22
Nghe vậy, gương mặt Tùy Đông Sinh nhanh ch.óng phủ lên một tầng đỏ ửng.
Nhưng khi nhìn tôi, câu cậu nói ra lại là:
“…Thị Tùy Tâm, trong lòng chị, rốt cuộc em là gì?”
Tôi sững người, lúc này mới nhận ra Tùy Đông Sinh của đêm nay không giống cậu trước đó.
Thiếu niên vẫn dễ dàng đỏ mặt, nhưng giữa đôi mày lại có thêm vài phần trầm tĩnh.
Tùy Đông Sinh chăm chú nhìn tôi, truy hỏi:
“Là một kẻ theo đuổi hợp ý chị, có thể để chị trút bỏ d.ụ.c vọng?”
Hay là… một ân nhân cứu mạng khiến chị vừa áy náy vừa biết ơn?”
Tôi kinh ngạc nhìn Tùy Đông Sinh:
“Cậu…”
Tùy Đông Sinh đứng ngược sáng, thần sắc trên gương mặt tối tăm khó đoán.
“Mấy ngày nay, thái độ của chị đối với em vẫn luôn rất kỳ lạ.
Giống như ngay từ đầu đã mặc định một điều kiện tiên quyết rằng chị phải đối xử tốt với em.
Nhưng em chẳng làm gì cả…
Ngay từ khoảnh khắc chị chủ động gọi điện cho em ở thư viện, em đã nhận ra có gì đó không đúng, nhưng em không muốn vạch trần.
Bởi vì sự thân cận của chị đối với em giống như một giấc mộng vừa quý giá vừa hư ảo.
Em sợ một khi vạch trần, em sẽ mất đi tất cả.
Đêm nay, mưa gió dữ dội, em mơ thấy một số chuyện vốn phải xảy ra trong tương lai, lúc ấy mới đột nhiên hiểu ra — vầng trăng trên trời mà em vẫn luôn ngước nhìn, tại sao lại rơi xuống trước mặt em.
Nhưng ánh trăng chiếu lên người em, là vì thương hại em, hay vì thích em… hoặc là yêu em?”
Nói đến đây, Tùy Đông Sinh dừng lại, nhìn tôi:
“…Chị có yêu em không?”
Tôi rơi vào im lặng.
Tôi có yêu Tùy Đông Sinh không?
Yêu là rất rất rất nhiều thích.
Tôi có thể khẳng định hiện tại mình thích Tùy Đông Sinh, nhưng liệu có nhiều đến mức trở thành yêu hay chưa… tôi không thể xác định.
Không biết đã qua bao lâu, Tùy Đông Sinh lên tiếng, thay tôi trả lời:
“…Chị không yêu em.”
23
“Ban đầu chị chỉ thương hại em, sau đó sự thương hại ấy biến thành thích, nhưng từ đầu đến cuối, chị đều không yêu em.”
Giọng Tùy Đông Sinh khô khốc, tôi nghe mà bỗng nhiên thấy rất buồn.
“…Tôi sẽ yêu cậu.”
Tôi hứa với cậu.
Nhưng Tùy Đông Sinh lại lắc đầu:
“Nhưng như vậy không công bằng với chị — em của hiện tại không xứng đáng nhận được tình yêu của chị.
Em hèn hạ, u tối, không giống một người bình thường.
Còn chị thiện lương, tốt đẹp, rực rỡ như ánh sáng.”
Tùy Đông Sinh đưa tay, nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt tôi:
“Em hy vọng chị yêu chính con người em.
Chứ không phải vì em đã cứu chị, vì em yêu chị, mà biết ơn em, thương hại em.
Nếu chỉ vì được một người yêu, được một người cứu mà phải ở bên người đó, vậy sau này nếu một ngày chị gặp nguy hiểm, em không ở bên cạnh chị, có một người khác cứu chị, người đó yêu chị hơn em, mọi mặt cũng ưu tú hơn em… thì phải làm sao?
Đến lúc đó, chị yêu người ấy, em sẽ đau lòng.
Nhưng nếu chị vì em mà không yêu người ấy, em lại cảm thấy chị thiệt thòi.”
24
Tùy Đông Sinh nói rất nghiêm túc, rất nghiêm túc.
Gần như đã lột cả trái tim mình ra cho tôi nhìn, khiến tôi không thể không xúc động.
“Sẽ không có ai yêu tôi hơn cậu.” Tôi nói.
Tùy Đông Sinh bỗng bật cười:
“Sẽ có người, nhưng không phải người khác, mà là em của sau này.
Mẹ bảo em rời xa chị, bởi vì mẹ sợ em sẽ hủy hoại chị, rồi cũng hủy hoại chính mình.
Nhưng mẹ không biết, sau khi chứng kiến bi kịch của mẹ và bố, em tuyệt đối sẽ không đi lại con đường cũ.
Em không phải chỉ có một con đường duy nhất là buông tay chị.
Em còn có thể thay đổi chính mình.
Em muốn đứng dưới ánh sáng, ôm lấy chị.
Chứ không phải để chị bước vào bóng tối, ôm lấy em.
Em không muốn chị phải hạ mình xuống để dung hòa với em.
Em sẽ tiến lên, đi đến trước mặt chị.
Em bị chị thu hút, từng bước từng bước yêu chị.
Em hy vọng sau này chị cũng sẽ như vậy.
Em hy vọng — chị có thể thật sự yêu em, sau đó mãi mãi yêu em.”
25
“Em không biết mình cần bao lâu mới có thể biến thành một người bình thường và ưu tú.
Nhưng xin chị, hãy đợi em.
Chị xứng đáng với những điều tốt đẹp nhất.
Vì vậy, em muốn trở thành người tốt nhất.”
Tùy Đông Sinh nói xong, lặng lẽ chờ câu trả lời của tôi.
Tôi vùi đầu vào lòng Tùy Đông Sinh.
Nghe thấy tiếng tim cậu đập như trống dồn.
Cũng nghe thấy tiếng tim mình.
Vì thế tôi nói:
“Được.”
Trong một khoảng thời gian rất dài sau đó, tôi chỉ có thể gặp Tùy Đông Sinh vào giờ ăn.
Cậu trở nên vô cùng bận rộn.
Số sách tâm lý học đặt trong phòng sách cũng ngày càng nhiều.
Luận văn tốt nghiệp song bằng của tôi cũng tiến triển vô cùng thuận lợi.
Sáng ngày bảo vệ luận văn tốt nghiệp, tôi tỉnh dậy, vừa mở cửa sổ đã nhìn thấy những bông hoa đặt trên bệ cửa.
Là Tùy Đông Sinh tặng.
Khoảng thời gian này, ngày nào cậu cũng tặng hoa, giống như những lời chào buổi sáng, buổi trưa, buổi tối, chưa từng thiếu một lần.