[Chúc tất cả các độc giả đại lão luôn bình an khỏe mạnh, mọi sự như ý, cảm ơn đã theo dõi~ ᕕ(ᐛ)ᕗ]
Xung quanh là đám đông đang la hét hỗn loạn, phía trước là màn sương trắng nồng nặc giơ tay không thấy năm ngón. Giang Tẩm Nguyệt loạng choạng băng qua đám đông, nhắm thẳng hướng ngược dòng người mà chạy, mắt thấy rốt cuộc cũng đã tới được mép vòng tròn màu trắng.
Tuy nhiên giây tiếp theo, một gã đàn ông mặc bộ vest cũ kỹ đã nhanh hơn cô một bước, chân đặt ra ngoài vạch trắng.
“Bốp!”
Sau một tiếng nổ lớn, cơ thể gã đàn ông như một quả bóng bay bị bơm căng quá mức, trong chớp mắt nổ tung thành một vũng sương m.á.u đặc quánh.
Máu tươi ấm áp và bết dính b.ắ.n lên mặt, Giang Tẩm Nguyệt ngửi thấy mùi m.á.u nồng nặc, cả người cô bỗng chốc ngã quỵ xuống đất.
Chỉ chút nữa thôi.
Chỉ suýt chút nữa thôi là cô đã bỏ mạng ở đây rồi.
Cùng lúc đó, cái c.h.ế.t t.h.ả.m khốc của gã đàn ông đã dọa cho đám đông vốn đang hoảng loạn xung quanh ngớ người ra.
Đám đông hoàn toàn rơi vào bạo động, mọi người sợ hãi lùi về phía trong. Chẳng mấy chốc, toàn bộ khu vực ven sương mù chỉ còn lại một mình Giang Tẩm Nguyệt.
Một mình cô lặng lẽ ngồi trên mặt đất lạnh ngắt, nhìn cảnh tượng hoang đường quái dị này, ngược lại đột nhiên bình tĩnh trở lại.
Giống như đi tàu siêu tốc, cảm xúc lao v.út lên đỉnh điểm rồi đột ngột rơi rụng, cuối cùng chỉ còn lại sự bình thản vô tận.
Giang Tẩm Nguyệt hít một hơi thật sâu rồi chậm rãi đứng dậy, lấy áo ngoài tùy ý lau sạch vết m.á.u trên mặt, bắt đầu bình tĩnh suy nghĩ.
Rõ ràng giây trước cô còn vì người nhà gặp t.a.i n.ạ.n xe môtô mà chuẩn bị ký bản cam kết đồng ý phẫu thuật, giây sau mắt đã tối sầm lại rồi tới cái nơi quỷ quái này.
Bầu trời mang một màu xám trắng u ám, xung quanh nhìn không thấy điểm dừng chỉ toàn là đám đông cùng sương mù dày đặc, một đường vạch ngang màu trắng sáng rực phân tách đám đông với màn sương.
Ban đầu Giang Tẩm Nguyệt còn tưởng chỉ cần đi vào trong sương mù là có thể nhanh ch.óng trở về, kết quả lại là kết cục cầm chắc cái c.h.ế.t.
Nhớ lại lúc mình mới bị dịch chuyển tới đây, những tiếng la hét bàn tán của những người xung quanh cho thấy họ cũng giống như cô, đều đột ngột rơi vào nơi này.
Lúc chạy lại đây vừa rồi, cô thậm chí còn thấy hai người đàn ông đang tắm không mảnh vải che thân, hơn nữa người già và trẻ em cũng không ít.
Rốt cuộc chuyện này là thế nào?
Tấn công k.h.ủ.n.g b.ố? Người ngoài hành tinh bắt giạt? Tập thể xuyên không?
Hay là vô hạn lưu? Trò chơi kinh dị? Quy tắc quái đàm? Hay là một tình huống nào khác?
Nhưng bất luận là tình huống gì, bố mẹ đều đang đợi cô ở phòng phẫu thuật, thẻ ngân hàng cũng nằm trong tay cô, cô nhất định phải sống sót đi ra ngoài!
Giang Tẩm Nguyệt âm thầm siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m.
Đúng lúc này, một giọng nói điện t.ử lạnh lẽo tràn ngập ác ý đột ngột vang lên giữa không trung, truyền rõ ràng vào tai mỗi người.
[Chào mừng mọi người đến với Trò Chơi Sinh Tồn Ký Túc Xá!!!
Các người chán ghét cuộc sống hiện tại, khao khát một cơ hội để thay đổi tất cả, Thần đã đáp lại nguyện vọng này.
