bắc của quận Trạc Dương, giáp ranh quận Loan An không?"

Lý Thúc Hà đáp:

"Đúng vậy, huyện Bình Ninh của chúng ta giáp ngay quận Loan An."

Hai người kia tắc lưỡi:

"Bình Ninh cách phủ thành xa thế, Lý thúc đưa được cả nhà đến đây an toàn quả là có bản lĩnh."

Trụ T.ử chêm vào:

"Chứ còn gì nữa, đều nhờ tài cán của Lý thúc cả đấy. Trên đường chúng tôi còn gặp thổ phỉ, châu chấu, nếu không có Lý thúc thì không biết c.h.ế.t bao nhiêu người rồi."

Chút nghi ngờ cuối cùng trong lòng hai người kia cũng tan biến. Ban đầu họ cứ tưởng đại ca tùy tiện tìm người đến chỉ huy, tuy tin tưởng đại ca nhưng trong lòng vẫn có chút không phục Lý Đại Thành. Giờ nghe vậy mới thấy đại ca quả nhiên nhìn người không sai.

Bè tre cập bờ, mọi người lần lượt nhảy xuống. Mấy người hợp sức kéo bè lên bờ, giấu kỹ vào bụi lau sậy.

Lý Đại Thành điểm lại quân số, thấy đông đủ bèn nói:

"Đi thôi, còn phải đi hơn nửa canh giờ nữa mới tới nơi."

Ở đây chỉ có ông biết đường nên Lý Đại Thành đi trước dẫn đường, Lưu Đại mặt rỗ đi cùng ông. Hai giỏ cá khá nặng nên hai người khiêng một giỏ đi sau cùng, thay phiên nhau nghỉ ngơi.

Đường bờ sông khó đi, mọi người leo lên đê đi một đoạn, đến gần mục đích thì sợ lộ liễu nên lại xuống đi dọc bờ sông.

Bờ sông trơn trượt, ban đêm không dám đốt đèn, chỉ có thể mò mẫm bước thấp bước cao mà đi nên thời gian di chuyển lâu hơn dự tính của Lý Đại Thành khá nhiều. Cũng may là thuận lợi đến nơi an toàn, chậm chút cũng không sao.

Mấy người mai phục trong bụi lau sậy, lặng lẽ quan sát động tĩnh đằng xa.

Có lẽ do lệnh của Vương tướng quân, đám dân phu làm việc cật lực cả đêm không nghỉ.

Hai bên bờ đê dựng bốn cây cột cao, trên mỗi cột treo một chiếc đèn l.ồ.ng thắp nến sáng trưng.

Cảnh tượng này Lý Đại Thành đã thấy ban ngày nên không ngạc nhiên lắm. Nhưng những người còn lại lần đầu nhìn thấy không khỏi hít sâu một hơi. Nhiều người làm việc ngày đêm không nghỉ thế này, nếu họ đến chậm một ngày e là đê đã bị đào thông rồi.

Lưu Đại mặt rỗ hỏi:

"Lý thúc, tiếp theo chúng ta làm thế nào?"

Lý Đại Thành nhìn bốn chiếc đèn l.ồ.ng treo cao:

"Trừ ngươi, Thúc Hà và Trụ Tử, những người còn lại bôi bùn lên người, bôi càng nhiều càng tốt, như thế họ mới không phát hiện ra chúng ta. Làm ngay đi, đừng chậm trễ."

"Cha, thế ba chúng con đứng chơi à?"

Lưu Đại mặt rỗ cũng thắc mắc:

"Đúng đấy Lý thúc, ba chúng ta làm gì?"

Lý Đại Thành đáp:

"Làm gì ư? Đương nhiên là dùng cái miệng của các ngươi rồi." 

Sau đó ông ghé tai dặn dò họ vài câu.

Lưu Đại mặt rỗ gật đầu lia lịa:

"Lý thúc, ta hiểu rồi."