Tự do, tiền tài, thời gian, tình yêu, trí tuệ, sắc đẹp, sức khỏe...
Tại đây có thể thực hiện tất cả những gì các người mong muốn, chỉ cần các người phá đảo trò chơi.]
Mọi người nghe thấy những lời này, vẻ hoảng sợ trên mặt lập tức biến thành vui mừng khôn xiết. Ngay cả đôi mắt vốn lạnh nhạt của Giang Tẩm Nguyệt cũng chợt lóe lên tia sáng, nhưng giây tiếp theo lại nghe hệ thống nói tiếp:
[Dưới đây là các điều cần lưu ý của màn chơi này, xin các người chơi ghi nhớ kỹ:
Một, điều kiện phá đảo: Hãy sống sót trong bãi thử thách một tháng.
Hai, thời gian an toàn ban đầu là năm tiếng, xin hãy tìm ký túc xá của bạn trong vòng năm tiếng.
Ba, ký túc xá tạm thời chỉ có thể chứa một người, đó là căn nhà an toàn tuyệt đối của bạn, cũng là điểm xây dựng và phòng thủ sau này của bạn.
Bốn, thời gian bảo hộ tân thủ là ba ngày, sau ba ngày độ khó sẽ nâng cấp.
Năm, vật tư sinh tồn của người chơi về cơ bản nhận được trong rương báu, hành lang ký túc xá mỗi ngày sẽ thả rương báu ngẫu nhiên.
Sáu, mỗi người chơi đều có một bảng điều khiển trò chơi thuộc về riêng mình, có thể niệm thầm trong lòng để triệu hồi. Bảng điều khiển có nhiều chức năng, người chơi cần tự mình tìm hiểu.
Bảy, mười người chơi đứng đầu màn chơi này có thể nhận được một lượt ước nguyện.
Tám, người không vào được top mười nhưng sống sót thành công một tháng có thể trở về thế giới ban đầu, mốc thời gian đồng bộ với lúc tiến vào, nhưng bạn sẽ mất đi toàn bộ ký ức trong thời gian này.
Chín, c.h.ế.t trong trò chơi tức là c.h.ế.t ngoài đời thực.
Cửa lớn ký túc xá sẽ mở sau ba giây...
Cuối cùng, trò chơi bắt đầu, vì ham muốn của các người, xin hãy sống sót bằng mọi giá.]
Giọng nói vừa dứt, màn sương mù trắng dày đặc ở vòng ngoài tan đi, để lộ một tòa nhà ký túc xá cao sừng sững chọc trời.
Lúc này, cánh cửa sắt màu đỏ của tòa nhà đã chậm rãi mở ra.
Ánh đèn bên trong tòa nhà u ám đáng sợ, giống như một khuôn miệng khổng lồ của vực sâu đang đợi con mồi tự dẫn xác vào lưới.
Đám đông ồn ào xung quanh lúc này cũng yên lặng trở lại.
Mọi người nhìn nhau, trong chớp mắt vẫn còn chút ngơ ngác, không hiểu vừa rồi đã xảy ra chuyện gì?
Tuy nhiên, ngay khoảnh khắc giọng nói điện t.ử vừa dứt, Giang Tẩm Nguyệt đã như tên rời khỏi cung lao v.út ra ngoài, mục tiêu nhắm thẳng vào lối vào tòa nhà.
Ngay sau khi cô lao ra, mấy người chơi phản ứng nhanh hơn cũng vội vàng đuổi theo.
Hành động này giống như tàn lửa b.ắ.n vào dây cháy chậm, đám đông lập tức bị châm ngòi, tất cả mọi người bắt đầu chen chúc xô đẩy tràn về phía cửa lớn.
Nhờ đứng ở khu vực mép ngay từ đầu nên Giang Tẩm Nguyệt là người đầu tiên bước chân vào tòa nhà.
Đứng trong thang máy quen thuộc, khi chính bản thân cô còn chưa kịp phản ứng thì ngón tay đã ấn vào số năm.
Đó là tầng đặt phòng ICU của Bệnh viện Đa khoa tỉnh.
Mới qua mấy ngày ngắn ngủi?
Cô đã tạo thành phản xạ cơ bắp rồi.
Khoảnh khắc cửa thang máy mở ra, vài người chơi phản ứng nhanh phía sau cũng chen chúc đi vào.
Cho đến khi thang máy phát ra tiếng kêu tít tít, người chơi tiếp theo còn muốn chen vào lại bị nổ tung thành một vũng sương m.á.u.
Những người khác mới chịu từ bỏ ý định chen vào.