Mấy người còn lại lén bò lại gần quan sát kỹ trang phục và hành động của đám dân phu, rồi lùi lại chỗ cũ.

Họ xắn ống quần lên, làm rối tóc rồi bôi bùn đất lem luốc khắp người, nhìn qua chẳng khác gì đám dân phu đang làm việc khổ sai kia.

Lý Đại Thành kiểm tra kỹ càng trang phục của ba người, chỉnh sửa lại đôi chút:

"Được rồi, chỗ này đông người, lát nữa Thúc Hà dùng ná b.ắ.n vỡ đèn l.ồ.ng, nhân lúc hỗn loạn các ngươi trà trộn vào trong, đợi nội ứng ngoại hợp với chúng ta."

Lý Thúc Hà vỗ n.g.ự.c:

"Cha cứ yên tâm, con b.ắ.n ná là nhất đấy."

Lý Đại Thành đưa cái ná cho nhi t.ử, vỗ mạnh vào vai hắn:

"Thúc Hà, đi đi, cha đợi con về."

Lý Thúc Hà gật đầu mạnh mẽ, cười lộ hai chiếc răng khểnh:

"Cha, cứ giao cho con, con nhất định sẽ không làm cha thất vọng."

Lý Thúc Hà chọn mấy hòn đá vừa tay dưới đất, ướm thử, rồi giương ná nhắm vào chiếc đèn l.ồ.ng gần nhất. "Vút" một tiếng, hòn đá trúng phóc vào đèn l.ồ.ng, gió lùa vào làm ngọn nến tắt ngấm.

Chưa để đám dân phu kịp phản ứng, Lý Thúc Hà liên tiếp b.ắ.n ba phát nữa, ba chiếc đèn l.ồ.ng còn lại cũng lần lượt tắt ngấm.

Đám dân phu dừng tay, xôn xao bàn tán.

"Sao đèn tắt hết cả thế này?"

"Mau đi tìm quản sự, đèn tắt rồi."

"Quái lạ thật, các ngươi có nghe thấy tiếng gì không?"

Ba người nhân cơ hội trà trộn vào đám đông. Lưu Đại mặt rỗ nhặt cái xẻng dưới đất, giả vờ xúc vài xẻng đất rồi lân la hỏi chuyện người bên cạnh:

"Sao thế này? Sao tự nhiên đèn tắt hết cả?"

Người kia cũng ngơ ngác:

"Ai mà biết được, làm mấy ngày nay lần đầu gặp chuyện này."

Lưu Đại mặt rỗ ra vẻ bí hiểm:

"Hay là có quỷ thần quấy phá? Ở quê ta người ta bảo gặp chuyện lạ là điềm trời cảnh báo đấy."

Người kia sợ hãi, lắp bắp:

"Không... không thể nào? Chắc là ngẫu nhiên thôi?"

Lưu Đại mặt rỗ bồi thêm:

"Làm gì có chuyện ngẫu nhiên nhiều thế. Dù sao thì tôi tin, chúng ta làm chuyện thất đức tày đình thế này, quỷ thần không gõ cửa mới là lạ."

Nói xong hắn ngồi bệt xuống đất, than thở:

"Bọn họ có coi chúng ta là người đâu. Việc thì chúng ta làm, đến lúc trời phạt thì ai chịu? Mấy tên quan lớn có tiền có thế, cúng tế đầy đủ lại khéo mồm khéo miệng đổ hết tội lỗi lên đầu chúng ta, ngươi bảo ông trời có tin không?"

Người kia cũng run rẩy ngồi xuống. Nhớ lại những lời đồn đại trước kia, trong đám dân phu này, người không tin quỷ thần chỉ đếm trên đầu ngón tay. Nghe Lưu Đại mặt rỗ nói vậy, trong lòng hắn ta cũng chột dạ.

Chương 85.1: Thư Trong Bụng Cá (1) - Ký Sự Chạy Nạn Làm Ruộng Ở Cổ Đại - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia